Ở đây có những chùm thơ đẹp
2023-09-20 05:25
Tác giả:
Võ Đào Phương Trâm
Mộng trần
Đã mấy bận bụi trần lấm gót
Ta đi qua ngã rẽ sa bàn
Nâng chén đắng uống đời than khóc
Rệu rã buồn man mác thiên can
Mắt huyền say, gã khờ chệnh choạng
Nghe liêu trai thoáng tiếng bông đùa
Người thiên cổ xa bờ thành quách
Bỏ cuộc tình neo bến sông xưa
Ngày tháng chết theo niềm khờ dại
Hồn loanh quanh lối mộng chương đài
Tà áo mộc lấm hoen gió tuyết
Rơi xuống đời niệm khúc phôi phai
Em thương tôi về qua thềm cũ
Ngắm màu loang huyết dụ hoa hồng
Mềm rũ những cánh buồn theo gió
Khói hương tàn trên bến nhà không.
***
Ngộ Mê
Ta đi trong cõi mình ta
Giật mình bỗng ngỡ như là đã quen
Con đường bản thể ngã nghiêng
Cố tìm một bước thanh thiên mộng trần
Du đường trăng ngỡ phù vân
Ta đi lạc giữa vô ngần đảo điên
Buộc vào một mối quàng xiên
Dốc thân tâm để an nhiên tựa vào
Hoạ thành một giấc chiêm bao
Lẫn trong đoản nguyệt thì thào tỉ tê
Tiếng đồng tiếng vọng bùa mê
Đổi câu sáo ngữ mua về bình yên
Áo choàng áo gấm lầm duyên
Ta đi thay chiếc áo thiêng nhạt màu
Tưới trồng những ngọn thanh tao
Rồi nâng chiếc lá gối vào thường xuân...
*****
Lạc Chiều
Nhánh rạ trong mưa héo hững hờ
Phơi tàn khúc chiếc những mành trơ
Mùi đất hoang vu nồng thoang thoảng
Chiều tịch hồng hoang dạ thẫn thờ
Gió theo mấy hướng gió về đâu
Người đứng trầm ngâm nhặt nỗi sầu
Trời buông lơ đãng màu biên biếc
Cho kẻ lạc đường nhớ phố sâu
Đời rộng mênh mang, đường cuối nẻo
Lữ khách xa quê nghe hắt hiu
Vọng tiếng đàn xưa chờ góc cũ
Tự hỏi lòng ai có nhớ nhiều?...
****
Lửng lơ
Ta trao em nửa cành hồng
Ngẩn ngơ tay rũ tang bồng rong chơi
Gió heo may cũng thảnh thơi
Thuyền trăng rọi bóng sân phơi bạc màu.
Ai ngờ em chẳng còn đâu!
Chốn xưa hoa nở, qua cầu gió bay...
Thương cho một tấm thân này!
Mấy mùa mưa nắng héo gầy tâm can,
Dấu chân lạc bước giữa đàng
Thương đôi cánh nhạn ngổn ngang góc Trời.
Giá như ngày ấy đừng vơi
Một nửa tâm thức ở nơi tư nghì
Nhìn qua đã lỡ xuân thì,
Mối tình đứt đoạn còn gì nữa đâu!
Đưa tay hứng giọt mưa ngâu
Giật mình tỉnh giấc mê đầu ngủ ngoan.
Đoá hoa hồng đã phai tàn
Mảnh thương ghép lại đa đoan phận người.
Đem linh hồn cũ ra phơi
Ước cho nắng cạn như cơi đựng trầu.
Góp tình xưa bỏ vào nhau
Dẫu thời gian có úa nhàu, lạc, tan
Hôm nay phiền muộn đi hoang
Lửng lơ nửa mảnh buồn mang về Trời.
*********
Rong chơi
Ra sân đùa với trẻ con
Để nghe cuộc sống chẳng còn âu lo
Ném viên gạch thẩy lên Trời
Tiếng cười trong trẻo nó chơi lò cò
Xong rồi lại lấy tàu mo
Kéo lê dưới đất làm ông phu vườn
Ô quan nó vẽ mấy đường
Chú tâm ngồi đếm coi đi ngã nào
Ăn thì phải thiệt là cao
Gom ông quan lớn mới mau dành phần
Tiếng cười trong trẻo thanh bần
Đám nhà quê lớn với đồng lúa xanh
Ra nghe chim hót trên cành
Rủ nhau đi hái quả chanh đầu mùa
Ăn vào kêu thật là chua
Rồi cười vui giữa sân Chùa giòn tan
Ngẩn ngơ trong tiếng sáo làng
Cánh diều no gió bay ngang lưng Trời
Nắng chiều buông xuống thảnh thơi
Chú tiều phu nhỏ ham chơi chẳng về,
Thẩn thơ ở chốn đồng quê
Có đám trẻ nhỏ mê trò bắn thun
Tiếng chày tiếng bấc ung dung
Tự do tự tại không chùn buông, so.
Đưa tay đám trẻ sẽ cho
Một nắm trong trẻo như trò nhà quê
Chẳng còn buồn tủi, ủ ê
Mà quên cuộc sống muôn bề cần lao
Nắng mưa mấy thuở xanh xao
Ngồi nghe đám trẻ xoan đào hát vui.
*********
Bình yên giữa đời
Bên góc bếp nóng hổi
Có con Mèo ngủ say
Cuộn tròn như chiếc gối
Mân mê từng ngón tay
Chú Mèo ngoan vô tư
Mê ngủ rất hiền từ
Xa xa chùa Thiên mụ
Tiếng chuông về chân như
Con đường dài vô tận
Nặng nhọc một kiếp người
Ngồi xuống đây một chút
Để cho lòng nghỉ ngơi
Một đời người trôi qua
Mấy ai mà đoán được
Những vui buồn phía trước
Vô thường tựa nhành hoa.
Theo gió thổi mây bay
Ta khép đời vụn dại
Rụng rơi chiều hoang hoải
Ru mềm những ngón tay
Tiếng chuông từ sơn khê
Đường xưa nhớ lối về
Nén hương trầm ấm khói
Nghe đời nhẹ cơn mê.
Câu kinh gieo từ bi
Chiếc lá tre hoan hỉ
Đặt nỗi buồn xuống nghỉ
Cho tâm hồn thảnh thơi.
********
Vớt trăng
Đưa tay vớt lấy ánh trăng
Ngỡ rằng kéo được chị Hằng lên chơi
Ai ngờ trăng vỡ làm đôi
Cây đa tan biến về nơi địa đàng
Ngẩn ngơ nước mắt hai hàng
Trăng còn đâu nữa, đã tan mất rồi
Ngậm ngùi kéo lại nước trôi
Dòng sông vẫn cứ liên hồi hợp tan
Thương cho người vớt trăng vàng
Chiếc thuyền bến mộng ngổn ngang nỗi sầu.
Đưa tay đếm giấc nông sâu
Vẫn mong ở bến giang đầu có trăng
Để qua gặp được chị Hằng
Dẫu làm chú Cuội cũng bằng đế vương
Đêm nay say giấc mộng thường
Nửa đời phiêu bạt vẫn vương mớ tình
Chiếc thuyền chở ngập bình minh
Gã khờ vẫn ngỡ như mình có trăng.
© Võ Đào Phương Trâm - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống












