Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những chuyện đã qua hãy nhẹ nhàng quên đi

2021-12-10 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi tự mình học làm thế nào để mạnh mẽ sống đè lên những nỗi đau nhưng tôi nhận ra thứ tôi cần học chính là sự tha thứ. Tôi cần phải học điều ấy. Tha thứ cho bản thân, tha thứ cho họ, cho những điều đã qua. Tha thứ tức là đã đi qua được đau thương. Và dù thế nào tôi vẫn hy vọng họ sẽ luôn ổn.

***

Tôi gọi anh là người yên cũ không phải chúng tôi đã từng yêu nhau mà anh chính là người cũ tôi từng yêu.

Ngày ấy chỉ cần một chút rung động ta cũng lầm tưởng như bản thân đã biết yêu. Nhưng tôi yêu anh thực sự, mà tình yêu lại bắt đầu từ một chút rung động nhỏ nhoi đó. Cảm xúc trong tôi cứ lớn dần lên và rồi một ngày tôi gọi nó là tình yêu, tôi đã từng gói ghém nó thật cẩn thận và cất sâu trong góc tim nhỏ bé đến khi chỉ có một mình tôi đem nó ra ngắm nghía rồi mỉm cười với bản thân. Thế nhưng đó mãi là thứ tình cảm đơn phương để rồi từ yêu dần biến thành niềm đau hành hạ nhau dài đằng đẵng.

Khi trái tim tan vỡ, tôi đã cố gắng tìm những mảnh vỡ và hàn gắn chúng lại để bản thân tiếp tục sống, trên đó có vô vàn vết gắn mà tôi đã dùng chút sức lực còn lại của mình kéo chúng lại với nhau. Người ta bảo rằng người không tim làm sao sống được còn tôi vẫn tồn tại nhờ một trái tim không lành và rồi cũng chẳng dám mang thứ tật nguyền ấy đi yêu thêm một ai nữa. Thế nên thời gian trôi đi yêu thương có vơi nhưng nỗi đau vẫn đầy.

Tôi biết như thế là dại khờ, nhưng trong tình yêu lý trí vốn không tồn tại còn trái tim tôi lại không biết chỉ đường đi sao cho đúng. Nhưng tôi vẫn cố chấp, bước ra khỏi hàng rào an toàn và bước đi trong lo sợ, trong một sự đánh cược hạnh phúc, có lẽ những người trẻ ai cũng giống như tôi. 

cham_-_chi_3

Ngay từ khi bắt đầu tôi biết mình đã là người thất bại nhưng cho đến khi nhận kết quả đến cuối cùng tôi mới cảm thấy có một thứ gì đó hụt hẫng lẫn xót xa đang trào dâng trong cơ thể mình. Hóa ra lâu nay tôi vẫn đang hy vọng, một thứ hy vọng mỏng manh yếu ớt nhưng luôn tồn tại và sự hiện diện của nó đã đem đến cho tôi một nỗi đau không tưởng.

Anh bảo rằng anh không yêu tôi và đã yêu một cô gái khác, có lẽ nỗi đau của tôi đã không nhiều như thế nếu đó không phải là người ấy. Tôi ước gì mình tìm ra được ai đó để trách, để giận, để ghét, để hận nhưng rồi cuối cùng tôi nhận ra người đó không ai khác chính là tôi.

Trong mắt bạn bè tôi là một kẻ lập dị với cái mặt lúc nào cũng đăm đăm, cái miệng im như hến và luôn tỏ ra là một học sinh biết nghe lời. Tôi có chơi với vài người bạn nhưng không đến mức là thân thiết, bạn cùng lớp luôn có định định tẩy chay tôi ra khỏi tập thể đó vì họ nói tôi không có tính đoàn kết tương trợ, họ bảo tôi chảnh vì chẳng bao giờ thèm kết bạn hay nói chuyện cùng mọi người. 

Thực sự không phải thế, chỉ là tôi thích thế giới của tôi chỉ mình tôi là đủ, tôi tự tạo nên cho mình một bức tường thật vững chãi so với thế giới bên ngoài. Tôi từng nghĩ rằng nếu như thế thì cho dù cả thế giới này có sụp đổ thì tôi vẫn hiên ngang đứng đó.

Những ngày đầu vào cấp 3 tôi thấy trong mình như đang tồn tại một cái hố đen rộng hoác. Tôi thi đậu vào một trường top với số điểm vừa đủ, ở đây tôi không quen ai cả, cũng không có những kẻ đáng ghét đem tôi ra làm trò đùa. Tôi thực sự chỉ có một mình. 

Một nơi hoàn toàn xa lạ, mọi thứ đều mới mẻ, đôi khi thứ tôi muốn chỉ là có ai đó hướng dẫn cho tôi đầy nội quy lằng nhằng phức tạp thôi. Nhưng, họ không nói chuyện với tôi, ý tôi là họ xem như tôi không tồn tại chỉ vì tôi là một đứa con gái không xinh đẹp, bình thường - tôi nghĩ vậy. 

co_-_gai_25

Tôi quá khác họ, khoảng cách không chỉ là cái vẻ cổ quái của tôi mà là cái nhìn nhận của họ với một đứa con gái như tôi. Họ xinh đẹp và nổi bật, gia đình giàu có, tôi nhìn lại mình thấy bản thân giống như một người đến nhầm hành tinh. Tôi thấy mình cô độc thực sự.

Và rồi người thứ nhất đến, đó là một cô bạn trắng trẻo đáng yêu. Khi tôi đang đọc lại bài hôm trước cô ấy đứng cạnh tôi và hỏi rằng có thể ngồi cùng tôi được không vì ngồi phía dưới cô ấy không thấy gì cả. Tôi ngồi gọn sang một bên để chỗ cho cô bạn và không nói thêm từ nào nữa. Cô ấy có vẻ tò mò về tôi, hỏi tôi đủ thứ chuyện nhưng tôi chỉ lắc gật, tôi thấy như thế thật không lịch sự cho lắm thế nên đôi khi còn chêm thêm mấy từ nữa.

Chúng tôi làm bạn của nhau, và rồi người thứ hai đến, một cô bạn nhập học sau một tuần và ngồi ngay phía trên tôi. Vừa ngồi vào chỗ cô ấy đã quay ngay xuống bàn tôi để bắt chuyện, một người ồn ào. Và thế là ba chúng tôi là bạn.

Tôi thấy rằng trên con đường tôi đi không còn mình tôi độc bước nữa, chúng tôi đang đi cùng nhau, có người bằng lòng bước đi cùng với tôi. Tôi từng vui và nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi được như thế. Nhưng, khi mọi người đều cố gắng trong kỳ thi học sinh giỏi, tôi và người thứ hai cũng thế, cả hai cùng ở trong một đội tuyển đầu được thầy cô và nhà trường đặt niềm tin rất cao. Cuối cùng kết quả của kì thi là tôi đậu còn cô ấy trượt. 

Tôi bỗng trở thành trung tâm của phần lớn các câu chuyện đang được bàn luận, lúc đầu là những lời khen dành cho tôi sau đó là những tiếng xì xào sau lưng. Vô tình tôi biết được người thứ hai đã nói rằng tôi là một kẻ gian lận, khi ấy tôi không muốn tin vào những gì mình biết nhưng sau đó cũng chỉ mỉm cười, một nụ cười chua chát. Từ đó tôi và người thứ hai không còn nói chuyện với nhau nữa.

co_-_don_36

Hóa ra con người ta luôn ích kỉ như thế, họ chỉ có thể đối xử tốt với người khác khi họ đã có đủ những gì họ cần. Có những thứ tình cảm tưởng chừng như trường tồn với thời gian nhưng hóa ra mỏng manh và yếu ớt đến thế. Trong một cuộc thi nếu trong đó có cả bạn và một người thân thiết nào đó thì đó chính là người mong bạn thất bại nhất.

Trên con đường của tôi vẫn còn một người nữa là người thứ nhất. Tôi trân trọng và bảo vệ cô ấy giống như bảo vệ kho báu duy nhất của mình. Và rồi tình bạn của chúng tôi đã kéo dài cho đến khi chúng tôi học chung một trường Đại học nhưng khác khoa, không ở trọ cùng nhau nhưng gặp nhau thường xuyên như cơm bữa. Chúng tôi vẫn thân thiết như khi cả hai cùng học chung một lớp. Và rồi tôi hi vọng rằng có lẽ số phận sẽ gắn kết chúng tôi cho đến hết cuộc đời này.

Tôi quen anh vì chúng tôi ở cùng khu trọ với nhau. Anh đẹp trai, tốt bụng và chơi ghi ta rất cừ. Anh đã cho tôi biết cái cảm giác lần đầu tiên rung động là như thế nào, thứ tình cảm ấy cứ lớn dần lên và rồi nó không còn chịu sự khống chế của tôi nữa. Thế nhưng rào cản giữa tôi và anh là tôi tự ti với chính bản thân mình, tôi không xứng đáng với anh. 

Người thứ nhất gặp anh khi cô ấy đến thăm tôi, cô ấy rất thích nói chuyện với anh và họ nói chuyện với nhau cũng rất hợp - tôi thấy thế, mặc dù mấy câu chuyện của họ với tôi mà nói nhạt toẹt nhưng cả hai ai nấy cũng hớn hở như gặp được người tri kỷ. Tôi chính thức bị cho ra rìa, khi ấy tôi chỉ cảm thấy hơi tủi thân một chút xíu thôi.

Anh đồng ý dạy cô chơi đàn, tôi hơi ngạc nhiên vì cô bạn tôi từng nói rằng cô ấy ghét đàn ca lắm.

Dạo đó người thứ nhất hay ngồi cười một mình, tâm trạng thất thường, người ta bảo rằng cô đang yêu, tôi cố gắng hỏi mãi mà cô ấy chẳng chịu nói lại còn chối phăng.

Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh, đúng theo cái kiểu ăn được cả ngã về không. Anh từ chối và nói anh đã yêu một cô gái khác.

Cảm giác lúc đó của tôi mãi sau này nó vẫn còn hằn rất rõ trên não của tôi. Khi ấy mọi thứ xung quanh tôi đang sụp đổ dần và tôi như đang đứng trên một điểm duy nhất chênh vênh giữa khoảng không vũ trụ, xung quanh tôi bao phủ bởi một màu đen tuyệt vời. Tôi là một kẻ thất bại.

choi_-_dan

Người thứ nhất kể với tôi rằng có người tỏ tình với cô ấy, một người con trai hoàn hảo đó chính là anh. Nhưng cô ấy chưa trả lời, cô ấy vẫn muốn dùng cái trò vừa nắm vừa buông, vẫn muốn chờ xem liệu còn có chàng trai nào tốt hơn nữa không, thực ra bỏ cũng thấy tiếc thế nên vẫn muốn giữ làm của riêng mình, cô biến anh thành một sự lựa chọn tạm bợ, vẫn muốn gieo vào trong đầu người ta hai chữ hi vọng.

Tôi không nghĩ rằng cô bạn tôi lại suy nghĩ cái điều đó, với tôi nó thật sự đen tối. Tôi cảm thấy như người trước mặt tôi khi ấy không còn là người thứ nhất nữa. Tôi và cô ấy đã cãi nhau, lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau to như thế. Trong cơn tức giận tôi đã biết được trong suy nghĩ của cô ấy tôi là người như thế nào.

Từ ấy, tôi và người thứ nhất không còn nói chuyện với nhau nữa.

Tôi đố kị với người thứ nhất, tôi đố kị vì cô ấy có thứ mà tôi hằng mơ ước, tôi đố kị vì cô ấy có thể dễ dàng vứt bỏ nó trong khi đó là niềm ao ước của tôi. Ông trời thật không công bằng, cuối cùng tôi cũng chỉ có thể trách ông mà thôi.

Tôi lại trở thành kẻ đơn độc, họ đi rồi để lại trong tôi một khoảng không không thể lấp đầy, họ đi rồi tôi lại độc bước trên con đường dài bất tận nhuộm một màu đau khổ. Mọi thứ như chết dần trong tôi, héo úa, lụi tàn.

Tôi không còn giận người thứ nhất nữa, có lẽ thời gian trôi đi mọi thứ phai dần theo năm tháng. Và có lẽ tôi đã hiểu ra một vài điều, con gái ai cũng ích kỷ, cũng đều muốn cái quyền sở hữu đó thuộc về mình, họ muốn những thứ họ có phải khiến người khác ghen tỵ Với họ không bao giờ là sẵn sàng để san sẻ thứ gì đó ngay cả thứ mà họ chẳng hề quan tâm đến nó. Họ sẽ bực bội khi thấy người khác sở hữu đồ của họ ngay cả đó là thứ đồ họ đã từng vứt đi.

Tôi nhận ra mình không mạnh mẽ như tôi nghĩ, tôi nghĩ rằng mình có thể vượt qua được nỗi đau này sớm thôi. Nhưng cuối cùng tôi lại đem nó muối trong nước mắt của mình thế nên nó càng ngày lại càng mặn. Phải chăng là do tôi cố chấp cứ giữ khư khư cái tình yêu đau khổ ấy, không đủ tàn nhẫn để cho tất cả vào sọt rác, vẫn là do tôi vẫn không nỡ.

lam_-_ban

Sau này tôi tình cờ biết được câu chuyện của họ. Cuối cùng người cô ấy chọn không phải là anh, người cô ấy cần lại không cần cô ấy. Hóa ra ba người chúng tôi đều chạy theo tình yêu của mình nhưng cuối cùng đều không thành. Anh đau khổ, cô đau khổ, có lẽ hai người họ cùng một nỗi đau như tôi. 

Đáng lẽ ra tôi phải thấy vui mới đúng vì đây chẳng phải là ông trời trả thù thay tôi hay sao, nhưng tôi chỉ thấy chua xót. Trong chuyện tình cảm đến cuối cùng vẫn không biết ai là kẻ thắng cuộc. Chúng tôi đều đáng thương như nhau, đều chọn cho mình một con đường dẫn đến ngõ cụt vẫn mà vẫn cứ đau đớn lao qua để rồi cuối cùng thương tích đầy mình, những vết thương khoét sâu vào tận trong tâm hồn. Tôi tự hỏi họ sẽ mất bao lâu để chữa lành vết thương ấy?

Tôi gặp lại người thứ hai, cô ấy già hơn tôi nghĩ, có lẽ những xô bồ và biến cố trong cuộc đời đã khiến cho cô ấy thấy đổi nhiều như thế. Không còn cãi náo nhiệt ồn ào như trước nữa thay vào đó là một người thứ hai trầm tĩnh và hay suy tư. Cô ấy nói rằng rất muốn nói lời xin lỗi tôi nhưng ngày ấy sự tự tôn và kiêu hãnh đã không cho phép cô ấy làm như thế. 

Cô ấy đã từng rất nhiều lần nhìn vào màn hình điện thoại quyết định ấn phím gọi nhưng lại thôi vì xấu hổ và cũng sợ tôi không nghe máy. Thật ra cũng đã rất nhiều lần tôi muốn nói chuyện với cô ấy nhưng chính cái suy nghĩ là tôi luôn đúng đã ngăn cản tôi làm điều đó, tôi đã không vị tha như tôi từng nghĩ. Cuối cùng cho dù đó là việc ta muốn làm là việc ta nên làm nhưng vẫn là do ta không thể nào đủ dũng cảm để đối diện với nó.

Cho dù ngay hôm nay như thế nào tôi cũng chưa bao giờ hối hận vì đã quen họ nhưng nếu có thể lựa chọn tôi vẫn muốn chúng tôi lại giống như xưa.

1m

Người đau khổ trên đời này không chỉ có tôi. Họ làm tôi đau khổ rồi ai đó lại làm họ đau khổ. Con người ta cứ kêu mãi ông trời bất công nhưng đâu biết cuộc sống này giống như một vòng tròn, đi mãi rồi lại về điểm ban đầu, họ đâu biết rồi một ngày nào đó chính họ lại vô tình hay cố tình làm ai đó tổn thương rất nhiều.

Con người ta rất hay ngụy biện sai lầm của mình bằng việc so sánh các nỗi đau, ai cũng luôn nghĩ nỗi đau của mình là duy nhất. Những nỗi đau vốn chẳng hề giống nhau, chẳng hề liên quan nhưng cũng cùng là một cảm giác “đau”, chúng đục khoét dần con người ta, hành hạ con người ta khiến họ vật vã, vùng vẫy trong mệt mỏi và rồi một ngày nếu họ không vượt qua được họ sẽ kiệt sức mà chết trong đó.                                             

Tôi tự mình học làm thế nào để mạnh mẽ sống đè lên những nỗi đau nhưng tôi nhận ra thứ tôi cần học chính là sự tha thứ. Tôi cần phải học điều ấy. Tha thứ cho bản thân, tha thứ cho họ, cho những điều đã qua. Tha thứ tức là đã đi qua được đau thương. Và dù thế nào tôi vẫn hy vọng họ sẽ luôn ổn.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Yêu xa nhớ lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm! | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bầu trời của em thật đẹp khi có anh

Bầu trời của em thật đẹp khi có anh

Tôi với anh đã nắm tay nhau từ ngày đó, tôi cũng tập quen dần với việc dựa dẫm có anh bên cạnh, tôi không thể biết những ngày ảm đạm của tôi đã kết thúc vào hôm đó. Bây giờ bầu trời của tôi thật đẹp khi có anh. Còn anh, anh vẫn vậy, vẫn quan tâm tôi từng chút một, chăm tôi như một cô nhóc vậy đó.

Trái tim em còn chỗ trống không? (Phần 2/2)

Trái tim em còn chỗ trống không? (Phần 2/2)

Tôi khẽ đóng cửa lại, mở điện thoại lên, rồi bỏ xuống, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà. Tôi từng theo đuổi Nhất Thành, từng nghĩ Nhất Thành sẽ là bến đỗ cuối cùng của đời mình. Mà hiện thực luôn luôn tàn nhẫn, nhắc lại cũng thấy đau lòng.

Nằm lòng 7 thói quen sống tối giản để vừa an nhàn vừa tiết kiệm giàu sang

Nằm lòng 7 thói quen sống tối giản để vừa an nhàn vừa tiết kiệm giàu sang

Nằm lòng 7 thói quen dưới đây để có được cuộc sống tối giản và hạnh phúc như bao người mong ước.

Trăng Tròn tại chòm Cự Giải, đem đến cho 12 cung hoàng đạo những ngày vui

Trăng Tròn tại chòm Cự Giải, đem đến cho 12 cung hoàng đạo những ngày vui

Giờ đây, Mặt Trăng đã trở về ‘nhà’, nơi mà nó có thể phát huy sức mạnh của lòng trắc ẩn, sự cảm thông và khả năng trực giác một cách tốt nhất. Nhưng cũng chính vì vậy mà chúng ta trở nên dễ mềm lòng và tâm trạng dễ bị tác động bởi những yếu tố bên ngoài hơn. Dưới đây sẽ là những điều mà các cung hoàng đạo cần chú ý với sự kiện chiêm tinh này.

Nhớ lắm một mùa thu Hà Nội

Nhớ lắm một mùa thu Hà Nội

Mùa thu Hà Nội, dịu dàng mà lay động, nhẹ nhàng mà sâu sắc cũng đủ để khiến đứa con Hà Nội nào xa quê cũng phải khắc khoải nhớ nhung, cũng để cho những vị khách ghé thăm rồi cũng chỉ mong sớm được quay lại.

Ai cũng cần một chỗ dừng chân

Ai cũng cần một chỗ dừng chân

Ai rồi cũng sẽ có những thứ đi qua Những tổn đau, những tột cùng vấp ngã Sau những cuộc vui, nụ cười giả lả Ai cũng cần có một chỗ dừng chân.

Trái tim em còn chỗ trống không? (Phần 1/2)

Trái tim em còn chỗ trống không? (Phần 1/2)

Tôi mơ thấy một giấc mơ kì lạ, trong mơ tôi là nàng công chúa cô độc trong tòa lâu đài cao chót vót. Khải là chàng hoàng tử cưỡi bạch mã xuất hiện, rồi xua tan những u ám quanh lâu đài và đưa tôi ra khỏi đó.

Vì có anh nên mùa đông bớt lạnh

Vì có anh nên mùa đông bớt lạnh

Mùa đông Nhật Bản lạnh thật đấy nhưng trái tim em thì rất ấm vì nó chứa tình yêu của chúng ta.

Tìm về hơi ấm ngày đông

Tìm về hơi ấm ngày đông

Hương khói thơm thơm của rơm rạ quê nhà cứ thế sưởi ấm hồn ta qua những năm tháng tuổi thơ, quyện trong trái tim của người con xa xứ đến giờ chẳng dứt.

Khám phá ngày may mắn nhất năm 2022, khi phép màu ghé thăm cuộc sống của 12 cung hoàng đạo

Khám phá ngày may mắn nhất năm 2022, khi phép màu ghé thăm cuộc sống của 12 cung hoàng đạo

Các cung hoàng đạo có thể hi vọng điều gì trong ngày may mắn của mình?

back to top