Sau này của chúng ta
2021-12-28 01:20
Tác giả:
Hoài Nguyễn
blogradio.vn - Nhưng rồi thời gian vô tình ấy lại cũng cuốn đi những lời hứa, có một người vẫn luôn chờ Quang sau những bộn bề công việc, còn Quang có khi đã quên người con gái đã dành cả thanh xuân ở bên cạnh mình từ khi chưa có gì trong tay.
***
Có những lời hứa mãi mãi chỉ là lời hứa, người nghe thì cố gắng thực hiện còn người hứa thì đã quên…
"…Sau này của chúng ta
Biết sẽ đi về đâu
Một lần buông tay
Là xa cách cả một đời
Sau này chẳng thiếu gì
Chỉ là mình chấp nhận
Mỗi ngày thiếu nhau..."
Vô tình nghe qua bài hát "Sau này của chúng ta" Hạ lại nhớ về người đó, người từng hứa với Hạ sau này nhất định sẽ bên Hạ mãi mãi. Rồi thời gian làm Hạ biết rằng mãi mãi chỉ là lời hứa, người nghe thì cố gắng thực hiện còn người hứa thì đã quên…
.jpg)
Hạ và Quang học cùng một mái trường cấp 3, không hẹn mà lại có cùng mục tiêu bước vào cùng một trường đại học, 3 năm học tập gắng bó cùng nhau, tình cảm dành cho nhau được từng ngày vun đắp cả hai đều nhìn thấu, nhưng vẫn chờ một ngày đúng thời điểm để nói ra.
Những năm tháng cấp 3 trôi qua vội vã, cuối cùng cánh cửa đại học cũng rộng mở đón chào hai bạn trẻ.
Hạ vẫn còn nhớ ngày hôm đó, ngày biết được kết quả thi, cả hai cùng vui mừng khi xem điểm thi và biết được cả 2 đã đậu đại học, Quang nhắn tin thông báo kết quả và chúc mừng Hạ, lúc đó Hạ đã trả lời “vậy là thêm 4 năm rưỡi nữa mình được học gần nhau rồi.”
Quang gửi lại “Còn tớ thì mong được gần Hạ mãi mã cơ”
…
Đáp lại dòng tin nhắn đó là nụ cười thầm của Hạ và một đêm mơ mộng về viễn cảnh phía trước, một tương lai tươi sáng và tình yêu của Quang.
Tuổi 18 với những mộng mơ, chưa biết định nghĩa mãi mãi là bao xa, họ vẫn nghĩ cứ yêu nhau là sẽ được bên nhau cả đời, Hạ và Quang vẫn từng ngày cố gắng như thế, những ngày tháng sinh viên xa nhà, Hạ may mắn luôn có Quang bên cạnh yêu thương, chăm sóc, giúp đỡ mình.
Thời gian trôi qua nhanh, Hạ và Quang đã cùng đi qua những tháng ngày sinh viên có nước mắt lẫn nụ cười, có vui vẻ và lo âu, cùng nhau tìm trung tâm gia sư, cùng nhau vượt qua những môn học khó, cùng thấy nhau trong màu đồng phục sinh viên, cùng nhau mặc màu áo xanh tham gia mùa hè xanh tình nguyện, cùng nhau khoác lên mình chiếc áo tốt nghiệp, cùng lang thang trên những trang tìm việc và gửi link cho nhau khi thấy công việc liên quan đến chuyên ngành của người kia....
Rồi cả 2 bước vào môi trường công sở, công việc cuốn Quang ngày càng đi xa Hạ, nhiều lần ngồi một mình Hạ lại nhớ những lần hẹn hò ngày xưa, đôi khi chỉ là những lần Quang đạp xe đến đón Hạ sau lớp học tiếng anh, rồi cả 2 tấp vô quán hủ tíu gõ bên đường hay những lần ngồi cùng nhau uống nước mía trước cổng trường, thời sinh viên thiếu thốn nhưng mình vẫn có nhau.
Ngày cuối tuần, Hạ lại ra quán cà phê một mình với chiếc laptop, Quang thì vẫn miệt mài cùng công việc, vẫn còn đó tình cảm dành cho nhau, nhưng thời gian dành cho nhau thưa dần.
Rồi Quang có chuyến công tác đi Đà Nẵng làm việc 6 tháng, tuy hơi buồn, nhưng Hạ vẫn luôn chờ đợi và ủng hộ những quyết định của Quang.
Ngày Quang đi, cậu siết tay Hạ và nói: “Lại để em thiệt thòi nữa rồi”.
Mắt Hạ long lanh như sắp khóc, nhưng vẫn kịp buông ra câu nói để xua đi nỗi buồn nơi khóe mắt: "Khùng quá, thiệt thòi gì đâu, em vẫn ổn mà…”
4 tháng sau Hạ thu xếp công việc để ra Đà Nẵng thăm Quang vào ngày cuối tuần, chuyến đi không báo trước, niềm vui sau bao ngày cách xa, buổi tối nắm tay nhau dạo biển, bao câu chuyện về những ngày cách xa được kể nối tiếp nhau, ngày hôm đó Quang đã siết tay Hạ và nói “Sau này anh sẽ không để em thiệt thòi nữa đâu”…

Thời gian mang Quang đi, rồi cũng mang Quang trở về,
6 năm bên nhau với những vui buồn hạnh phúc, Hạ và Quang cùng hứa đợi thêm 2 năm nữa chúng mình về một nhà.
Nhưng rồi thời gian vô tình ấy lại cũng cuốn đi những lời hứa, có một người vẫn luôn chờ Quang sau những bộn bề công việc, còn Quang có khi đã quên người con gái đã dành cả thanh xuân ở bên cạnh mình từ khi chưa có gì trong tay.
Hạ cũng nhận ra những mệt mỏi đằng sau những cuộc gọi của Hạ hỏi Quang đã về nhà chưa, đáp lại những câu chuyện kể sau một ngày làm việc Hạ muốn chia sẻ với Quang chỉ là sự thờ ơ. Hạ biết được Quang có thể cùng bạn bè dành tối cuối tuần để họp mặt, nhưng từ chối cuộc hẹn với Hạ vì “Cả tuần anh đi làm rồi, giờ anh muốn nghỉ ngơi”… Còn vô số những điều nhỏ nhặt khác, cứ từng ngày chồng chất để Hạ biết được rằng mối quan hệ này sắp đến lúc vỡ tan.
Rồi một ngày Quang nói lời chia tay, chỉ vì đôi khi cảm thấy mệt mỏi, những lời hứa rằng mình sẽ cùng nhau phấn đấu để cùng mua một căn hộ nhỏ, cùng nhau về một nhà Quang đã quên. Bây giờ Quang đã rung động trước một cô bé khác Hạ rồi.
Hạ cũng chẳng muốn níu kéo một mối quan hệ đã dừng lại ở đoạn hết yêu. Thì ra những vô tâm ấy là có lí do, vì Quang đã dành sự quan tâm cho người khác..
Hôm nay Hạ có dịp trở lại Đà Nẵng trong một ngày hè cũng giống như mùa hè 2 năm trước, chỉ khác là lần này chỉ một mình Hạ, sẽ không có Quang - người mà Hạ từng nghĩ sẽ cùng Hạ đi đến cùng trời cuối đất, cùng Hạ xây dựng một mái ấm gia đình.
Hạ vẫn còn nhớ nụ cười của tuổi thanh xuân năm đó, được nắm tay Quang nghe tiếng sóng vỗ, rồi lời Quang thì thầm “Sau này anh sẽ không để em thiệt thòi nữa đâu”.
Ừ thì chắc là sẽ như vậy, Hạ sẽ không còn thiệt thòi để chờ đợi về cái kết viên mãn của mối tình đầu, Hạ sẽ không còn cái cảm giác có người yêu nhưng vẫn cô đơn như không có. Hạ không còn buồn vì những vô tâm, hững hờ của Quang.
Nhưng những năm tháng ấy, đã tạo cho Hạ một khoảng trống vô tận, một vết thương do chính sự vô tâm của Quang đã dần gặm nhắm trái tim Hạ.
Hạ và Quang bây giờ có rất nhiều thứ chỉ thiếu nhau, rồi Hạ cũng sẽ như Quang cũng sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình, Hạ cũng tiếp tục bước tiếp con đường xa phía trước, hy vọng con đường ấy những giông bão sẽ dừng lại với Hạ, rồi Hạ sẽ lại yêu và sẽ hạnh phúc. Không phải Hạ đã đánh mất Quang, mà là Hạ sẽ tìm được người tốt hơn Quang, còn Quang đã đánh mất một người yêu thương mình rất nhiều.
© Nguyễn Thị Ngọc Hoài - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Gửi em người con gái tôi yêu bằng cả thanh xuân | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.



