Những cơn mưa buồn
2017-09-21 01:20
Tác giả:

Phải rồi, mưa muôn đời vẫn thế, đến rồi lại đi, mưa vẫn như ngày xưa…
Chẳng biết từ khi nào cô lại ghét mưa đến vậy. Còn nhớ ngày nhỏ cô vốn dĩ rất thích mưa. Mỗi khi trời mưa, cô lại vui sướng được nô đùa với bọn trẻ trong xóm, cả lũ rủ nhau tắm mưa, tiếng cười giòn tan mà chẳng hề nghĩ đến việc sẽ bị mẹ đánh đòn. Những lúc tan học, trời bất chợt đổ mưa, cô lại được bố đèo trên xe đạp, hai bố con cùng đội mưa về nhà. Lại nhớ có ngày tắm mưa bị mẹ đánh đòn, rồi nửa đêm ốm sốt mẹ lại thức cả đêm lo lắng, vỗ về. Thứ cảm giác yêu thương ấy, giờ đã trôi dạt vào một miền ký ức xa xôi để giá như có một điều ước cô sẽ ước được trở lại với những ngày thơ dại ấy.
Ngày mẹ bỏ nhà đi cũng vào một ngày mưa. Hôm ấy, mưa tuôn trắng xóa mặt đất, bầu trời đen kịt, những dải mây đen vần vũ nối đuôi nhau, mưa làm mặt nước sông ầm ầm giận dữ, tiếng mưa rơi trên mái lá nghe nặng trịch, gió thổi quật ngang những thân cây làm chúng, tiếng thân những cây tre cọ vào nhau nghe rùng rợn, gió thổi nước mưa tràn vào trong nhà ẩm ướt. Mưa át đi tiếng khóc nức nở của một con bé đang tìm mẹ. Mưa át đi tiếng chửi rủa đầy cay nghiệt và phẫn uất của một người đàn ông đáng thương.
Từ ngày mẹ bỏ đi, bố thường xuyên say xỉn, những lúc say bố thường chửi rủa, chửi cả mẹ lẫn cô, cô sợ hãi rồi òa khóc, điều ấy làm tâm hồn non nớt của cô bị tổn thương. Nhưng dần lớn, cô hiểu được rằng thà bố cứ chửi rủa, bố cứ quát mắng như vậy cô còn đỡ buồn hơn những khi ông ngồi lủi thủi một mình và khuôn mặt buồn rười rượi. Cuộc sống luôn thật trớ trêu, cô càng lớn càng giống mẹ, giống người đàn bà mà bố hận nhất. Đôi lúc cô ước giá như cô có thể chút bỏ được ánh mắt buồn sâu thẳm mà người đời vẫn nói là đa tình kia của mẹ, giá như cô không giống mẹ thì có lẽ bố đã bớt say xỉn, bớt đi những lời chửi rủa cay nghiệt. Nhưng sự thật vẫn mãi là sự thật, cô luôn gắng gượng trước những lo âu, sợ hãi, rồi tự giấu mình vào một chiếc vỏ bọc. Để từ đó mọi khoảnh khắc của cuộc sống cứ trôi đi nhạt nhẽo và vắng lặng. Năm 15 tuổi vào một đêm mưa, cô vẫn ngồi nhìn ra trời lòng buồn rười rượi, đêm đó cô đợi mãi không thấy bố về, hốt hoảng đi tìm thì thấy bố đang nằm dưới mưa, người bố lạnh ngắt, vậy là bố đã vĩnh viễn rời xa cô.
15 tuổi cô lang thang giữa phố phường Hà Nội, đau đớn khi biết mình mất đi thứ quý giá nhất của một người con gái. Hà Nội đông đúc và chật hẹp, Hà Nội phải chia nhau từng chút không khí để thở, tưởng như sẽ chẳng có ai để ý đến một con bé nhà quê như cô, nhưng may mắn thay bà vẫn thấy cô. Bà là người đàn bà góa chồng, bà sống một mình trong góc phố với một quán cà phê khá đẹp. Bà dạy cho cô cách pha chế những tách capuchino sao cho hấp dẫn nhất, dần dần cà phê trở thành niềm đam mê duy nhất của cô, chúng như một người bạn, một người thân và cũng bởi một điều đơn giản “chúng chẳng bao giờ làm cô buồn phiền”.

Năm tháng trôi qua, cô gái nhỏ ngày nào giờ đã khôn lớn và trưởng thành. Nhưng dễ dàng nhận thấy khuôn mặt cô luôn có một nét buồn đến khó tả, đôi mắt trầm buồn xa xăm, niềm vui duy nhất với cô cũng chỉ là những tách cà phê. Hạnh phúc với cô dường như là một thứ quá xa vời, mà chỉ mơ thôi cô cũng không nghĩ đến bởi ước mơ nhiều rồi sẽ tổn thương thật nhiều.
Cơn mưa chiều nay lại tới bất chợt, mưa rơi, dòng người đang hối hả chạy mưa, có người mẹ trẻ nắm tay con rồi hai mẹ con cùng chạy vào một góc quán để trú mưa. Khoảnh khắc ấy làm cô thấy nơi sống mũi cay cay khóe mắt ướt nhèm, cô nhớ mẹ, nhớ cha, cô thèm cảm giác được yêu thương.
"Xin lỗi cô, cho tôi hỏi…"
Cô giật mình quay lại, lau vội những giọt nước trên khóe mắt, là một người con trai có dáng vẻ thư sinh đang đứng đó, đầu tóc, quần áo sũng nước.
"Anh cần tôi giúp gì?"
Người con trai mỉm cười đầy gượng gạo:
“Quán mình đang cần tuyển nhân viên phải không cô, tôi là sinh viên, tôi có thể đến đây làm thêm vào những buổi tối chứ, tôi cũng biết chơi piano nữa, những ngày cuối tuần tôi có thể chơi piano như vậy được chứ?”
Cô đưa mắt nhìn người con trai ấy, ánh mắt anh ánh lên một niềm tin, có lẽ anh ấy là dân tỉnh lẻ lên Hà Nội học:
“Anh đàn cho tôi nghe thử một bản nhé”.
Người con trai đưa đôi bàn tay buốt lạnh nắm lấy tay cô, miệng nở một nụ cười tươi rói:
“Cảm ơn cô.”
Bản nhạc vang lên, tiếng piano lúc trầm ấm, lúc du dương, lúc sâu lắng, cô ngắm nhìn người chơi đàn rồi để cho tâm hồn mình hòa vào giai điệu ấy. Có lẽ đã lâu lắm rồi cô chưa nghe bản nhạc nào hay đến vậy, mà cũng bởi vì hàng ngày cô chỉ đam mê với những tách cà phê, từ nay không chỉ là hương vị cà phê mà sẽ có thêm những âm thanh êm ái của cây piano kia nữa, nghĩ tới điều đó cô khẽ mỉm cười.
Người con trai ấy luôn vui vẻ, hòa đồng, những bản nhạc anh đàn rất tuyệt, từ ngày có anh quán cà phê trở nên đông hơn, náo nhiệt hơn. Những ngày mưa quán vắng khách, anh sẽ đàn cho cô nghe những bản nhạc về mưa, giai điệu ấy lúc lắng đọng, lúc lại buồn thăm thẳm, lúc lại rộn ràng hạnh phúc, hòa vào tiếng những hạt mưa rơi tí tách ngoài kia thật ý nghĩa. Và chẳng biết từ khi nào cô lại trở nên yêu mưa đến thế, cô mong chờ, đón đợi những hạt mưa như đón nhận sự hồi sinh trong chính tâm hồn mình.

Tiếng mưa rơi hòa vào tiếng đàn cùng ánh mắt trìu mến của người con trai ấy làm nơi trái tim cô bỗng rộn ràng những nhịp đập. Cô đã phải lòng anh, hình ảnh của người con trai ấy lúc nào cũng thường trực trong tâm trí cô, đúng như người ta vẫn nói khi bạn yêu một ai đó thì mọi thứ xung quang bạn luôn có bóng dáng của người đó. Nhưng đôi khi cô đau đớn nghĩ rằng, nên dừng những thứ cảm xúc ấy lại, cô không xứng với anh, cô chẳng được học hành tử tế, chẳng có nổi một gia đình và quan trọng hơn cả là cô chẳng còn trinh trắng nữa, trái tim cô chứa đựng những tổn thương, còn anh vẫn hồn nhiên và yêu đời, mai kia anh sẽ là một nhạc sỹ, một nghệ sỹ, anh xứng với một cô gái tốt hơn cô. Nhưng tình yêu cứ thế đong đầy, nó lớn dần lên trong tâm hồn cô, cho đến một ngày cô quyết định sẽ dũng cảm bày tỏ với anh.
Hôm nay, trời đang mưa, ly capuchino hình trái tim do cô pha chế chưa bao giờ lại đẹp đến thế nhưng bản nhạc hôm nay anh chơi có gì đó buồn lắm.
“Cô gái à, có lẽ phải rất lâu nữa anh mới có thể đàn cho em nghe được, anh tốt nghiệp rồi, có những công việc đang đợi anh, mong sớm gặp lại em nhé, anh phải về đây, cô ấy đến rồi, cô bạn gái cùng quê của anh đấy.”
Chiếc xe máy lao đi trong mưa, cái ôm của họ thật chặt, anh đang hạnh phúc bên người ấy. Chỉ còn mình cô với tiếng mưa rả rích, ly cà phê cũng dần nguội lạnh, hương cà phê tan biến, thoảng đâu đó mùi mưa ẩm ướt, mùi của cuộc sống quen thuộc. Hạnh phúc mỏng manh quá, chẳng biết khi nào cô mới thực sự chạm đến nó. Có lẽ cuộc sống này vốn dĩ vậy, có kẻ thờ ơ với hạnh phúc, nhưng cũng có người khao khát kiếm tìm mà chẳng thấy. Mưa vẫn vậy, mưa vẫn như ngày xưa, mưa đem đến những yêu thương rồi lại mang chúng đi cũng thật nhanh. Cô òa khóc nức nở, lâu lắm rồi cô mới lại khóc khi trời đổ mưa.
© Trần Tú – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.







