Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sông cứ chảy, đời cứ trôi và ngày mai lại bắt đầu

2016-06-19 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Những con sông chưa bao giờ ngưng chảy. Nó chảy từ nơi này qua nơi khác, từ đời này qua đời khác. Chảy qua cả tuổi thơ tôi, tuổi thơ của những đứa trẻ, tuổi thơ cha tôi, ông tôi và nhiều thế hệ về trước nữa. Và nó sẽ chảy qua bất kì đâu, những bến nước, những ngã ba để khao khát được về với biển.

Làng tôi, nơi nhìn đâu cũng thấy núi đá vôi, những núi Gòi, Hàm Ếch, Yên Ngựa … cũng nằm cạnh một con sông như bao ngôi làng nông thôn khác. Có chăng, là chỉ khác bởi những dãy núi đá sừng sững, những gò đất nhấp nhô, những cánh đồng xen kẽ những núi đá và những mảnh đời lam lũ.

Con sông Kinh Thầy … Chưa bao giờ quên chở phù sa. Đến mùa mưa bão, nước sông đục ngàu một màu đất đỏ, cuồn cuộn cuốn trôi mọi thứ để về với biển. Nó chảy qua tôi bằng những hạt gạo hai mùa mẹ cấy, bằng những con tôm con cá cha tôi mò mẫm mùa nước lên, bằng những con cua con cáy vào mùa đổ ải sau vụ gặt và bằng cả những câu chuyện mang đầy màu sắc ma quỷ mà tôi được nghe từ bà, từ mẹ và cả tuổi thơ của cha tôi.

Sông cứ chảy, đời cứ trôi và ngày mai lại bắt đầu

Ngày bé, cứ mỗi mùa nước lên là cha tôi lại đi bắt những con tôm, con cá ở những cửa sông thủy lợi dẫn nước vào ruộng đồng. Con sông đã hào phóng ban tặng cho những người nông dân tất cả những gì nó có. Tôi đến với nó bằng những câu chuyện về những con cá sấu xuất hiện mùa nước lên mà cha tôi thường kể, về hà bá, về thủy thần và cả những sinh mệnh con người xấu số bị nó cuốn đi. Sinh tôi ra, mẹ tôi được thầy bói phán tôi mạng hỏa, nên đi đâu mẹ cũng dặn tôi kiêng sông nước. Nó mang trong tôi ám ảnh về những con ma sông nước trong câu chuyện của mẹ. Những người chết đuối, những số phận hẩm hiu, khi chết sẽ thành ma nam, luẩn quẩn ở những hố nước xoáy trên sông chỉ để chờ kéo người xuống ….

Những đêm hè sáng trăng, ở quê người ta hay trải chiếu giữa sân gạch hay trên mái để ngắm trăng. Ở đó tôi thấy trước mắt tôi là bầu trời, là tự do, là những ước mơ khao khát của những đứa trẻ. Tôi thấy tôi như đi lạc trong vũ trụ, trên con sông Ngân Hà xa tít tắp, tôi thấy chú Cuội, cây đa trên cung trăng, về khao khát nhớ nhung của Ngưu Lang, Chức Nữ. Tôi được cha tôi chỉ cho đâu biết là sao Hôm, sao Mai, đâu là chòm sao Bắc Đẩu. Được nghe ông kể về tuổi thơ mồ côi vất vả, về những lần gặp ma trong Thung Xanh, Thung Nhẫm, về những trận đánh nhau với trẻ chăn trâu bên kia sông ngày bé, về những lần đi chơi khuya về gặp ma. Những con ma có thể ngồi trên cây thị cổ cả trăm năm tuổi ném đá rào rào, nhặt hòn đá đó về rang lên nó sẽ nhảy lên tế sao. (Chú thích: Ở quê tôi, những cánh đồng chạy sát núi tạo thành vòng cung sâu, rộng được gọi là thung). Được mẹ kể cho câu chuyện về những những thuyền chài ven sông, những cánh đồng, những ngôi làng, những phố thị bên kia. Nó như một thế giới khác, một thế giới bao la của sự mới mẻ, của những ngôi nhà, những con đường chứ không đơn thuần là những núi đá xanh, những tiếng hú vọng lại từ vách đá của những con chim lợn kiếm ăn khuya đang bay về núi.

Sông cứ chảy, đời cứ trôi và ngày mai lại bắt đầu

Thủa bé, tôi có một sở thích được bà hay mẹ kể chuyện ma cho nghe vào những đêm sáng trăng. Những con ma trơi như những đốm lửa sáng, cứ lập lòe bay lượn nhát người. Hay những con ma trên bụi tre chỉ đợi người đi qua là vít cành lá xuống trêu ngươi hay nó giấu những đứa trẻ đi lạc. Những lúc đó, mặc dù rất sợ và nội dung câu chuyện không có nhiều nhưng tôi thấy những câu chuyện rất lôi cuốn. Bởi ở đó tôi thấy được thế giới của sự huyền bí, ma mị, thế giới của những câu chuyện không cần lời giải và con người ta dường như bớt chai sạn, mọi người gần nhau hơn. Bởi người ta sợ những thứ vô hình, những thứ chỉ tồn tại khi màn đêm buông xuống, những vang vọng sâu thẳm từ một thế giới khác trong đêm tối tĩnh lặng.

Ngày … tháng … năm. Cha tôi giờ cũng đã là ông nội, mẹ tôi mái tóc bắt đầu pha sương. Đời cứ trôi, con sông vẫn chở phù sa vào mùa nước lên, con đò vẫn ì ạch níu kéo thời gian, những bụi tre già cũng bị chặt bỏ. Những núi đá, núi đất giờ đây đã nham nhở như mang trên mình những vết thương của năm tháng, của mưa gió thời gian và cả những kí ức thơ dại. Những con sáo đá, chim lợn nay cũng biệt tăm tích, những cái hang ma, hang đá nay cũng sập bởi bàn tay của con người mà xa hơn là bàn tay của đồng tiền, một thứ bàn tay của cả thần thánh và ma quỷ… Mọi thứ rồi cũng dần phải đổi thay, có chăng chỉ là lưu lại dấu vết của tháng năm. Sự kết thúc lại là sự bắt đầu của một hành trình mới … Và tôi hiểu rằng sông cứ chảy, đời cứ trôi và ngày mai lại bắt đầu.

© Cá Kho – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top