Nơi tình yêu ở lại
2013-11-22 08:30
Tác giả:
Mỹ Nhiên
Cafe Vĩ Dạ một chiều thứ bảy…
Cô vẫn ngồi góc bàn cũ, cái bàn sát cùng kế bên cửa sổ. Thói quen một mình ngồi đây chiều thứ bảy hơn hai năm nay vẫn không thay đổi. Anh phục vụ bàn mỗi lần thấy cô lại cười, không cần hỏi cũng mang ra cho cô ly Capuchino - cô thích cái vị lạt lạt không đậm đặc của nó. Tiếng nhạc du dương, không khí yên tĩnh, gió nhè nhẹ bên cửa sổ, hàng bằng lăng tím cuối màu đang đu đưa trước gió… Phải chăng cô yêu nơi đây, hay yêu một cái gì khác mà nó cuốn hút cô vào mỗi chiều thứ bảy?
Cafe Vĩ Dạ hơn ba năm trước…
- Này cô bé! Tôi ngồi cùng bàn với bé được không? Vĩ Dạ chiều thứ bảy đông khách quá, không còn bàn trống nữa.
- Vâng, không sao! Anh cứ ngồi đi ạ! Mà em không bé, đừng gọi em là cô bé nữa!
Anh ngượng ngùng đưa tay vuốt lại cái tóc. Họ nói chuyện với nhau đủ thứ, anh kể cô nghe về câu chuyện và ý nghĩa của hoa bằng lăng tím.

Trước khi biết anh cô cũng yêu màu tím, giờ thì tình yêu đó càng lớn hơn trong cô. Anh bảo màu tím tượng trưng cho tình yêu, sự chung thủy và lãng mạn, nhưng nó luôn gợi lên nổi buồn. Cô nhặt cánh hoa bằng lăng rơi nhẹ bên cửa sổ, xoay xoay trong tay, rồi mỉm cười với anh: “Có lẽ anh cũng yêu màu tím?”.
Những buổi tối sau đó, không khó bắt gặp nơi góc cuối bàn trong quán, cô và anh ngồi bên nhau. Anh gọi cho cô một Capuchino, anh vẫn với ly café đen đá. Cô và anh quen nhau tình cờ thế đó, có thể cho đó là cái duyên, anh yêu cái không khí không quá ồn ào của Vĩ Dạ, cô yêu tiếng nhạc du dương, người ta sẽ thấy tâm hồn mình bay bổng, góc bàn bên cửa sổ có thể ngắm ra đường, trời về đêm bao giờ cũng yên tĩnh. Họ yêu nhau, đi qua suốt một mùa bằng lăng tím.
Tay trong tay nhẹ nhàng trong những buổi tối rong ruổi trên phố. Anh kể cho cô nghe về công việc, về những đêm trên đường vây bắt tội phạm, về những nổi nhớ cho những chuyến đi dài. Cô xoa mãi vết thương anh nơi cánh tay, chua xót. Anh bẹo má cô: “Ngốc thế, người em yêu là một chiến sĩ giỏi, vết thương nhỏ này làm gì được anh chứ?”.
Mùa hoa bằng lăng tím đã đi qua tự bao giờ, tình yêu của họ lớn dần theo năm tháng. Cũng một chiều thứ bảy, Vĩ Dạ hôm nay sao bỗng nhiên vắng khách, có lẽ cơn mưa chiều đã níu chân mọi người. Anh hẹn cô và cô cũng hẹn anh, anh bảo có chuyện muốn nói, cô cũng thế! Hôm nay anh lịch sự hơn trong chiếc áo sơ-mi trắng xanh, cô vẫn thường bảo với anh, cô thích anh mặc như thế. Cô cũng lung linh trong chiếc đầm trắng, có điều hôm nay, cô trở nên ít nói. Anh nhấp ngụm cafe, đẩy chiếc hộp kẹp nơ đỏ về phía cô
- Anh định chưa tặng em món quà này, nhưng hôm nay anh vừa nhận quyết định tham gia một chuyên án lớn. Có lẽ anh phải xa em một thời gian dài, em chấp nhận đợi anh về không? Mình kết hôn em nhé!
- Em xin lỗi, em cần một thứ không phải thế. Xa nhau rồi, em không đủ niềm tin để chờ đợi.
- Em không yêu anh nữa sao?
- Có lẽ thế, hôm nay em cũng định gặp anh, nói với anh một chuyện, mình chia tay đi!
- Em sao thế? Chẳng phải mình đang rất hạnh phúc sao? Anh chỉ đi một thời gian rồi về lại. Hay em không muốn cưới thì sau này anh về mình sẽ cưới sau. Anh sẽ về nhanh mà.
- Anh giã vờ hay tại anh không biết. Em đã hết yêu anh từ lâu lắm rồi, anh chỉ giống như một người anh, một người bạn bên em lúc buồn. Ngày trước, khi em chia tay bạn trai, anh xuất hiện. Em cứ ngỡ sẽ yêu anh bằng tình yêu còn lại, nhưng giờ đây, khi anh ấy về lại, em nhận ra rằng chúng em vẫn còn yêu nhau. Em về lại bên anh ấy, anh tha lỗi cho em nhé! Chúc anh lên đường bình an.
Cô đẩy chiếc hộp về phía anh, bước ra khỏi quán trong khi ngoài trời mưa lất phất. Vĩ Dạ vẫn yên tĩnh một chiều thứ bảy, anh thẫn thờ nghe giọt nước mắt mặn đắng nơi khóe mắt.

Có một người thanh niên vừa bước vào quán, anh phục vụ cuối đầu lịch sự. Khoác tay đi bên cạnh anh là một cô gái trẻ, xinh xắn. Anh tiến về phía góc bàn đối diện, tay cô rung lên, mắt nhòe đi, hình như tim cô có ai đó bóp chặt, đau nhói. Là anh – người đã từng là của cô, người đã từng bị cô bỏ rơi. Cô cố giữ bình tĩnh, nhìn thoáng qua chậu bằng lăng tím trên bàn, giờ cô mới phát hiện, chỉ duy nhất bàn cô ngồi mới có chậu hoa ấy. Có lẽ nào…
Anh nói gì đó với cô gái, cô ấy gật đầu và đứng dậy cùng anh đi về phía bàn cô ngồi. Vẫn nụ cười và ánh mắt ấy, nhưng trong anh có cái gì đó khác, có lẽ thời gian làm cho con người ta thay đổi, ánh mắt anh có gì đó thoáng buồn. Hơn hai năm rồi còn gì… Cô gái đi bên cạnh anh có vẻ hơi ngại khi gặp cô. Cô khẽ cười mời hai người ngồi vào ghế. Anh phục vụ bê ra thức uống, một Capuchino và một cam vắt. Anh đẩy ly cam vắt về phía cô gái. Hôm nay anh uống Capuchino?
- Lâu rồi không gặp, em khỏe không?
- Em vẫn khỏe, anh thế nào?
- Ừ, anh cũng thế, anh về được hơn một tháng nay. Quên giới thiệu với em, đây là vợ sắp cưới của anh, tháng sau tụi anh sẽ cưới. Hôm đó em đến dự nhé, anh định chưa báo, nhưng gặp em ở đây anh báo tin vui này luôn. Anh sẽ gửi thiệp mời cho em sau.
- Vâng, chúc mừng anh nhé!
- À, chắc em cũng lập gia đình rồi đúng không? Hôm đó nhớ đi cùng chồng em với nhé!
- Vâng, em biết rồi. Thôi em xin phép về, mua ít đồ cho chồng em nữa…
Hôm nay, trời lại mưa, lần đầu tiên sau hơn ba năm, góc bàn nơi cửa sổ vắng bóng cô vào chiều thứ bảy. Anh ngồi đó, nhìn ngắm chậu bằng lăng đặt trên bàn, chắc cô không biết chính anh là người đặt nó ở đó. Cô cũng không biết, anh chính là người mua lại quán này từ người bạn, cô càng không biết từ ngày anh về lại, chiều thứ bảy nào anh cũng đứng bên trong dõi theo cô. Anh nhường cho cô góc bàn ấy vào chiều thứ bảy, những chiều khác, nó thuộc về anh…

“Chị em vừa bay ra Hà Nội nửa tháng trước, cơ quan đã cử chị đi học khóa học này hơn hai năm trước, nhưng chị vẫn không chịu đi. Em biết chị chờ một người, người đó chị rất yêu. Lúc chị chia tay người ấy, em còn nhỏ, cũng không hiểu gì. Giờ em đã hiểu nỗi đau của chị, chị không thể đến bên anh. Bác sĩ bảo chị bị bệnh, sẽ không có khả năng sinh con. Em không hiểu sao, suốt thời gian qua, chị vẫn chờ đợi. Rồi một ngày thứ bảy chị về, mắt chị nhòe đi, chị nức nở: “Anh ấy về rồi, anh ấy sẽ cưới vợ!”. Rồi chị quyết định đi Hà Nội vào sáng hôm sau…”
Mùa băng lăng tím lại về, anh nhặt những cành hoa vương vãi bên góc quán, bao nhiêu hoa cũng chưa nhiều bằng nổi nhớ thương trong anh dành cho một người con gái. Ngày anh tuyên bố hủy hôn với cô ấy, anh đã nhận một cái tát rất đau, lỗi tại anh mà. Cũng may cô ấy hiểu, giờ cũng đang hạnh phúc bên tình yêu mới, cô xem anh như người anh, thỉnh thoảng vẫn ghé Vĩ Dạ chơi cùng bạn trai. Nghe đâu hai người sắp cưới. Anh cũng thấy ấm lòng. Anh vẫn giữ lại mọi thứ của Vĩ Dạ như những năm qua, không thay đổi, góc bàn ngày đó vẫn còn yên lặng, chỉ có anh ngồi chờ đợi. Anh đợi cô, như cách đây hai năm cô đợi anh về. Để rồi anh làm cô đau và trốn chạy anh. Có phải chăng ông trời cứ thích trêu người, hay muốn thời gian thử thách cho tình yêu của anh và cô?
Chiều thứ bảy hôm nay khách lại đông. Có một người con gái mặc chiếc váy trắng tinh khôi. Cô chọn chiếc bàn duy nhất có chậu hoa bằng lăng tím. Anh chủ quán bước lại, đặt lên bàn ly Capuchino.
- Anh có thể ngồi với em được không? Vĩ Dạ hôm nay đông quá, anh không còn bàn trống để ngồi.
- Anh có thể ngồi, nhưng đừng kéo em về lại kí ức của một cô bé bên Vĩ Dạ 5 năm về trước nhé!
- Anh không ngốc nghếch để lạc mất em một lần nữa, anh đã chờ em hơn 2 năm, cũng như em đã chờ đợi một tình yêu hơn 2 năm mà ngày đó em đã chối bỏ. Ngốc nghếch thật, không có con mình có thể xin con nuôi mà!
- Nhưng em muốn đứa con đó giống em và anh. Sẽ tài giỏi như anh, và xinh xắn như em…
- Anh chỉ cần em là đủ, mình cưới nhau em nhé! Chiếc nhẫn này, anh vẫn giữ nó suốt thời gian qua. Em làm vợ anh nhé! Anh sẽ đưa em về ngôi nhà có những cây bằng lăng tím, anh sẽ đặt bên cửa sổ phòng mình những chậu hoa bằng lăng tím nhỏ xinh. Màu tím buồn, màu tím thủy chung và sâu sắc, mình đã đi qua nổi buồn, cũng đã trãi qua những ngày tháng đợi chờ để chứng tỏ sự thủy chung. Anh tin khoảng thời gian sau này của mình chỉ là nụ cười. Làm vợ anh nhé!
Cô ôm chầm lấy anh, mắt nhòe đi. Vĩ Dạ hát khúc hát tình yêu, bên cửa sổ nhánh bằng lăng cũng rung rinh lay nhẹ những cánh hoa vương trên vai áo anh cô. Còn một niềm vui cô chưa nói với anh, suốt thời gian qua, cô cũng đã điều trị khỏi bệnh, cô có thể sinh cho anh những đứa con kháo khỉnh, đáng ghét như ba nó – người mà cô yêu, yêu rất nhiều.
• Gửi từ Mỹ Nhiên <vtmynhien@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.













