Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sau tất cả, điều tuyệt vời nhất là cuộc sống bình yên

2020-01-17 01:25

Tác giả: Bình An


blogradio.vn - Nếu chỉ vì theo đuổi một cái gì đó mà khiến ta quá mệt mỏi và dù đã thử mọi cách mà chẳng thể cứu vãn nổi, hãy từ bỏ! Từ bỏ ngay đi! Đừng cố nữa!

***

Tuổi thơ của tôi vốn không thực sự bình yên, đôi ba chuyện gia đình không hạnh phúc làm tôi cũng trăn trở nhiều. Nhưng có lẽ tôi vẫn là người may mắn vì tôi không cô đơn, tôi vẫn được sống trong tình yêu thương của mọi người.

Tuổi thanh xuân của tôi cũng nhiều chuyện vui buồn lẫn lộn, cung bậc cảm xúc cũng được nhiều phen lên xuống thất thường. Những con người đi qua cuộc đời tôi lúc đó, nào là bạn bè, nào là thù địch, nào là niềm thương nỗi nhớ, ai thì cũng cho tôi chút kỷ niệm, bài học đầu đời khó quên.

Tôi của ngày xưa nghĩ rằng mình mạnh mẽ, ý chí lắm. Nghĩ rằng mình cũng nhiều trải nghiệm rồi, chẳng có gì có thể làm khó được mình đâu. “Cuộc đời ư? Ta sẵn sang tuyên chiến với ngươi”

Ngày tôi bước vào đời là ngày tôi mang trong mình một bầu trời mộng mơ và sự khát khao đạt được thành công trong cuộc sống. Điều đó là đúng? Là sai? Hay là sự ngờ nghệch của một người trẻ tuổi? Ngẫm lại thấy mình nực cười quá!

Còn các bạn, các bạn liệu có từng suy nghĩ như tôi?

lo_lang_1

Nhưng cuộc sống chẳng đơn giản tí tẹo nào. Nó cứ dần dần bào món ý chí và đôi lúc làm người ta chán phát ngấy lên. Tính ra tôi mới có khoảng 5 năm vào đời, mà tôi thấy mình gần giống như con chim sẻ vật vã bay giữa vùng bão lớn và sắp bị trụi hết lông.

Công việc xô bồ khiến con người phải lao theo và rồi cũng lao đao luôn. Những mối quan hệ xã hội đôi khi chẳng thân thiện, dễ dàng và còn đến mức khó có thể tưởng tượng nổi. Ngày xưa, bố mẹ dù mắng nhưng vẫn thương mình, bạn bè mình có thể lựa chọn tốt thì chơi, xấu thì tránh. Nhưng bây giờ mình chẳng thể chọn sếp, chọn đồng nghiệp được. Sếp dù thế nào thì mình vẫn phải nghe; đồng nghiệp ra sao thì hàng ngày mình vẫn phải làm việc, không tránh được. Chán quá, bức bối quá thì cách viết đơn nghỉ việc, giải thoát cho chính mình.

Đơn nghỉ việc đầu tiên của tôi là sau gần 4 năm làm việc tại một ngân hàng. Tôi đã chiến đấu một cách vật vã từng ngày, cho dù tôi luôn phải tự nhủ với lòng rằng: Đây là thử thách cuộc đời, mình phải vượt qua, mình không thể chịu thua được.

Vâng, châm ngôn khẩu hiệu ngày nào thời sinh viên đã sụp đổ hoàn toàn. Vào ngày tôi nộp đơn nghỉ việc là ngày tôi giương cờ trắng và đầu hàng vô điều kiện với thử thách cuộc đời. Sống trên đời này, không phải cứ mang niềm tin quyết tâm ra mà chiến đấu xuông được. Và sống trên đời này chịu thua và bỏ cuộc cũng chẳng có gì là xấu cả.      

Nếu chỉ vì theo đuổi một cái gì đó mà khiến ta quá mệt mỏi và dù đã thử mọi cách mà chẳng thể cứu vãn nổi, hãy từ bỏ! Từ bỏ ngay đi! Đừng cố nữa!

Có những bài học về sự cố gắng, nhưng cũng có bài học về sự chấp nhận và từ bỏ! Chỉ có sự cố chấp là điền không nên làm nhất!

Nhưng theo tôi, quan điểm cá nhân một chút, “món quà” dữ dội nhất mà cuộc sống ban tặng cho con người này có lẽ là tham vọng.

Bạn có tham vọng không? Bạn nghĩ tham vọng có tốt không?

Có hay không đều đúng vì chính xác nó là con dao hai lưỡi. Một là động lực đưa bạn đến vinh quang nhưng cũng là tội lỗi đưa bạn vào chân tường.

Tham vọng của tôi đơn giản lắm, đó là có nhiều tiền.

“Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì khó mà hạnh phúc nổi!”

kien

Vào cái khoảnh khắc tôi nợ nần, tôi đầu tư thua lỗ làm mất một số tiền lớn, lại thêm thất nghiệp. Vào cái khoảnh khắc gần như tôi cùng đường, khi mà lần đầu tiên trong đời tôi nghĩ đến cái chết, khi mà tôi cảm thấy không thể giữ kín mọi chuyện đang xảy ra nổi nữa rồi, tôi đã buộc phải chia sẻ với chồng mình trong nước mắt:

-  Anh ơi, em làm mất tiền của chúng mình rồi và hiện tại em đang nợ môt khoản tiền nữa. Em xin lỗi! Tất cả chỉ vì em tham vọng, em muốn mua chóng kiếm được nhiều tiền. Em muốn chúng ta sớm mua được nhà riêng, con cái được ăn ngon mặc đẹp học hành thật tốt. Em muốn chúng ta bớt vất vả như bây giờ, em muốn vợ chồng có nhiều thời gian để được đi du lịch, tận hưởng cuộc sống hạnh phúc. Nhưng giờ đây em không thể kiểm ra nhiều tiền mà em lại làm mất tiền nữa rồi anh ạ. Có phải em đáng chết lắm không? Hay em chết quách đi, để lại tiền bảo hiểm cho anh và con sống tốt hơn nhé. 

Chồng tôi là người thận trọng, đặc biệt với tiền nong. Nhưng thay vì nổi cơn thịnh nộ như tôi tưởng tượng thì anh ấy im lặng. Có lẽ cũng chẳng còn cách nào khác. Rồi anh ấy nói với tôi rằng:

-  Thôi, quên hết tất cả đi! Anh sẽ thu xếp trả nợ cho em. Nhưng em phải nhớ đây là lần cuối cùng. Chẳng có cách nào kiếm tiền nhanh chóng cả, hãy làm việc thật chăm chỉ đi!

Vâng, chẳng có cách nào kiếm tiền một cách nhanh chóng cả. Chỉ có làm việc chăm chỉ, lương thiện thì mới có thể thành công mà thôi!

Những lời nói đó đã giúp tôi trấn tĩnh lại tinh thần. Không muốn chết nữa mà một bắt đầu lại cuộc sống một cách từ từ hơn. Và một lần nữa tôi cũng cảm nhận được cuộc đời tôi vẫn còn may mắn, chí ít tôi cũng không nợ một con số quá lớn và chí ít chồng tôi vẫn còn khả năng giúp tôi thoát khỏi bờ vực thẳm này. Còn nếu ở trong một tình huống bi đát hơn, giống như rất nhiều tình huống ở xã hội ngoài kia, tôi chắc chắn không còn thể mạnh mẽ được nữa đâu và cái chết trong sự tuyệt vọng là điều rất khó tránh khỏi.

binh-yen

Mỗi ngày trôi qua là mỗi bài học quý giá. Tôi chẳng thể dừng lại mà vẫn phải từng bước một bước đi. Cuộc sống vẫn cứ xoay vòng khiến ta lâm vào hết gian nan này đến khó khan khác. Chẳng cần hô to tuyên chiến làm gì cho mất công nhỉ, cuộc sống cứ tự giác đến gây sự với chúng ta mà. Thử thách của cuộc đời ư? Thôi thôi, cho tôi xin kiếu. Tới thì cứ việc tới, còn tôi sẽ tìm cách vượt qua để rồi cái đích cuối cùng chỉ cần một nơi thật bình yên mà thôi.

 “Có đi qua những ngày mưa, ta mới lại thấy yêu hơn những ngày nắng”

Dẫu sao thì phải trải qua những thử thách, những cay đắng của cuộc đời, tôi mới nhận ra ý nghĩa của bình yên.

Có lẽ đã lâu rồi, tôi chẳng có tâm can bình lặng để đọc một sách hay, chẳng đi chơi nhiều, chẳng cười vui nhiều như trước, chẳng có thời gian nhàn nhã đi uống café sáng chủ nhật cùng bạn bè. À mà khổ nỗi, bạn bè tôi cũng đang xoay vòng mòng mọng với thế sự đời cả, biết làm sao để tìm cách kéo bọn nó ra khỏi ai oán đó.  Chẹp, đời đúng là bể khổ!

Các bạn trẻ ạ, tôi dám chắc chẳng có nhiều bạn đọc đến tận đây đâu. Cũng giống như tôi ngông nghênh, nóng vội, thiếu kiễn nhẫn của những năm tháng 18 tuổi. Thời gian tôi bước ra đời cũng chưa đủ nhiều, trải nghiệm vẫn còn ít. Không những thế cuộc sống mỗi người lại khác nhau, để đưa ra khuyên cho nhau là điều khó. Nhưng một lần nữa tôi cũng mong các bạn đừng quá mải miết theo đuổi cái gì để cho bản thân trở nên tồi tệ, tiền rất quan trọng nhưng nó bạc bẽo lắm.

Quan trọng nhất là chúng ta hãy luôn sống thật lạc quan và vui vẻ.

Sau tất cả, được sống bình yên là điều tuyệt vời nhất, phải không?

© Bình An – blogradio.vn

Xem thêm: Ngày gió ngừng thổi ở bờ bến bình yên

Bình An

Đi qua những ngày mưa, mới thấy yêu những ngày nắng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mười năm chờ ngày xương rồng nở hoa - Phần 1

Mười năm chờ ngày xương rồng nở hoa - Phần 1

Suốt ba năm phổ thông, Minh Thuỳ luôn âm thầm dõi theo cậu từ một góc mà không ai hay biết. Đến bây giờ, khi đã kết hôn, sống chung một nhà, thi thoảng Minh Thuỳ vẫn tự hỏi, nếu khi đó cô một lần dũng cảm nói ra tình cảm của mình, mọi việc có đi đến một cái kết khác hay không.

Sẽ có người thay thế em để yêu anh

Sẽ có người thay thế em để yêu anh

Có lẽ ông trời đã mang anh đến để sưởi ấm trái tim chịu quá nhiều tổn thương của em. Anh đã giúp em nhận ra em cần tiếp tục sống tiếp và bước tiếp về phía trước dẫu cho có bao nhiêu khó khăn đi nữa.

Điều anh giấu kín

Điều anh giấu kín

Sau khi có được chút tiền tài, anh ra sức tìm cô, và sau mười năm trời cuối cùng anh cũng tìm được. Anh không có quá nhiều tiền để có thể cho cô một sân khấu lớn nhưng anh cũng tạo cho cô một sân khấu nhỏ của riêng mình để cô có thể hát như thuở xưa cô mơ ước. Cuối cùng anh cũng có thể ở bên, người anh đã yêu suốt mười mấy năm trời, và bằng chính đôi tay của mình, đưa người ta đi tìm hạnh phúc.

Cách xa vẫn nhớ người em thương

Cách xa vẫn nhớ người em thương

Mùa hè năm nay thấm thoát đã trở lại, Linh Lan rời xa nhà và cũng là 4 năm 1 tháng. Năm nay cũng 4 năm 1 tháng Linh Lan không gặp được Quốc Trọng - người bạn tâm giao của cô thuở nhỏ cũng là người tình người yêu của cô trong những năm tháng còn học cấp 3. Kể về Linh Lan, cô là một cô bé rất ngây thơ trong sáng có cặp mắt rất to và đôi lông mày cong vút.

Bảo vệ môi trường cũng là một cách yêu thương gia đình và người thân

Bảo vệ môi trường cũng là một cách yêu thương gia đình và người thân

Vấn đề bảo vệ môi trường đã là khẩu hiệu bao nhiêu năm qua rồi nhưng thật sự thì vấn đề này chưa bao giờ hết “hot". Phải chăng chưa thực hiện triêt để và khẩu hiệu chỉ dừng lại ở việc tuyên truyền chứ chưa thay đổi bằng cách hành động cụ thể.

Nỗ lực không ở lời nói mà ở hành động

Nỗ lực không ở lời nói mà ở hành động

Cuốn sách “Tôi thích bản thân nỗ lực hơn” sẽ nói cho bạn biết: “những người cô độc làm thế nào để yêu, những người nghèo khó làm thế nào để giàu, những người mơ hồ làm thế nào để chọn lựa, những người mỏi mệt làm thế nào để tiến bước về phía trước, những người mang trong lòng vết thương làm thế nào để hạnh phúc…”

 Những giọt mưa đêm

Những giọt mưa đêm

Câu chuyện "Mưa rơi từng hạt" kể về cuộc gặp gỡ giữa Rosa, một cô gái trẻ đầy nhiệt huyết nhưng đối diện với căn bệnh "Viêm cơ tim", và Liam, một cựu binh trẻ tuổi đang tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống sau những trận chiến kinh hoàng. Mỗi người mang trong mình một nỗi đau và một ước mơ. Vậy đến cuối cùng, hai con người hai tâm hồn khác biệt sẽ mang tới câu chuyện như thế nào?

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 2)

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 2)

Nếu em biết cách mài dũa chiếc chìa khóa ấy bằng sự trân trọng, bằng lòng biết ơn hay sự cố gắng và học hỏi nhiệt huyết thì em sẽ mở được không chỉ một mà rất nhiều gươm kho báu khác. Ngược lại, nếu em dùng sự đau khổ, sự bỏ mặc hay nỗi niềm bi lụy gì đó thì chắc chắn ở tương lai em sẽ là một kẻ nghèo.

Có phải chăng

Có phải chăng

Có phải chăng ly biệt khúc từ ly Để anh biết mơ kia không tàn úa Và vần thơ ôm hồn trong hơi thở Biết chăng là ly biệt với chia ly

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Xoay người lại con đường ban nãy, tôi lại thấy anh đứng đó. Tôi muốn chạy lại nhưng khoảng cách Thiên càng lúc càng xa tôi. Anh đứng đó chỉ mỉm cười rồi dịu dàng nói với tôi: “Tạm biệt Đan Thảo, người con gái anh yêu.” Con đường ấy biến mất cùng với anh, tôi sợ hãi bật khóc gọi anh trong vô vọng.

back to top