Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nợ nhau kiếp này

2018-10-26 01:22

Tác giả:


blogradio.vn - Thằng Tí nhiều lần nói: “Không biết tía tao là ai hen mậy? - Tôi không bao giờ đáp lại những câu hỏi như thế của nó, bởi tôi biết gì đâu mà trả lời. Còn tôi, tôi tự hỏi bản thân mình: "Tôi là ai? Tôi sinh ra để làm gì?"

***

blog radio, Nợ nhau kiếp này

Nhà chú Út có cây ổi to đùng, trái oằn nhánh. Hồi bé, tôi với thằng Tí hay leo lên tít trên ngọn, hái trái ăn đến khi no căng bụng mới chịu xuống. Thằng Tí là đứa cháu trai duy nhất của chú, mặc nhiên, nó trở thành ông chủ nhỏ nên nhiều khi cũng chướng lắm, nó vui thì tôi mới được vui, chứ nó mà buồn thì coi như ngày hôm ấy không được ăn ổi.

Kể ra nhà chút Út trồng rất nhiều cây ăn trái, chính vì thế tôi rất thích ở lại nơi đây. Tôi và tía ở đậu nhà chú, khi là dăm ba ngày, có khi lên đến tận cả tháng. Khoảng thời gian này thường không xác định, chỉ là khi nào má về lại thành phố thì tía con tôi sẽ quay về nhà. Không biết tía có thích sống ở đây không chứ tôi thì khoái lắm:

- Chú Út mát tay thiệt, trồng cây gì cũng trái quá trời, thằng Tí sướng ghê, tía hen.

Tía cười khà khà:

- Um, bây dọn qua ở với chú luôn đi.

Rồi như nhận thấy điều gì đó bất thường trên khuôn mặt tôi, tía bào chữa:

- Tao nói chơi.

Tía chưa bao giờ nhắc về má trước mặt tôi. Những câu chuyện về má, về tuổi thơ tôi và những đứa trẻ bị bỏ rơi chỉ được người dân trong làng truyền tai nhau.

Thời còn trẻ, tía và má là một đôi, họ yêu thương nhau rồi về sống cùng một nhà chứ chẳng cưới hỏi gì, lúc ấy tía nghèo còn má cũng không thể khá hơn. Nhà không có ruộng vườn nên tía đi đặt lọp, mang ra chợ đổi gạo. Hôm nào đi trúng con nước, cá nhiều, ngày ấy mới có tiền mua thêm chút thịt về kho khô, còn bình thường, gia đình có cơm trắng ăn đã là may mắn. Tía xót má ở nhà phải đi làm mướn cho người ta nên vay tiền để má học may trên chợ. Má nổi tiếng khéo tay, may bộ nào cũng đẹp, dần dần bà con kéo đến ủng hộ ngày càng đông, kinh tế gia đình từ đó ngày một sung túc.

blog radio, Nợ nhau kiếp này

Ngôi nhà nhỏ của họ tưởng chừng đã hạnh phúc viên mãn thì một ngày kia, người ta từ nơi xa, cái nơi thị thành nhộn nhịp về cướp má khỏi vòng tay tía. Ngày má đi, tía đã quỳ gối dưới chân vợ mình mà van nài, rồi má cũng dứt dạ, để lại tía một thân một mình, gà trống nuôi con. Khi ấy chị Thắm còn chưa đầy thôi nôi.

Chị Thắm là đứa con gái duy nhất của tía, là minh chứng cho một mối tình tuy đẹp nhưng lại buồn. Còn tôi, tôi được tía nhặt nuôi từ khi còn đỏ hỏn, ở khu đất gò mã sau nhà. Người ta đã đặt tôi ở đó để từ bỏ, để quên đi một đứa con mà họ đứt ruột sinh ra.

Tôi gọi má bằng má để tía vui lòng chứ thật ra, chưa bao giờ má thừa nhận. Cũng đúng, ở đâu ra một đứa con ngang hông như tôi. Bởi vậy, mỗi lần kêu tiếng “má”, tôi nghe chua chát lắm.

- Tôi có mình con Thắm, ổng muốn nuôi thì ổng nuôi chứ liên can gì mà biểu nhận. - Má Cau có nói với bà Năm.

Chiều nay má lại về, như thường lệ, tía xách xuồng chèo qua kia sông, xuống nhà chú Ứt tránh mặt. Không ai bảo ai, gia đình chú mặc nhiên hiểu, họ dọn nhà để chứa chấp những người vô gia cư bất đắt dĩ. Nhà chú Út có phải bà con thân thích gì của tía con tôi đâu, chỉ là họ nợ tía nên phải trả. Tía nhiều lần nói như vậy nhưng chưa bao giờ tôi dám hỏi họ nợ thế nào? Nợ ra sao? Cứ mỗi lần tôi lân la tìm hiểu thì tía lại cau có, khó chịu. Người dân trong làng thì bảo chú nợ tía một chữ: Tình.

Nghe kể đâu ông chồng hiện tại của má là bạn học cùng chú trên Sài Gòn, cũng tại chú dẫn về quê giới thiệu này kia nên má mới chết mê, chết mệt rồi bỏ chồng, bỏ con mà đi theo người ta. Trăm sự cũng tại chú Út mà ra không hà. Bởi vậy, chú út phải có trách nhiệm với tía. Nhiều lúc thấy thương tía, thấy thương cho cô ba Đậu đỏ nên chú út đứng ra mai mối cho hai người, vậy mà tía gạt phăng:

- Thôi đi, một đứa đã khổ, theo tao nữa cho khổ cả đám hả chi.

Chú Út khi ấy chỉ biết lặng thinh.

Cô Ba Đậu Đỏ là mẹ thằng Tí, người ta gọi như thế vì cô bán chè đậu đỏ ở ngoài đầu chợ, cái tên Đậu Đỏ thân thương ấy dần dần chết danh theo năm tháng. Tính ra cô Ba bán chè ở đó cũng mười mấy năm rồi, cô bán từ thời con gái, cũng vì quán chè ấy mà cô quen biết người ta, rồi không biết khi hay tin về sự hình thành của thằng Tí thì người ta đã đi đâu, mà đến giờ vẫn biệt tăm.

Chúng tôi chỉ biết thằng Tí có mẹ, có chú Út, còn tía nó đâu, ngoài cô Ba ra chắc không một ai biết. Thằng Tí nhiều lần nói:

- Không biết tía tao là ai hen mậy? - Tôi không bao giờ đáp lại những câu hỏi như thế của nó, bởi tôi biết gì đâu mà trả lời.

Còn tôi, tôi tự hỏi bản thân mình: "Tôi là ai? Tôi sinh ra để làm gì?"

blog radio, Nợ nhau kiếp này

Sau này má về thăm nhà thường xuyên hơn. Chị Thắm giống má, càng lớn càng xinh đẹp, mặn mà. Người ta đồn má muốn gả chị Thắm cho một anh nhà giàu nào đó trên Sài Gòn. Tôi không biết họ nói có đúng không nhưng tôi biết thằng Tí thương chị.

- Thằng Tí nó thương chị đó, chị Thắm!

- Thương gì mà thương, em làm như em trong dạ người ta không bằng. - Chị Thắm giãy nãy.

Hai tiếng “người ta” ngọt ngào pha chút thẹn thùng trên khuôn mặt của chị kiến cho dạ tôi thấy bồn chồn, bất an quá đỗi.

Chị Thắm nói cũng đúng, tôi đâu phải thằng Tí, vậy mà sao cái gì của nó tôi cũng biết hết trơn. Tôi biết nó khoái nhất là món thịt kho trứng, cứ mỗi dịp Tết đến là cô ba sẽ nấu một nồi thật to để cho nó ăn thỏa thích. Tôi biết nó thuận tay trái, hồi nhỏ đi học cô giáo đánh sưng cả tay nó mới có thể cầm viết bằng tay phải. Tôi còn biết nó có sở thích vô cùng kỳ quặc là ngoáy mũi trước khi đi ngủ, ngày nào cũng vậy, nếu không đưa tay ngoáy ngoáy cái lỗ mũi thì nó không thể ngủ ngon.Và còn vô số sở thích kỳ quặc của nó mà ngoài tôi ra, hiếm có một người thứ 2 biết được.

Năm 20 tuổi chị Thắm lấy chồng, chồng chị Thắm chắc chắn không phải thằng Tí. Có lẽ, Chị Thắm không phải là một đứa trẻ may mắn, nhưng chắc chắc chị tốt phước, ít nhất là hơn tôi. Chị có tía, có má và có cả thằng Tí. Và đặc biệt, tía không bỏ chị lại ở một cái gò mã khác, còn tôi, tôi đã may mắn hơn bao nhiêu đứa trẻ khác khi được tía mang về từ cái gò mã này.

Cứ như thế, câu chuyện của chị, thằng Tí, tôi và những đứa trẻ bị bỏ rơi cứ như thế trôi theo năm tháng, không một ai còn nhớ đến.

© Đào Trần – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

back to top