Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày Tết gần kề

2019-01-14 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Những ngày Tết đang gần kề, mặc nhiên phố phường dẫu lười biếng suốt cả năm cũng bỗng khoác lên mình một màu áo khác có phần sôi động hơn. Chỉ có tôi như đánh rơi một nhịp sống, bôn ba suốt cả năm nên Tết về lại tự thưởng cho mình những khoảng không trầm lắng.

Tôi khẽ nhích tấm thân nặng trịch di chuyển một chút nhưng kì thực cũng không khác gì, chỉ là nhích một chút vì ngồi một tư thế mãi nên mỏi. Tôi bâng khuâng hớp một ngụm café rồi lại nhìn bâng quơ ra dòng người đang tấp nập ngoài phố tư lự một mình. Những ngày Tết đang gần kề, mặc nhiên phố phường dẫu lười biếng suốt cả năm cũng bỗng khoác lên mình một màu áo khác có phần sôi động hơn. Chỉ có tôi như đánh rơi một nhịp sống, bôn ba suốt cả năm nên Tết về lại tự thưởng cho mình những khoảng không trầm lắng. Ai bảo rằng Tết phải luôn vui? Tôi thích khác người như thế, giữa chốn nhộn nhịp tôi tìm một khoảng trắng trong hồn.

Mùa Tết mọi năm ấu thơ tôi hay ở với bà. Ba mẹ tôi luôn tất bật sau mỗi chuyến đi xa, có năm Tết không kịp về nhà toàn ăn Tết muộn. Bà khi ấy là tất cả tuổi thơ của tôi, từ đưa tôi đến trường, chăm bẵm, chỉ tôi học cho đến khi đưa tôi vào giấc ngủ. Trong mắt tôi khi ấy, bà như một “người hùng” khỏe mạnh luôn cõng tôi trên vai đi khắp các triền cát, đi chận vịt dưới chân cầu. Tôi nhớ năm nào cũng thế, cứ Tết về là tôi lại tất bật phụ bà đi “ nhặt trứng”, nó là nguyên liệu chính cho thịt kho tàu, một món ăn không thể thiếu vào ngày Tết do mấy con vịt cái đỏng đảnh đẻ ra. Chúng chả bao giờ chịu yên một chỗ, có khi đúng ổ, có khi lại leo tuốt nấp sau mấy cái cây, có khi lại hì hục bơi ra thật xa dưới chân cầu, tìm “chỗ êm ái” mà đẻ. Tôi thích những mùa Tết như vậy lắm, nhà tôi trở nên tất bật, hưởng ứng Tết ngày ấy là đi bán buôn ngoài chợ, bán cho kịp mẻ trứng ngày Tết, vậy mà cũng kiếm được tiền sắm cho tôi cái áo mới.

Những ngày Tết gần kề

Những mùa Tết sau, “người hùng” của tôi trở nên yếu dần, bóng dáng to bè một thời bỗng như đổ gục không thương tiếc trước tiếng gọi của thời gian. Lưng bà còng hẳn xuống, đôi mắt mờ hẳn đi, thi thoảng, bà thậm chí còn không nhận ra tôi… Những con vịt cũng bán dần vì bà không còn đủ sức chăm nom. Phong bao lì xì mọi năm bà hay mừng tuổi tôi khi tôi bắt đầu kiếm được việc làm thành phong bao tôi gửi lại chúc sức khỏe bà. It ra, tôi thấy mình đã lớn thêm rất nhiều, dù chỉ là một phong bao nhỏ, nhưng nó như minh chứng cho việc, cuối cùng tôi đã có thể là người chăm sóc cho bà rồi.

Ngày tôi còn đi học, tôi có hai thằng bạn thân. Đứa con gái duy nhất trong bộ ba không có nghĩa là được cưng chiều. Chúng tôi lớn lên cùng nhau, từ khi hai thằng ấy còn là lũ con trai háo thắng, nhưng hễ đánh nhau thua là lại mít ướt đòi tôi bảo vệ cho đến khi trưởng thành. Tôi hay gọi những mùa tết không có ba mẹ bên cạnh là những ngày năm mới cô đơn, những lúc ấy, hai thằng dù ham chơi cách mấy đến đúng giao thừa cũng sẽ lẻn ra khỏi nhà (ở quê hay ngủ sớm chứ không ăn mừng giao thừa như ở thành phố), kiếm được đâu mấy dây pháo đốt đì đùng trước sân nhà tôi rồi ù té chạy làm chó sủa inh ỏi. Tôi biết rõ đó là chúng, chúng làm thế để chứng mình là chúng vẫn còn đang thức đón giao thừa cùng tôi. Và thể nào sang hôm sau khi tôi vừa ngủ dậy cũng sẽ thấy chúng đang đợi trước cửa nhà rủ tôi đi chơi Tết, và thể nào cũng chêm them một câu:

- Hôm nay Tết, cho mày làm nhất, muốn gì cũng chiều.

Khi tôi vào đại học tôi lên phố học một mình, bộ ba không ai nói ai cũng ngầm hiểu như đã phần

Nào tan rã. Ngày tôi đi, tụi nó khóc như mưa bảo tôi nhớ về, tụi nó đợi, tôi thậm chí còn nghĩ đứa con gái như tôi chưa kịp khóc mà chúng đã bù lu bù loa cả rồi. Âý thế nhưng khi leo lên xe lên phố, nghĩ đến một nơi không có hai thằng ngốc xít ấy chợt khóc ngon lành. Những mùa Tết đại học tôi không về, tiền tàu xe, rồi công việc làm them níu chân tôi, tôi ở lì nơi phố thị. Những đêm giao thừa khi phố phường nở hoa tôi nguội lạnh nhưng rồi đúng 0h, điện thoại tôi reo vang, đầu dây là tiếng hai thằng í ới tranh nhau “ Tao nói trước”, “ Để tao chúc nó trước” của hai thằng khiến tôi cố mím chặt mội mà chửi hai đứa “ Hai thằng khờ” làm tụi nó dỗi mới đầu năm đã mắng tụi nó rồi. Đều đặn cứ thế bốn năm tôi trọ học xa nhà, không năm nào tôi không nhận được cuộc điện thoại của hai tụi nó. Cứ thế cho đến khi tôi học xong về lại quê làm việc, quê tôi nay đã đô thị hóa ít nhiều, hai thằng tôi mới gặp thoáng chốc không nhận ra, cao lớn, chững chạc , da ngăm đen vạm vỡ. Rồi cả hai cũng là người đón tôi tại bến xe như lúc đã tiễn tôi đi, tôi bây giờ nhỏ xíu sau lung họ, họ thậm chí còn chọc tôi:

- Mày sướng nhất đấy nhé, được cả hai thằng bọn tao đi rước.

Và mùa Tết năm nay tôi lấy chồng. Chẳng ai trong hai tụi nó đâu, một thầy giáo cùng trường với.

Những ngày Tết gần kề

Tôi đã ở cạnh tôi suốt sáu năm trời. Tôi lấy chồng muộn khi năm ba mươi tuổi, ngày tôi lấy chồng hai thằng bạn thân của tôi là người dắt tay tôi trao cho chú rể, và theo một cách nào đó trông có vẻ hơi đe dọa, chúng đùa: “Bạn thân của tụi này, liệu…”, ấy là chúng đùa thế thôi, chồng tôi với chúng cũng khá thân thiết. Sau đó ít lâu hai thằng cũng lần lượt lấy vợ, chúng ế thì chịu ế đi còn chữa ngượng :” Ấy là vì tụi tao hứa nếu không có ai rước mày thì sẽ rước”. Chồng tôi là người đã hướng dẫn tôi khi tôi vừa được nhận vào trường. Anh nhu mì hiền lành và có phần trầm tính. Chúng tôi hẹn hò vào đúng ngày giao thừa khi quen biết được hai năm, anh tỏ tình với tôi lúc tiếng pháo hoa bắn lên và chợt đỏ bừng mặt khi nghĩ rằng lời tỏ tình đã bị tiếng pháo hoa nuốt chửng cho tới khi tôi nhẹ nhàng nói “ Em đồng ý”. Và chúng tôi hẹn hò suốt bốn năm sau đó cho đến khi năm mới vừa sang anh ngỏ lời cầu hôn tôi và Tết năm nay tôi đã có một gia đình nhỏ.

Tôi khẽ nhấp ngụm café quay lại thực tại, quê tôi ngày càng đổi mới, tôi là giáo viên ở một ngôi trường nhỏ, nơi tôi có thể chăm sóc bà, có thể cống hiến cho quê hương, lại còn có hai thằng bạn thân lúc nào cũng ì xèo bên cạnh. Quan trọng hơn nữa, năm nay tôi đã bắt đầu có một gia đình nhỏ để lo toan, vun vén, tôi có anh. Những mùa Tết đã qua đi trong cuộc đời tôi dường như đều có những kí ức quan trọng như dấu mốc của cuộc đời mình. Có những thứ mất đi, có những thứ vẫn còn và có những điều giờ đã chuyển sang một trang mới và tôi sẽ là người viết tiếp.

Tính đi về thì tôi lại nghe điện thoại của hai thằng bạn, gớm, sao lúc nào hai thằng ấy cũng dính lấy nhau vậy không biết, đã ba mấy tuổi đầu rồi mà cứ nhoi nhoi: “Mày có biết tụi tao nghĩ ra gì để lì xì năm mới mày không? Tụi tao quyết định nếu sau này chúng mình có con thì sẽ cho con chúng ta lấy nhau, mày thấy sao, mày hời quá còn gì?”. Tôi khẽ bật cười cúp ngang vì thể nào tụi nó ở đầu dây bên kia cũng chửi đổng cả lên. Ra khỏi quán, anh đã đứng đợi tôi tự lúc nào, tay lung túng chần chừ cầm điện thoại. Anh đi đón tôi, nhưng có lẽ không biết có nên cắt ngang phút giây thư giãn của tôi không nên cứ đứng đó mà đợi, mồ hôi nhễ nhại dưới mùa nắng gắt. Anh chồng thật thà của tôi! Tôi leo lên xe ôm nhẹ eo anh:

- Mình đi sắm chậu tắc năm mới về chưng nhà của mình thôi anh. Nhanh lên, bà đang đợi!

© Lê Hứa Huyền Trân – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top