Dòng sông không trở lại
2014-02-25 01:00
Tác giả:
Truyện Online – Cứ ngỡ tình cảm đó sẽ xóa nhòa theo năm tháng nhưng nó lại càng in hằn trong trái tim của Nguyên. Tiếc nuối lắm, tiếc nuối cho một người đàn ông đúng nghĩa, một người mà không biết cô có thể gặp người thứ hai như vậy không. Câu hỏi ấy lấp lững trong đầu cô, để rồi khi đã nhận ra thì ta đã mất nhau.
Thình lình, Nguyên kêu mấy bạn lại chụp hình vì anh biết buổi tiệc nào Thảo cũng về sớm cả và điều đã làm anh rất là buồn trong nhiều năm liền anh luôn muốn giữ chân cô bạn lại để có thể tiếp xúc nhiều hơn và bày tỏ lòng mình mà anh đã chôn chặt trong suốt 15 năm qua.
Có những dòng sông không trở về đâu
Thấp thoáng buồn đau từ nơi sương khói
Có những chiều vàng, chếnh choáng bè bạn
Ký ức tuổi thơ, êm đềm mộng mơ
Một tình yêu thầm lặng, Nguyên chỉ biết nhìn Thảo mà tim đau nhói khi Thảo thao thao bất tuyệt kể về mối tình đầu cho Mai nghe. Trách ư? Vì người ta làm sao biết mình yêu người ta đâu nên vô tư phải rồi. Vì mình có dám mở miệng nói một lời nào đâu, có mạnh mẽ để vực dậy một cô gái vốn dĩ yếu mềm và nhút nhát đâu.

Lúc đi xem điểm thi tốt nghiệp phổ thông, Nguyên rất đỗi vui mừng và hãnh diện khoe với bạn bè: “Thảo điểm cao nhất lớp mình đó!”. Trong lớp Thảo là cô gái ít nói, chăm chỉ tuy kết qủa lúc nào cũng chỉ ở mức trung bình.
Chỉ biết xót xa với hoàn cảnh nghèo khó của tuổi thơ Thảo, chỉ biết mỗi chiều chạy xe ngang qua nhà để ngắm nhìn cô bạn đang phụ mẹ bán hàng và những lúc không có khách cô lại ngồi xuống mở tập ra ôn. Nhà Thảo nghèo nên Thảo không có tiền để ôn thi Đại học, tất cả chỉ là tự học. Nhiều lần, Nguyên lại thấy Thảo ngồi trước nhà nói chuyện với một anh thanh niên cao lớn và rất điển trai, lúc đó anh biết người đó chính là người yêu của Thảo. Buồn chứ! Tình yêu thầm lặng là như thế đó, chỉ biết nhìn mà tim buốt giá, người ta mạnh dạn và hoạt bát hơn mình nên mới có thể chiếm được tình cảm của Thảo, có thể làm cho cô cười đùa hồn nhiên tan biến đi sự nhút nhát khi nào, mà có lẽ đó là lần đầu tiên Nguyên thấy Thảo hạnh phúc như vậy. Xứng đáng lắm! Anh thanh niên đó rất xứng đáng với cô, xứng đáng được hưởng hạnh phúc như thế, anh có thể làm thay đổi một con người vốn dĩ ít nói, luôn trầm tư mặc cảm về tuổi thơ nghèo khó của mình trở nên vui vẻ, hoạt bát như vậy.
Suy nghĩ rất nhiều Nguyên quyết định lên đường nhập ngũ như muốn quên đi hình bóng người con gái có mái tóc dài và khuôn mặt bủng bỉnh cùng với làn da bánh mật ngày nào. Cứ mỗi chiều đến là như có sự thôi thúc trong anh phải chạy ngang nhà Thảo để nhìn vậy thôi, nhìn cho trái tim càng in hằn hình bóng người con gái với chiếc áo đầm trắng tinh khôi hoặc với bộ đồ bộ chân phương giản dị. Bấy nhiêu luyến, bấy nhiêu lưu là thế:
Sông vẫn trôi, cứ trôi dù thương nhớ
Sông khóc ai, nhớ ai dòng trôi mãi
Và rồi mỗi người một hướng, anh lên được nhập ngũ, em tiếp tục con đường học vấn.
Chú quay phim chuẩn bị đưa máy lên chụp thì bỗng chú rể bước tiến lại gần Thảo mượn ly của một người bạn bên cạnh cùng mọi người nâng ly chúc mừng. Thảo thấy có điều gì khác lạ nhưng không biết là gì, và một lát sau Nguyên lại bàn của Thảo chào hỏi mọi người rồi cầm ly lên vừa uống mắt vừa ngước xuống nhìn Thảo với ánh mắt đượm nét buồn sau đó bùi ngùi lúng túng bước đi làm vài bạn nữ trong bàn tím mặt.
Dường như Thảo đã hiểu một phần nào, lật lại hồi ức cô vẫn nhớ như in ngày đầu đến lớp, một cậu con trai da ngăm ngăm, cao ráo và khuôn mặt điển trai được xếp phía sau bàn của cô đã làm cho cô lúng túng tim như rộn ràng, và rất ít khi cô quay xuống lắm chỉ khi nào trao đổi bài hoặc có ai hỏi vì tự nhiên lúc đó cô sợ phải đối mặt với Nguyên. Ngay cả hôm lễ tốt nghiệp, Thảo chỉ biết cầm máy chụp hình Nguyên với các bạn mà không dám lại chụp chung. Nhút nhát thật! Ừ, thì bản chất như vậy biết làm sao, phải có một người mạnh mẽ và hoạt bát có thể kéo cô ra khỏi vỏ bọc đó. Chính vì thế khi Thảo thấy Nguyên đùa giỡn với Hạnh hoa khôi của lớp, lòng Thảo se thắt. Thôi đừng mơ nữa. Thảo bỏ đi ý nghĩ về Nguyên, Thảo là vậy, không muốn tranh giành, không muốn đeo đuổi khi người đó không thích mình.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, mỗi người chọn cho mình một hướng đi mới, cứ mỗi khi đến ngày họp lớp Nguyên luôn là người chủ động liện lạc bạn bè nhưng lúc nào anh cũng thất vọng, thất vọng vì người mong gặp thì lại không xuất hiện, may mắn lắm được một vài lần rồi Thảo cũng lật đật về sớm để lại trong anh bao khoảng trống. Nguyên đâu biết rằng để được đi chơi với bạn bè như vậy, Thảo phải để dành tiền trong nhiều ngày và vì không có xe máy như các bạn Thảo ngại phải để các bạn chở nên đã bỏ lỡ điều mà Thảo mong ước bấy lâu. Cả trong mơ lúc nào Thảo cũng thấy các bạn, đặc biệt là Nguyên tuy trong mười mấy năm không gặp, Thảo cũng không hề nghĩ đến Nguyên nhưng lúc nào hình ảnh người ấy luôn hiện diện trong mơ. Cũng chính điều này vô tình cô đã gây một sự hiểu lầm không đáng có, cả lớp lại tưởng Thảo thích Nam. Còn nhớ lần họp lớp đó, Nguyên gặp lại Thảo, anh hồ hởi hỏi đủ thứ chuyện và cả lớp ai cũng biết Nguyên thích Thảo, bỗng Ái nói vài câu phàn nàn về Thảo trước đây, Nguyên gạt ngang, anh luôn bênh vực Thảo trước mặt bạn bè.

Sau khi ra về, Nguyên chủ động kêu Nam chở Thảo, cô thật sự khó chịu vô cùng và né tránh bằng cách nhờ Luân chở về. Cô thắc mắc sao Nguyên không một tí gì ghen hay buồn cả trái lại còn hành động rất cao thượng nữa. Cô gạt mọi suy nghĩ trong đầu: “Ừ, Nguyên không thích mình đâu”.
Rồi vài năm sau đó họp lớp, mọi người hầu như ai cũng có gia đình con cái cả, lúc đó Thảo cũng nghe phong phanh cuối năm Nguyên sẽ kết hôn. Các bạn trai trong lớp biết Nguyên yêu Thảo nên đã hỏi thay Nguyên: “Thảo có gia đình chưa?”. Thảo khẽ lắc đầu. Nguyên ngồi trầm ngâm nhìn Thảo, nhưng anh lúc này không còn năng động như trước vẻ mặt thoáng buồn và râu mọc nhiều nữa. Lúc đó, Thảo chỉ vô tư cười nói với bạn bè, đâu biết rằng Nguyên đang chăm chú nhìn mình, có lẽ thời gian đã làm Thảo quên hẳn Nguyên. Cũng như bao lần, Thảo đều tạm biệt mọi người về sớm, các bạn trai níu kéo cô lại nhưng không được và nhìn Nguyên một lần nữa lại hụt hẫng
Có những dòng sông chảy ngược vào tôi
Thấp thoáng làn hương gợi bao nhung nhớ
Đếm những chiều vàng, sóng sánh dịu dàng
Nhớ mối tình thơ, đâu rồi mộng mơ
Một năm, hai năm, mãi đến cuối năm thứ 2 Thảo nhận được tin Nguyên mời họp lớp, Thảo đinh ninh là Nguyên sẽ báo tin mừng, nhưng không phải Nguyên lúc này mập hơn trước và lấy lại sự năng động, vui vẻ như xưa và hiện đang có một công việc khá tốt.
Các bạn trai cũng lặp lại câu hỏi như xưa: “Thảo có gia đình chưa?”. Thảo mỉm cười: “Chưa”. “Vậy Thảo có người yêu chưa?” - Một bạn trai trong nhóm hỏi Thảo cười nụ: “Vẫn chưa”. Thế là các bạn trai nói pha trò chọc Thảo, duy chỉ Nguyên vẫn im lặng đến phút cuối tiệc, Nguyên mạnh dạn nhìn Thảo và nói lặp đi lặp lại nhiều lần: “Mùng 2 Tết Thảo thu xếp đến nhà Hạnh chơi, năm nào mấy bạn cũng họp mặt ở đó cả”. Thảo gật đầu: “Ừ, Thảo chưa biết nữa, nếu đi được Thảo sẽ đi”.
Hạnh nói giúp Nguyên: “Đi đi Thảo, một năm có một ngày họp mặt bạn bè mà”. Hạnh là hoa khôi của lớp con nhà giàu nhưng cô không chảnh như bao cô gái khác, không khinh người mà rất tốt bụng và dễ gần nữa. Có lần Thảo không có tiền đóng học phí mà đã đến hạn thế là Hạnh đã cho Thảo mượn, cái tình cái nghĩa Thảo luôn ghi nhớ, mãi sau này khi gặp Hạnh , Thảo rất trân quý, vậy mà Thảo cứ ngỡ Nguyên thích Hạnh, nên Thảo để vụt dần và lần này cũng thế Thảo đã không đi họp mặt vì một lý do đơn giản là sợ bạn gái của Nam hiểu lầm. Thảo biết lúc đó bạn gái của Nam cũng sẽ có mặt nên không đi là tốt hơn để hiểu lầm đừng chồng chất.
Có lẽ nghĩ về người khác nhiều quá mà quên mất bản thân cần gì để rồi:

Sông vẫn trôi, cứ trôi dù thương nhớ
Sông khóc ai, nhớ ai dòng trôi mãi
Và Nguyên cũng không thể bắt người bạn gái mình chờ qúa lâu như vậy, khi mình đang cố đợi chờ Thảo trong vô vọng. Một đám cưới như đã định trước được tiến hành.
Anh vẫn nghe tiếng em
Từ khi vắng nhau thiếu nhau
Còn nguyên nhung nhớ
Nuốt lệ vào tim mà nghe môi mặn đắng, 15 năm Nguyên đã yêu thầm? Sao có thể? Nguyên là bí thư đoàn trường tiếp xúc biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp, là người đàn ông đáng mơ ước của bao cô gái lại chỉ gói gọn tình cảm cho một người như mình chứ. Giá như ngày ấy mình thôi mặc cảm, giá như tình cảm mình dành cho người ta đủ mạnh để vượt qua tất cả, giá như ngày ấy người ta biết ghen nhỉ, một chút thôi, một chút thôi để mình cảm nhận đó là yêu, giá như ngày ấy người ta mạnh dạn lên để có thể kéo mình ra khỏi vỏ bọc vì chỉ có như thế mình mới thoát được sự nhút nhát, giá như và giá như…
Tình cảm Nguyên dành cho Thảo là một thứ tình cảm hơn cả tình yêu, nó cao thượng và thuần khiết, nỗi đau của Nguyên anh che giấu mà Thảo không tài nào biết được và anh luôn bảo vệ và che chở cho Thảo dù là một chuyện nhỏ. Thảo tha thiết dành cho anh hai từ “quân tử”, anh đáng được cô gọi như thế, đến giờ phút này anh là người đàn ông yêu cô nhiều nhất. Hai người chưa một lần nói chuyện như một đôi tình nhân, chỉ là sự chào hỏi qua loa và những khoảng trống mênh mông vời vợi. Ấy thế, mà cứ ngỡ tình cảm đó sẽ xóa nhòa theo năm tháng nhưng nó lại càng in hằn trong trái tim của Nguyên. Tiếc nuối lắm, tiếc nuối cho một người đàn ông đúng nghĩa, một người mà không biết cô có thể gặp người thứ hai như vậy không. Câu hỏi ấy lấp lững trong đầu cô, để rồi khi đã nhận ra thì ta đã mất nhau:
Trong nỗi đau mất nhau còn đau mãi
Ta vắng nhau thiếu nhau
Còn nguyên nhớ nhung thiết tha
Hỡi dòng sông không trở về sao?
• Gửi từ Thảo Quỳnh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.



