Sông cứ chảy, đời cứ trôi và ngày mai lại bắt đầu
2016-06-19 01:15
Tác giả:
Làng tôi, nơi nhìn đâu cũng thấy núi đá vôi, những núi Gòi, Hàm Ếch, Yên Ngựa … cũng nằm cạnh một con sông như bao ngôi làng nông thôn khác. Có chăng, là chỉ khác bởi những dãy núi đá sừng sững, những gò đất nhấp nhô, những cánh đồng xen kẽ những núi đá và những mảnh đời lam lũ.
Con sông Kinh Thầy … Chưa bao giờ quên chở phù sa. Đến mùa mưa bão, nước sông đục ngàu một màu đất đỏ, cuồn cuộn cuốn trôi mọi thứ để về với biển. Nó chảy qua tôi bằng những hạt gạo hai mùa mẹ cấy, bằng những con tôm con cá cha tôi mò mẫm mùa nước lên, bằng những con cua con cáy vào mùa đổ ải sau vụ gặt và bằng cả những câu chuyện mang đầy màu sắc ma quỷ mà tôi được nghe từ bà, từ mẹ và cả tuổi thơ của cha tôi.

Ngày bé, cứ mỗi mùa nước lên là cha tôi lại đi bắt những con tôm, con cá ở những cửa sông thủy lợi dẫn nước vào ruộng đồng. Con sông đã hào phóng ban tặng cho những người nông dân tất cả những gì nó có. Tôi đến với nó bằng những câu chuyện về những con cá sấu xuất hiện mùa nước lên mà cha tôi thường kể, về hà bá, về thủy thần và cả những sinh mệnh con người xấu số bị nó cuốn đi. Sinh tôi ra, mẹ tôi được thầy bói phán tôi mạng hỏa, nên đi đâu mẹ cũng dặn tôi kiêng sông nước. Nó mang trong tôi ám ảnh về những con ma sông nước trong câu chuyện của mẹ. Những người chết đuối, những số phận hẩm hiu, khi chết sẽ thành ma nam, luẩn quẩn ở những hố nước xoáy trên sông chỉ để chờ kéo người xuống ….
Những đêm hè sáng trăng, ở quê người ta hay trải chiếu giữa sân gạch hay trên mái để ngắm trăng. Ở đó tôi thấy trước mắt tôi là bầu trời, là tự do, là những ước mơ khao khát của những đứa trẻ. Tôi thấy tôi như đi lạc trong vũ trụ, trên con sông Ngân Hà xa tít tắp, tôi thấy chú Cuội, cây đa trên cung trăng, về khao khát nhớ nhung của Ngưu Lang, Chức Nữ. Tôi được cha tôi chỉ cho đâu biết là sao Hôm, sao Mai, đâu là chòm sao Bắc Đẩu. Được nghe ông kể về tuổi thơ mồ côi vất vả, về những lần gặp ma trong Thung Xanh, Thung Nhẫm, về những trận đánh nhau với trẻ chăn trâu bên kia sông ngày bé, về những lần đi chơi khuya về gặp ma. Những con ma có thể ngồi trên cây thị cổ cả trăm năm tuổi ném đá rào rào, nhặt hòn đá đó về rang lên nó sẽ nhảy lên tế sao. (Chú thích: Ở quê tôi, những cánh đồng chạy sát núi tạo thành vòng cung sâu, rộng được gọi là thung). Được mẹ kể cho câu chuyện về những những thuyền chài ven sông, những cánh đồng, những ngôi làng, những phố thị bên kia. Nó như một thế giới khác, một thế giới bao la của sự mới mẻ, của những ngôi nhà, những con đường chứ không đơn thuần là những núi đá xanh, những tiếng hú vọng lại từ vách đá của những con chim lợn kiếm ăn khuya đang bay về núi.

Thủa bé, tôi có một sở thích được bà hay mẹ kể chuyện ma cho nghe vào những đêm sáng trăng. Những con ma trơi như những đốm lửa sáng, cứ lập lòe bay lượn nhát người. Hay những con ma trên bụi tre chỉ đợi người đi qua là vít cành lá xuống trêu ngươi hay nó giấu những đứa trẻ đi lạc. Những lúc đó, mặc dù rất sợ và nội dung câu chuyện không có nhiều nhưng tôi thấy những câu chuyện rất lôi cuốn. Bởi ở đó tôi thấy được thế giới của sự huyền bí, ma mị, thế giới của những câu chuyện không cần lời giải và con người ta dường như bớt chai sạn, mọi người gần nhau hơn. Bởi người ta sợ những thứ vô hình, những thứ chỉ tồn tại khi màn đêm buông xuống, những vang vọng sâu thẳm từ một thế giới khác trong đêm tối tĩnh lặng.
Ngày … tháng … năm. Cha tôi giờ cũng đã là ông nội, mẹ tôi mái tóc bắt đầu pha sương. Đời cứ trôi, con sông vẫn chở phù sa vào mùa nước lên, con đò vẫn ì ạch níu kéo thời gian, những bụi tre già cũng bị chặt bỏ. Những núi đá, núi đất giờ đây đã nham nhở như mang trên mình những vết thương của năm tháng, của mưa gió thời gian và cả những kí ức thơ dại. Những con sáo đá, chim lợn nay cũng biệt tăm tích, những cái hang ma, hang đá nay cũng sập bởi bàn tay của con người mà xa hơn là bàn tay của đồng tiền, một thứ bàn tay của cả thần thánh và ma quỷ… Mọi thứ rồi cũng dần phải đổi thay, có chăng chỉ là lưu lại dấu vết của tháng năm. Sự kết thúc lại là sự bắt đầu của một hành trình mới … Và tôi hiểu rằng sông cứ chảy, đời cứ trôi và ngày mai lại bắt đầu.
© Cá Kho – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.






