Mình sẽ gặp lại nhau vào một ngày duyên đến
2017-05-03 01:25
Tác giả:
Người ta nói, những người yêu nhau nếu có duyên thì dù xa nhau vẫn có thể gặp lại. Còn anh và tôi, chỉ là tình cảm xuất phát từ một phía có thể được gặp lại không? Tôi đã luôn ấp ủ một hy vọng mong manh rằng sẽ được gặp lại anh vào một ngày nào đó. Dù rằng chỉ cần được nhìn anh từ xa, nhìn nụ cười anh để biết rằng anh đã bình yên với cuộc sống của mình là tôi đã hạnh phúc lắm.
Why - quán cà phê nhỏ nằm cuối con hẻm cạnh trường đại học. Lần đầu tiên tôi đặt chân đến Why cũng bởi tò mò, vì cái tên, vì không gian tràn ngập màu tím của những chùm hoa nhỏ. Why yên bình, nhưng ấm cúng.
Chiếc bàn gỗ nhỏ đặt bên cạnh cửa sổ, vài bản nhạc phát ra từ chiếc máy thu âm cũ.
- Lần đầu tiên em đến đây à? - Anh phục vụ trong chiếc áo sơ mi màu xanh biển, tay cầm menu lịch sự hỏi tôi.
- Đúng rồi ạ!
Thật ra tôi ghé đây cũng vài lần trước đó. Chủ yếu là buổi chiều khi vừa kết thúc tiết học. Có lẽ những lần đó anh không gặp tôi, hoặc có gặp cũng không nhớ ra tôi trong những người khách quen trước đó.
Anh phục vụ khi nãy mang ra cho tôi ly trà sữa với vị socola tôi thích. Không quên chúc tôi dùng ngon miệng rồi đi vào trong tiếp tục công việc dang dở. Why chiều cuối tuần yên tĩnh, những sinh viên ở xa về quê, tôi lười với việc mất ba tiếng xe đò về nhà một hôm rồi lại bắt xe lên. Lười luôn cả việc lang thang cùng đám bạn thân vào những chiều cuối tuần như vậy. Chúng nó bảo tôi là đứa con gái chán ngắt, tẻ nhạt nhất trên đời, đại loại vậy.
Tôi ngáp dài, úp quyển giáo trình lên mặt rồi tựa lưng vào ghế. Bất chợt ngượng ngùng khi thấy ánh mắt ai đó lướt về phía tôi. Nhanh thôi rồi quay sang hướng khác.

Một thời gian sau tôi mới biết anh là chủ của quán, cũng là giảng viên của trường nơi tôi đang theo học.
- Sao anh đặt tên quán là Why? - Tôi xoay cốc nước trong bàn tay, quay sang nhìn anh.
- Nếu biết lý do em sẽ buồn đó cô bé! - Anh cốc đầu tôi rồi khẽ cười.
- Vậy thôi, em không hỏi nữa.
Ngoài trời bắt đầu mưa, những hạt mưa nhỏ táp vào ô cửa kính. Why vẫn buồn đúng với phong cách thường ngày của nó. Anh nói đúng, Why chỉ thích hợp cho những con người cảm thấy cô độc và mang trong mình nhiều nỗi buồn. Lúc đầu tôi chẳng hiểu vì sao anh nói như vậy, nhưng sau này tôi mới nhận ra, đằng sau đôi mắt anh luôn ẩn chưa một nỗi buồn, nó sâu lắng mà da diết lắm.
- Anh đưa em về nha? - Anh choàng áo khoác lên vai tôi rồi nhẹ nhàng hỏi.
- Em tự về được mà.
- Anh muốn đưa em về.
Từ quán cà phê anh về phòng trọ tôi ở chỉ cách nhau một con đường, băng qua vạch đường dành cho người đi bộ là tới. Anh chỉ lặng lẽ đi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng kéo tôi vào trong khi thấy vài chiếc xe chạy tới. Không cười, không nói.
Tại sao người ta cứ thích giấu nỗi buồn cho riêng mình?
Tại sao người ta không thể mở lòng mình ra một lần nữa?
Tại sao người ta cứ sợ những tổn thương của quá khứ mà quên đi hạnh phúc đang còn ở phía trước?
Tại sao?
Những ngày sau đó tôi không ghé lại Why. Không còn giả vờ tan tiết học rồi ghé đợi hai tiếng đồng hồ chỉ để được gặp anh. Không còn muốn chọn chỗ ngồi khuất nhất chỉ để len lén nhìn anh từ phía xa rồi ngượng ngùng quay đi chỗ khác khi anh bắt gặp. Anh vẫn vậy, lúc thì cười, lúc thì trầm ngâm như tự tạo cho mình một bức tường ngăn cách.
Tôi biết tại sao anh như vậy, nhưng chỉ muốn một lần anh nói ra cho tôi hiểu. Tôi đã nghe cậu bạn thân của anh một lần vô tình nói về cái tên Why của quán. Về người con gái anh yêu 5 năm, về ước mơ cả hai cùng ấm ủ mở một quán cà phê nhỏ cạnh trường đại học. Anh đi dạy, cô bán quán... Câu chuyện lưng chừng vào một ngày mưa về bất chợt.
- Em gặp anh một chút được không? - Anh nhắn tin cho tôi sau gần 10 ngày không gặp. Thật ra tôi nhớ anh, tôi không phủ nhận rằng tôi nhớ. Bởi tình cảm mà tôi dành cho anh nó rõ ràng là thứ tình yêu mà người ta vẫn thường nói. Yêu rồi làm sao trốn tránh được, chỉ việc ép bản thân mình dừng lại thôi cũng đã khó khăn biết dường nào.

Chúng tôi chạy dọc con đường hướng ra công viên quen thuộc. Anh chạy thật chậm, thỉnh thoảng hỏi tôi vài câu rồi tiếp tục im lặng.
Cũng vẫn là Why với những bản nhạc quen thuộc. Anh nhấp ngụm cà phê đen đặc quánh, nhìn tôi thật lâu rồi mở đầu câu chuyện.
- Anh định đã không nhắc về cô ấy, nhưng anh biết em hiểu vì sao trong lòng anh luôn chất chứa một nỗi buồn. Why là món quà anh định tặng cô ấy, nhưng rồi cô ấy bỏ anh đi. Nói chia tay và rồi cứ vậy lặng lẽ đi em à. Nếu là em, em có muốn biết lý do không?
- Giờ anh đã biết lý do chưa?
- Anh biết, cô ấy đi Mỹ và chuẩn bị cưới rồi em à.
Tôi không giỏi an ủi người khác, ngoài việc chỉ ngồi bên cạnh anh, nghe anh nói. Rất lâu rồi, chúng tôi biết nhau hơn 1 năm anh mới chịu mở lòng mình và kể tôi nghe về người con gái ấy. Anh nói đúng, nghe rồi tôi sẽ buồn. Tôi buồn không phải vì anh còn yêu cô ấy nhiều như vậy, mà đơn giản vì nhìn anh đau mà tôi không thể làm điều gì được. Tôi biết anh đau mà.
Tôi hay lang thang một mình trên những con đường mòn lối dẫn vào quán cà phê của anh vào mỗi tối. Chỉ đi ngang qua thôi, thỉnh thoảng dừng lại thật lâu nhìn anh từ xa. Vẫn bóng dáng quen thuộc, nụ cười hiền, đôi mắt nhìn xa xăm. Anh vẫn thói quen ngồi ở vị trí chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ - nơi duy nhất trong quán có thể nhìn ra ngoài trời. Hôm nay không có giọt mưa nào cả mà sao mắt tôi cay?
Anh biết tình cảm của tôi chứ, bởi không ai có thể vô tình đến mức không nhận ra tình cảm của một người dành cho mình trong suốt một năm qua. Anh thừa biết những lần tôi đứng đợi anh thật lâu nơi cuối dãy phòng học. Dù khoa của tôi cách khoa anh một quãng đường dài. Anh thừa biết tôi vốn không thích nghe nhạc nước ngoài, nhưng vì anh tôi tìm hiểu luôn cả tên những ca sĩ mà anh thích. Anh hiểu hết điều đó chứ! Chỉ tại trong anh bây giờ không có chỗ trống nào dành cho tôi, hình bóng của cô gái ấy đã lấp đầy tất cả mọi thứ.
Anh đã không nói gì với tôi cả. Câu chuyện của buổi tối hôm ấy đã dừng lại sau câu nói của anh, điều đó đến giờ vẫn còn làm tôi thấy nhói:
- Đừng đợi chờ bất cứ điều gì em à. Mọi thứ trên đời điều có duyên của nó cả. Lúc cần đến sẽ đến.
"Mình sẽ gặp lại nhau phải không anh?" - Tôi viết vô thức dòng trạng thái trên Facebook. Rồi lặng lẽ offline. Ánh đèn bên kia đường vẫn rực rỡ, dòng người vẫn nhộn nhịp đi về. Tôi nhớ anh! Tôi bật khóc nức nở trong căn phòng tĩnh lặng, ngoài tiếng kèn xe bên đường, ngoài tiếng mưa tí tách bên mái hiên, còn lại chỉ là màn đêm ảm đạm. Tôi càng nhớ anh hơn.
Tôi không cho phép mình tìm anh nữa, tôi không cho phép mình lang thang trên con đường nơi từng in dấu chân chúng tôi nữa. Tôi đã từng ngộ nhận thứ tình cảm mà anh dành cho tôi. Chỉ cần anh đối xử tốt với tôi một chút thôi tôi sẽ nhớ mãi. Tôi nhớ đến tận bây giờ còn gì, Nhớ cả ngày anh ra sân bay đến Pháp để hoàn thành khoá học. Tôi rụt rè nép mình sau bức tường để nhìn anh từ xa. Anh đã không nói cho tôi biết rằng anh sẽ đi, anh im lặng đến lúc chúng tôi phải xa nhau lâu như thế.
Chúng tôi? À không, anh và tôi có bao giờ đồng hành cùng nhau đâu mà gọi như thế được. Ngay từ đầu đã có khoảng cách, một bức tường ngăn cách khá lớn. Bức tường do anh tạo ra mà bản thân tôi không thể nào phá vỡ được.
Anh kéo hành lý bước qua cánh cổng. Không hiểu vì sao đôi chân tôi không còn đứng vững nữa. Cổ họng tôi nghẹn ứ. Tôi khóc ư?
Ạnh đi rồi tôi mới biết bản thân mình thật ngốc nghếch. Tôi giá mà mình có thể dũng cảm một lần đứng trước anh và nói ra hết tình cảm của mình. Dù biết rằng anh sẽ từ chối, dù biết rằng anh đã chẳng thể nào yêu tôi. Nhưng tôi muốn một lần được đối diện với tình cảm của mình. Muốn một lần được ôm chầm lấy anh mà khóc mà nói rằng tôi đã thương anh ra sao, rằng tôi đã đau như thế nào. Chỉ một lần như vậy thôi rồi tôi sẽ cam tâm quên anh đi. Tôi sẽ dễ dàng xếp mọi thứ vào một ngăn riêng và không nhắc về nữa. Nhưng giờ tôi không thể làm được.

Vì tôi còn nhớ.
Vì tôi còn yêu.
Tôi kết thúc khoá học và nhanh chóng tìm được một công việc ở một thành phố khác. Trước khi rời đi tôi có ghé lại Why một lần. Vẫn ngồi ở góc bàn cũ, vẫn gọi ly trà sữa vị socola mà lần đầu tiên anh mang cho tôi. Vị vẫn ngọt, mà sao cổ họng tôi đắng.
Anh đi hai năm, mọi thứ ở đây vẫn vậy. Vẫn những bản nhạc quen thuộc, vẫn một không khí trầm buồn, ở đây luôn buồn, dù người đến có đông hơn vẫn vậy. Tôi vẫn nhớ đến những câu nói của anh, người đến đây đa phần điều mang trong mình những nỗi buồn mà không thể nào giải bày cùng ai.
Tôi ngồi ở Why đến tận tối, khi quán chỉ còn lác đác vài người.
Ngày mai tôi đi, chẳng biết bao giờ mới về lại. Tôi sẽ nhớ! Nhớ về ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau, anh nhìn tôi thật lâu như thể quen nhau từ trước đó. Nhớ về con đường dẫn từ phòng trọ tôi đến quán đi đúng 836 bước chân. Nhớ lần anh xoa đầu tôi rồi chúc tôi ngủ ngon một ngày mưa bên thềm tí tách. Nhớ ngày sinh nhật tôi, anh từ quê về chạy qua phòng chỉ vì muốn chở tôi đi ăn món mà tôi thích. Tôi nhớ tất cả! Nhớ về cái thành phố này - nơi có người tôi không thể nào quên được.

Mùa hè sau đó, tôi có dịp ghé thành phố cũ trong một chuyến công tác. Phố đón tôi bằng một cơn mưa bất chợt. Tôi không ghét mưa, mà sợ mưa, đúng hơn là vì sợ những kí ức xưa ùa về làm tôi nhớ.
Người ta nói, những người yêu nhau nếu có duyên thì dù xa nhau vẫn có thể gặp lại. Còn anh và tôi, chỉ là tình cảm xuất phát từ một phía có thể được gặp lại không? Tôi đã luôn ấp ủ một hy vọng mong manh rằng sẽ được gặp lại anh vào một ngày nào đó. Dù rằng chỉ cần được nhìn anh từ xa, nhìn nụ cười anh để biết rằng anh đã bình yên với cuộc sống của mình là tôi đã hạnh phúc lắm. Tôi mong điều đó, mong thấy khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của anh, dù rằng niềm hạnh phúc ấy tôi không may mắn có được.
"Anh giờ ở đâu?"
Tôi lặp đi lặp lại câu hỏi ấy trong suy nghĩ, nữa muốn tìm anh, nữa lại sợ. Sợ điều gì tôi không rõ nữa. Rõ ràng con người ta luôn mâu thuẫn với chính bản thân mình. Người ta luôn muốn tốt cho người mình yêu nhưng lại sợ thấy người mình yêu hạnh phúc bên ai khác. Người ta luôn muốn tốt cho người mình yêu nhưng lại sợ thấy người mình yêu đau khổ vì ai khác.
Tôi ghé lại quán cà phê cũ. Why không còn nữa, người ta bảo quán đã được thay chủ mới. Mọi thứ giờ xa lạ. Rõ ràng chúng tôi đã không có duyên với nhau thì dù có ở chung một bầu trời vẫn không thể nhìn thấy nhau được. Huống hồ gì chúng tôi mỗi người đều đi về một hướng, hai bầu trời xa cách.
- Chị ơi?
Em gái phục vụ quán gọi với theo khi tôi vừa dắt xe rời khỏi quán.
- Chị tìm chủ cũ của quán ạ?
- Đúng rồi em.
Cô bé nhoẻn miệng cười:
- Anh ấy vừa đi chưa lâu chị ạ. Nếu chị muốn gặp anh ấy thì ngày mai lại đến nhé. Ngày nào anh ấy cũng ghé đây và ngồi rất lâu ở chỗ góc bàn cạnh cửa sổ đấy ạ.
Người ta nói duyên luôn đến vào lúc ta không ngờ nhất. Thật ra sau ngày hôm đó tôi không ghé lại quán cà phê cũ thêm một lần nào nữa. Why là nơi chúng tôi gặp nhau, mà giờ nơi đó không còn nữa, tôi còn lý do gì để ghé lại chứ. Rõ ràng chúng tôi không có duyên, người đến và người đi, có thể cách nhau vài giây phút nhưng rồi không gặp.
- Anh đã chờ rất lâu rồi đấy!
- Chờ em ạ?
- Không. Anh chờ chữ duyên của chúng mình!
Đó là một ngày đầu thu đầy nắng, nơi thành phố xa lạ, không còn u uất nỗi buồn.
© Mỹ Nhiên – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết CẦN LẮM MỘT CHỮ DUYÊN. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






