Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những đứa trẻ vùng biên giới

2019-01-26 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Có lẽ rằng, những ngày như thế với bọn trẻ không có nhiều vậy nên những cảm xúc đó cũng thật dễ hiểu. Đơn giản lắm, chỉ là những bộ quần áo mới, những đôi giầy đôi dép mới, một chiếc chăn bông đủ ấm để chúng có thể được ngủ ngon, những vật dụng đồ dùng học tập và những nhu yếu phẩm để chuẩn bị cho 1 cái tết, nhưng ngần ấy là đủ để chúng vui mừng, để chúng thích thú và để chúng vui đùa quanh chúng tôi.

***

Những ngày cuối năm, cái thời điểm khắc nghiệt nhất của vùng biên giới, cái lạnh giá, rét buốt luôn rình rập, nó cứ quanh quẩn đâu đó bên kia quả núi và sẽ đến bất cứ khi nào có cơ hội.

Chúng tôi đến với một bản nhỏ ở Lai Châu vào những ngày cuối năm, cái ngày mà mọi người trên khắp cả nước đang vui mừng hớn hở về một mùa xuân mới đang đến gần. Mọi người sắm sửa đồ mới, họ trang hoàng lại cho ngôi nhà và họ lên kế hoạch cho những ngày du xuân thì ở đây nó chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác. Những ngôi nhà sàn nằm chơ vơ giữa quả đồi nọ, những mái lá đã cũ vì màu nắng mưa, những góc nhỏ đầu nhà vẫn chất đầy đống củi và vài ba túm ngô đang phơi dở. Ở đâu đó vẫn còn những vũng nước nhỏ đọng lại bên hiên nhà vì cơn mưa đêm qua.

Vào tới đầu Bản nhỏ hình ảnh đập vào mắt chúng tôi là một đám trẻ nhỏ chạy ùa ra, những đôi mắt lạ lẫm nhưng đầy vẻ hồn nhiên, ngây thơ. Những hình ảnh đầu tiên đó khiến chúng tôi hết sức ngỡ ngàng, cả đoàn ai lấy cũng chỉ muốn dừng xe và bỏ hết đồ đạc mang theo để mỗi người ôm lấy một đứa trẻ vào lòng. Chúng quá đỗi thiếu thốn, đứa nào đứa lấy cũng lạnh và đói. Dường như những đồ lương thực còn sót lại sau những cơn lũ quét nọ không đủ để chúng có một bữa no. Những em bé đang ngủ trên lưng mẹ, những em lớn hơn chút thì đang nô đùa quanh chúng tôi, chúng nhảy múa, cười nói và rất thận trọng với những người lạ từ xa tới.

blog radio, Những đứa trẻ vùng biên giới

Một nét chung không mấy khó khăn để nhận ra, bọn trẻ không có dép để đi, quần áo mặc không đủ ấm chỉ là những chiếc áo cộc tay và dài tay mỏng và đã cũ, đâu đó nhưng em nhỏ chỉ có một chiếc áo cộc tay, không có quần để mặc. Ở đằng góc sân kia một em nhỏ đang lững thững chơi một mình, có vẻ em ý đang đơn độc giữa những bạn trẻ của Bản. Em ấy đã mất mẹ từ lúc ba tháng tuổi và cha em ý cũng bỏ em vào hồi giữa năm vì một căn bệnh nặng. Một nét buồn trên khuôn mặt của một đứa trẻ mới bảy tuổi mà đã mồ côi cha mẹ. Trong bản này em không có người thân họ hàng đã chuyển ra vùng mới để làm ăn từ mùa trước. Ngôi nhà lụp xụp của em nằm ở dưới những cây xoan dại, ngôi nhà gần như không có vật dụng gì ngoài một chiếc giường nhỏ ở góc nhà, một cây đèn dầu, và một cái bếp đã từ lâu không có ngọn lửa được nhóm lên, cái không gian lanh lẽo đó đã bao trùm lên cả cái ngôi nhà sàn đã từ lâu vắng tiếng cười và tiếng nói.

Phía xa xa, trên con đường dẫn xuống con suối, chúng tôi bắt gặp đâu đó vài ba đứa trẻ đang ngồi trong một cái thùng phi cắt ngang để chơi trò bập bênh, chúng chơi đùa rất vui vẻ, chúng đã quên đi cái lạnh giá đang tràn ngập nơi đây, thi thoảng chúng ngồi tụm lại với nhau rồi cười một cách hồn nhiên, như thể vừa có một câu chuyện hay được khám phá. Những quả bóng bay, những cái kẹo cái bánh vừa được những người trong đoàn chia cho các em nhỏ làm chúng gần chúng tôi hơn, chúng vui đùa nhiều hơn, và háo hức về những vật dụng mà ngày mai chúng được nhận từ chúng tôi. Hội hộp, háo hức là những gì mà chúng đang thể hiện trên khuôn mặt ngây thơ hồn nhiên của mình.

blog radio, Những đứa trẻ vùng biên giới

Sáng sớm hôm sau, khi mà những đám sương mù vẫn còn lơ lửng trên những ngọn xoan dại hay ở đằng xa xa kia nó vẫn che phủ đi những ngọn núi cao, thì ở khoảng sân nhỏ kia những đứa trẻ đã ở đó. Chúng ở đó để chờ, chờ các anh chị trong đoàn chúng tôi chuẩn bị những món quà. Và thời khắc đó cũng đã đến, những đứa trẻ rất háo hức, hồi hộp lên để nhận quà, những tiếng cười, tiếng vui đùa xen lẫn cả những tiếng khóc vì xa mẹ chúng, tất cả tạo lên một bức tranh nào nhiệt nơi Bản nhỏ xa xôi kia. Có lẽ rằng, những ngày như thế với bọn trẻ không có nhiều vậy nên những cảm xúc đó cũng thật dễ hiểu. Đơn giản lắm, chỉ là những bộ quần áo mới, những đôi giầy đôi dép mới, một chiếc chăn bông đủ ấm để chúng có thể được ngủ ngon, những vật dụng đồ dùng học tập và những nhu yếu phẩm để chuẩn bị cho 1 cái tết, nhưng ngần ấy là đủ để chúng vui mừng, để chúng thích thú và để chúng vui đùa quanh chúng tôi.

Suốt thời gian chúng tôi ở đó, từ những cái ánh mắt lạ lẫm và dần dần trở nên thân thuộc. Để đến lúc chúng tôi rời khỏi, những đám trẻ chạy theo lên tận quả đồi đằng sau bản để vẫy tay chào, những ánh mắt long lanh kia vẫn đứng đó và dõi theo chúng tôi cho đến khi chiếc xe cuối cùng khuất sau những cây xoan dại.

© Phạm Luân – blogradio.vn

Ảnh minh họa: Đỗ Hùng

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh nói ra hôm ấy đâu rồi?

Lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh nói ra hôm ấy đâu rồi?

Người ta thường nói rằng nếu cùng nhau ngắm pháo hoa trong ngày đầu năm mới thì cặp đôi ấy sẽ hạnh phúc cả năm. Giờ đây, em mới hiểu đó chỉ là lời truyền và nó không có thật vì nước mắt em đang rơi làm nhòa đi tấm ảnh kỉ niệm của chúng ta đêm giao thừa. Còn lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh buột miệng nói ra hôm ấy cũng đã từng được em xem như là chân lý bất di bất dịch, để rồi mỗi khi nhớ lại em thấy mình dại khờ quá đỗi.

Khi tâm trạng tệ cùng cực, hãy nhớ đến 21 điều này

Khi tâm trạng tệ cùng cực, hãy nhớ đến 21 điều này

Cuộc đời không phải lúc nào cũng suôn sẻ, êm ả. Nếu đang phải trải qua tâm trạng tệ, bạn hãy nhớ lấy những điều này.

Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả

Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả

Ta mượn nhau một đoạn đường, dìu nhau đi qua những con đường đầy nắng, gió, mây mù. Gửi gắm cho nhau niềm vui, nỗi buồn và cả những giọt nước mắt lăn trên gò má, thấm ướt đôi mi. Mà mượn thì phải trả, tạm bợ vốn không bền, cho nhau lối đi riêng có lẽ là điều duy nhất giúp chúng ta tìm thấy nẻo đường về, nơi chốn bình yên ở tương lai.

Bạn có phải người thành công hay không? Nhìn ngón tay đeo nhẫn sẽ biết

Bạn có phải người thành công hay không? Nhìn ngón tay đeo nhẫn sẽ biết

Hãy so sánh độ dài của ngón trỏ và ngón đeo nhẫn, bạn sẽ biết nhiều điều thú vị.

Dịch bệnh là điều không tránh khỏi nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi

Dịch bệnh là điều không tránh khỏi nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi

Thế giới là một vòng tuần hoàn, là một bức tranh muôn hình vạn trạng, và bản thân mỗi con người chỉ là một cá thể được thụ hưởng những giá trị mà cuộc sống ban tặng. Đôi khi, ta cần phải gửi lời cảm ơn đến cuộc sống, gửi lời cảm ơn đến những điều kỳ diệu xảy đến bất chợt, để rồi ta chợt nhận ra, sau bao thăng trầm trong cuộc đời, điều cần thiết nhất chỉ là sự khỏe mạnh của cơ thể và sự an yên trong tâm hồn.

Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Bất chợt nghe cái giọng nhẹ nhàng, ấm ấm của mẹ, những lời dặn dò bình thường, giản dị ấy mà bất cứ ai có thể nói được ấy, nhưng qua giọng mẹ, nó khiến lòng lâng lâng và quặn thắt, không tự chủ mà nước mắt tuôn rơi. Không đâu bằng gia đình. Con nhớ nhà mẹ ạ.

Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại

Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại

Tôi ước Doraemon là có thật. Tôi sẽ mượn cỗ máy thời gian trở về cái thời gian tung tăng, vô tư tắm mưa, nghịch nước cùng đám trẻ nơi đầu làng. Hay tôi sẽ vòi vĩnh một bảo bối khiến mình mãi là đứa trẻ chẳng cần lớn lên. Con người ta lạ vậy đó. Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại.

Ngày nắng lên

Ngày nắng lên

Em ra trước thềm hong khô lại mái tóc Những thanh âm xung quanh đã không còn khô khốc Em dần quên đi những ngày buồn.

Việt Nam chiến thắng

Việt Nam chiến thắng

Từ già tới trẻ Từ lớn đến bé Không cần súng đạn Tinh thần quyết tâm Để một ngày mai Việt Nam chiến thắng.

Chọn con tim hay là nghe lý trí?

Chọn con tim hay là nghe lý trí?

Trước một ngã ba với hai lối rẽ, một hướng rẽ trái theo con tim nuông chiều cảm xúc để có thể hạnh phúc hoặc lại dẫn vào lối mòn thất vọng, một hướng rẽ phải thênh thang luôn rộng mở của lý trí, có chút cô đơn nhưng luôn tự do và không bao giờ phải bi lụy, tôi đã chọn rẽ phải. Rồi sau đó tôi cứ thế đi tiếp, đi thẳng bỏ qua hết những ngã rẽ sau này.

back to top