Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sắc tím bằng lăng

2017-05-08 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Một sáng, bằng lăng nhuộm tím cả khoảng sân trường, bên trang lưu bút bạn bè gửi tặng, có ai đó ướp thêm cánh hoa màu tím nhạt, dù chẳng nói ra nhưng tự tiếng lòng ta vẫn hiểu: ngày chia xa đã bắt đầu.

***

Có một loài hoa trong rất nhiều những loài hoa thường nở vào mùa hè, gắn với những cuộc chia ly đầy lưu luyến của tuổi học trò. Loài hoa với sắc tím hồng lãng mạn, man mác gợi bao nỗi niềm nhớ thương. Người ta gọi nó với cái tên thật đẹp: Hoa bằng lăng.

Bằng lăng là loài hoa có nguồn gốc từ Ấn Độ. Hoa bằng lăng nở rộ với nhiều sắc màu khác nhau: tím trắng, hồng, tím sậm, nhưng nhiều và đẹp nhất vẫn là màu tím phớt. Mỗi bông hoa có sáu cánh. Vẻ đẹp của chúng đem lại cảnh quan tươi mát cho các đô thị, công viên, nhất là trường học. Có lẽ vì vậy, hoa bằng lăng từ lâu đã trở thành người bạn thân thiết với lứa tuổi học trò.

Đi giữa sân trường vàng nắng, bất chợt nhìn lên cây bằng lăng với những bông hoa kết thành chụm, nở thành chùm trĩu nặng, ngỡ như thân cây ấy hút nhựa sống của đất trời chỉ để nuôi hoa, chăm hoa mà thôi. Thế nên, mới hôm nào màu xanh lục của lá còn bao phủ các tán cây, vậy mà chỉ mấy buổi sáng làm thinh vì học hành bận bịu, cây bỗng khoác lên mình màu áo mới thanh khiết, tinh khôi, căng tràn sức sống từ lúc nào. Cả bọn bảo nhau: đâu cần hỏi ngày tháng làm gì, chỉ cần thấy màu tím rợp trời của bằng lăng là thấy hè lại về.

Sắc tím bằng lăng

Một sáng, bằng lăng nhuộm tím cả khoảng sân trường, bên trang lưu bút bạn bè gửi tặng, có ai đó ướp thêm cánh hoa màu tím nhạt, dù chẳng nói ra nhưng tự tiếng lòng ta vẫn hiểu: ngày chia xa đã bắt đầu. Tà áo tím mộng mơ như sắc hoa bằng lăng dắt nẻo hồn ta đến với đam mê bỏng cháy. Ngưỡng cửa đại học vẫn còn rất nhiều chông gai, thế nhưng có bàn tay ai kia đã đặt nhẹ lên vai ta thay lời động viên, khích lệ; ánh mắt ẩn chứa nụ cười dẫn bước ta đi.

Thế rồi, cô học trò tuổi mười tám năm nào giờ đã là cô sinh viên năm cuối của ngành Sư phạm. Hè về, những khúc hát ngân nga của lũ ve sầu lại khiến bước chân ai ngập ngừng để nghe lòng mình xốn xang. Buổi chia tay cuối khóa, hàng bằng lăng giữa sân trường đứng tần ngần, im lặng như càng đong thêm nỗi buồn trên mỗi gương mặt. Giọt nước mắt chẳng kịp mời cứ vội rơi, rơi cho bao nhớ thương dệt thành kỉ niệm.

Chiều cuối cùng của quãng đời sinh viên, từng vòng quay xe đạp chậm chạp lăn trên con đường ngập đầy sắc tím bằng lăng. Không hề hẹn trước, vậy mà sắc áo của ta và người ấy hòa làm một với sắc hoa. Ta nhớ lại “Ngày ban đầu quen nhau/ Áo em trong màu áo hoa tím” (Hoa tím bằng lăng – Võ Đông Điền), ôn lại mối tình đơn sơ suốt bốn năm trên giảng đường đại học với nhiều ắp iu nồng đượm.

Thời gian như gió cuốn tuổi tác theo mùa đi mãi nhưng kỉ niệm tuổi học trò bên sắc tím bằng lăng vẫn cứ chập chờn, neo đậu trong ta mỗi khi hè về. Cảm ơn sắc tím bằng lăng đã cho ta sống lại những tháng ngày thương nhớ.

© Xanh Xuyên – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top