Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những chuyện đã qua hãy nhẹ nhàng quên đi

2021-12-10 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi tự mình học làm thế nào để mạnh mẽ sống đè lên những nỗi đau nhưng tôi nhận ra thứ tôi cần học chính là sự tha thứ. Tôi cần phải học điều ấy. Tha thứ cho bản thân, tha thứ cho họ, cho những điều đã qua. Tha thứ tức là đã đi qua được đau thương. Và dù thế nào tôi vẫn hy vọng họ sẽ luôn ổn.

***

Tôi gọi anh là người yên cũ không phải chúng tôi đã từng yêu nhau mà anh chính là người cũ tôi từng yêu.

Ngày ấy chỉ cần một chút rung động ta cũng lầm tưởng như bản thân đã biết yêu. Nhưng tôi yêu anh thực sự, mà tình yêu lại bắt đầu từ một chút rung động nhỏ nhoi đó. Cảm xúc trong tôi cứ lớn dần lên và rồi một ngày tôi gọi nó là tình yêu, tôi đã từng gói ghém nó thật cẩn thận và cất sâu trong góc tim nhỏ bé đến khi chỉ có một mình tôi đem nó ra ngắm nghía rồi mỉm cười với bản thân. Thế nhưng đó mãi là thứ tình cảm đơn phương để rồi từ yêu dần biến thành niềm đau hành hạ nhau dài đằng đẵng.

Khi trái tim tan vỡ, tôi đã cố gắng tìm những mảnh vỡ và hàn gắn chúng lại để bản thân tiếp tục sống, trên đó có vô vàn vết gắn mà tôi đã dùng chút sức lực còn lại của mình kéo chúng lại với nhau. Người ta bảo rằng người không tim làm sao sống được còn tôi vẫn tồn tại nhờ một trái tim không lành và rồi cũng chẳng dám mang thứ tật nguyền ấy đi yêu thêm một ai nữa. Thế nên thời gian trôi đi yêu thương có vơi nhưng nỗi đau vẫn đầy.

Tôi biết như thế là dại khờ, nhưng trong tình yêu lý trí vốn không tồn tại còn trái tim tôi lại không biết chỉ đường đi sao cho đúng. Nhưng tôi vẫn cố chấp, bước ra khỏi hàng rào an toàn và bước đi trong lo sợ, trong một sự đánh cược hạnh phúc, có lẽ những người trẻ ai cũng giống như tôi. 

cham_-_chi_3

Ngay từ khi bắt đầu tôi biết mình đã là người thất bại nhưng cho đến khi nhận kết quả đến cuối cùng tôi mới cảm thấy có một thứ gì đó hụt hẫng lẫn xót xa đang trào dâng trong cơ thể mình. Hóa ra lâu nay tôi vẫn đang hy vọng, một thứ hy vọng mỏng manh yếu ớt nhưng luôn tồn tại và sự hiện diện của nó đã đem đến cho tôi một nỗi đau không tưởng.

Anh bảo rằng anh không yêu tôi và đã yêu một cô gái khác, có lẽ nỗi đau của tôi đã không nhiều như thế nếu đó không phải là người ấy. Tôi ước gì mình tìm ra được ai đó để trách, để giận, để ghét, để hận nhưng rồi cuối cùng tôi nhận ra người đó không ai khác chính là tôi.

Trong mắt bạn bè tôi là một kẻ lập dị với cái mặt lúc nào cũng đăm đăm, cái miệng im như hến và luôn tỏ ra là một học sinh biết nghe lời. Tôi có chơi với vài người bạn nhưng không đến mức là thân thiết, bạn cùng lớp luôn có định định tẩy chay tôi ra khỏi tập thể đó vì họ nói tôi không có tính đoàn kết tương trợ, họ bảo tôi chảnh vì chẳng bao giờ thèm kết bạn hay nói chuyện cùng mọi người. 

Thực sự không phải thế, chỉ là tôi thích thế giới của tôi chỉ mình tôi là đủ, tôi tự tạo nên cho mình một bức tường thật vững chãi so với thế giới bên ngoài. Tôi từng nghĩ rằng nếu như thế thì cho dù cả thế giới này có sụp đổ thì tôi vẫn hiên ngang đứng đó.

Những ngày đầu vào cấp 3 tôi thấy trong mình như đang tồn tại một cái hố đen rộng hoác. Tôi thi đậu vào một trường top với số điểm vừa đủ, ở đây tôi không quen ai cả, cũng không có những kẻ đáng ghét đem tôi ra làm trò đùa. Tôi thực sự chỉ có một mình. 

Một nơi hoàn toàn xa lạ, mọi thứ đều mới mẻ, đôi khi thứ tôi muốn chỉ là có ai đó hướng dẫn cho tôi đầy nội quy lằng nhằng phức tạp thôi. Nhưng, họ không nói chuyện với tôi, ý tôi là họ xem như tôi không tồn tại chỉ vì tôi là một đứa con gái không xinh đẹp, bình thường - tôi nghĩ vậy. 

co_-_gai_25

Tôi quá khác họ, khoảng cách không chỉ là cái vẻ cổ quái của tôi mà là cái nhìn nhận của họ với một đứa con gái như tôi. Họ xinh đẹp và nổi bật, gia đình giàu có, tôi nhìn lại mình thấy bản thân giống như một người đến nhầm hành tinh. Tôi thấy mình cô độc thực sự.

Và rồi người thứ nhất đến, đó là một cô bạn trắng trẻo đáng yêu. Khi tôi đang đọc lại bài hôm trước cô ấy đứng cạnh tôi và hỏi rằng có thể ngồi cùng tôi được không vì ngồi phía dưới cô ấy không thấy gì cả. Tôi ngồi gọn sang một bên để chỗ cho cô bạn và không nói thêm từ nào nữa. Cô ấy có vẻ tò mò về tôi, hỏi tôi đủ thứ chuyện nhưng tôi chỉ lắc gật, tôi thấy như thế thật không lịch sự cho lắm thế nên đôi khi còn chêm thêm mấy từ nữa.

Chúng tôi làm bạn của nhau, và rồi người thứ hai đến, một cô bạn nhập học sau một tuần và ngồi ngay phía trên tôi. Vừa ngồi vào chỗ cô ấy đã quay ngay xuống bàn tôi để bắt chuyện, một người ồn ào. Và thế là ba chúng tôi là bạn.

Tôi thấy rằng trên con đường tôi đi không còn mình tôi độc bước nữa, chúng tôi đang đi cùng nhau, có người bằng lòng bước đi cùng với tôi. Tôi từng vui và nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi được như thế. Nhưng, khi mọi người đều cố gắng trong kỳ thi học sinh giỏi, tôi và người thứ hai cũng thế, cả hai cùng ở trong một đội tuyển đầu được thầy cô và nhà trường đặt niềm tin rất cao. Cuối cùng kết quả của kì thi là tôi đậu còn cô ấy trượt. 

Tôi bỗng trở thành trung tâm của phần lớn các câu chuyện đang được bàn luận, lúc đầu là những lời khen dành cho tôi sau đó là những tiếng xì xào sau lưng. Vô tình tôi biết được người thứ hai đã nói rằng tôi là một kẻ gian lận, khi ấy tôi không muốn tin vào những gì mình biết nhưng sau đó cũng chỉ mỉm cười, một nụ cười chua chát. Từ đó tôi và người thứ hai không còn nói chuyện với nhau nữa.

co_-_don_36

Hóa ra con người ta luôn ích kỉ như thế, họ chỉ có thể đối xử tốt với người khác khi họ đã có đủ những gì họ cần. Có những thứ tình cảm tưởng chừng như trường tồn với thời gian nhưng hóa ra mỏng manh và yếu ớt đến thế. Trong một cuộc thi nếu trong đó có cả bạn và một người thân thiết nào đó thì đó chính là người mong bạn thất bại nhất.

Trên con đường của tôi vẫn còn một người nữa là người thứ nhất. Tôi trân trọng và bảo vệ cô ấy giống như bảo vệ kho báu duy nhất của mình. Và rồi tình bạn của chúng tôi đã kéo dài cho đến khi chúng tôi học chung một trường Đại học nhưng khác khoa, không ở trọ cùng nhau nhưng gặp nhau thường xuyên như cơm bữa. Chúng tôi vẫn thân thiết như khi cả hai cùng học chung một lớp. Và rồi tôi hi vọng rằng có lẽ số phận sẽ gắn kết chúng tôi cho đến hết cuộc đời này.

Tôi quen anh vì chúng tôi ở cùng khu trọ với nhau. Anh đẹp trai, tốt bụng và chơi ghi ta rất cừ. Anh đã cho tôi biết cái cảm giác lần đầu tiên rung động là như thế nào, thứ tình cảm ấy cứ lớn dần lên và rồi nó không còn chịu sự khống chế của tôi nữa. Thế nhưng rào cản giữa tôi và anh là tôi tự ti với chính bản thân mình, tôi không xứng đáng với anh. 

Người thứ nhất gặp anh khi cô ấy đến thăm tôi, cô ấy rất thích nói chuyện với anh và họ nói chuyện với nhau cũng rất hợp - tôi thấy thế, mặc dù mấy câu chuyện của họ với tôi mà nói nhạt toẹt nhưng cả hai ai nấy cũng hớn hở như gặp được người tri kỷ. Tôi chính thức bị cho ra rìa, khi ấy tôi chỉ cảm thấy hơi tủi thân một chút xíu thôi.

Anh đồng ý dạy cô chơi đàn, tôi hơi ngạc nhiên vì cô bạn tôi từng nói rằng cô ấy ghét đàn ca lắm.

Dạo đó người thứ nhất hay ngồi cười một mình, tâm trạng thất thường, người ta bảo rằng cô đang yêu, tôi cố gắng hỏi mãi mà cô ấy chẳng chịu nói lại còn chối phăng.

Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với anh, đúng theo cái kiểu ăn được cả ngã về không. Anh từ chối và nói anh đã yêu một cô gái khác.

Cảm giác lúc đó của tôi mãi sau này nó vẫn còn hằn rất rõ trên não của tôi. Khi ấy mọi thứ xung quanh tôi đang sụp đổ dần và tôi như đang đứng trên một điểm duy nhất chênh vênh giữa khoảng không vũ trụ, xung quanh tôi bao phủ bởi một màu đen tuyệt vời. Tôi là một kẻ thất bại.

choi_-_dan

Người thứ nhất kể với tôi rằng có người tỏ tình với cô ấy, một người con trai hoàn hảo đó chính là anh. Nhưng cô ấy chưa trả lời, cô ấy vẫn muốn dùng cái trò vừa nắm vừa buông, vẫn muốn chờ xem liệu còn có chàng trai nào tốt hơn nữa không, thực ra bỏ cũng thấy tiếc thế nên vẫn muốn giữ làm của riêng mình, cô biến anh thành một sự lựa chọn tạm bợ, vẫn muốn gieo vào trong đầu người ta hai chữ hi vọng.

Tôi không nghĩ rằng cô bạn tôi lại suy nghĩ cái điều đó, với tôi nó thật sự đen tối. Tôi cảm thấy như người trước mặt tôi khi ấy không còn là người thứ nhất nữa. Tôi và cô ấy đã cãi nhau, lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau to như thế. Trong cơn tức giận tôi đã biết được trong suy nghĩ của cô ấy tôi là người như thế nào.

Từ ấy, tôi và người thứ nhất không còn nói chuyện với nhau nữa.

Tôi đố kị với người thứ nhất, tôi đố kị vì cô ấy có thứ mà tôi hằng mơ ước, tôi đố kị vì cô ấy có thể dễ dàng vứt bỏ nó trong khi đó là niềm ao ước của tôi. Ông trời thật không công bằng, cuối cùng tôi cũng chỉ có thể trách ông mà thôi.

Tôi lại trở thành kẻ đơn độc, họ đi rồi để lại trong tôi một khoảng không không thể lấp đầy, họ đi rồi tôi lại độc bước trên con đường dài bất tận nhuộm một màu đau khổ. Mọi thứ như chết dần trong tôi, héo úa, lụi tàn.

Tôi không còn giận người thứ nhất nữa, có lẽ thời gian trôi đi mọi thứ phai dần theo năm tháng. Và có lẽ tôi đã hiểu ra một vài điều, con gái ai cũng ích kỷ, cũng đều muốn cái quyền sở hữu đó thuộc về mình, họ muốn những thứ họ có phải khiến người khác ghen tỵ Với họ không bao giờ là sẵn sàng để san sẻ thứ gì đó ngay cả thứ mà họ chẳng hề quan tâm đến nó. Họ sẽ bực bội khi thấy người khác sở hữu đồ của họ ngay cả đó là thứ đồ họ đã từng vứt đi.

Tôi nhận ra mình không mạnh mẽ như tôi nghĩ, tôi nghĩ rằng mình có thể vượt qua được nỗi đau này sớm thôi. Nhưng cuối cùng tôi lại đem nó muối trong nước mắt của mình thế nên nó càng ngày lại càng mặn. Phải chăng là do tôi cố chấp cứ giữ khư khư cái tình yêu đau khổ ấy, không đủ tàn nhẫn để cho tất cả vào sọt rác, vẫn là do tôi vẫn không nỡ.

lam_-_ban

Sau này tôi tình cờ biết được câu chuyện của họ. Cuối cùng người cô ấy chọn không phải là anh, người cô ấy cần lại không cần cô ấy. Hóa ra ba người chúng tôi đều chạy theo tình yêu của mình nhưng cuối cùng đều không thành. Anh đau khổ, cô đau khổ, có lẽ hai người họ cùng một nỗi đau như tôi. 

Đáng lẽ ra tôi phải thấy vui mới đúng vì đây chẳng phải là ông trời trả thù thay tôi hay sao, nhưng tôi chỉ thấy chua xót. Trong chuyện tình cảm đến cuối cùng vẫn không biết ai là kẻ thắng cuộc. Chúng tôi đều đáng thương như nhau, đều chọn cho mình một con đường dẫn đến ngõ cụt vẫn mà vẫn cứ đau đớn lao qua để rồi cuối cùng thương tích đầy mình, những vết thương khoét sâu vào tận trong tâm hồn. Tôi tự hỏi họ sẽ mất bao lâu để chữa lành vết thương ấy?

Tôi gặp lại người thứ hai, cô ấy già hơn tôi nghĩ, có lẽ những xô bồ và biến cố trong cuộc đời đã khiến cho cô ấy thấy đổi nhiều như thế. Không còn cãi náo nhiệt ồn ào như trước nữa thay vào đó là một người thứ hai trầm tĩnh và hay suy tư. Cô ấy nói rằng rất muốn nói lời xin lỗi tôi nhưng ngày ấy sự tự tôn và kiêu hãnh đã không cho phép cô ấy làm như thế. 

Cô ấy đã từng rất nhiều lần nhìn vào màn hình điện thoại quyết định ấn phím gọi nhưng lại thôi vì xấu hổ và cũng sợ tôi không nghe máy. Thật ra cũng đã rất nhiều lần tôi muốn nói chuyện với cô ấy nhưng chính cái suy nghĩ là tôi luôn đúng đã ngăn cản tôi làm điều đó, tôi đã không vị tha như tôi từng nghĩ. Cuối cùng cho dù đó là việc ta muốn làm là việc ta nên làm nhưng vẫn là do ta không thể nào đủ dũng cảm để đối diện với nó.

Cho dù ngay hôm nay như thế nào tôi cũng chưa bao giờ hối hận vì đã quen họ nhưng nếu có thể lựa chọn tôi vẫn muốn chúng tôi lại giống như xưa.

1m

Người đau khổ trên đời này không chỉ có tôi. Họ làm tôi đau khổ rồi ai đó lại làm họ đau khổ. Con người ta cứ kêu mãi ông trời bất công nhưng đâu biết cuộc sống này giống như một vòng tròn, đi mãi rồi lại về điểm ban đầu, họ đâu biết rồi một ngày nào đó chính họ lại vô tình hay cố tình làm ai đó tổn thương rất nhiều.

Con người ta rất hay ngụy biện sai lầm của mình bằng việc so sánh các nỗi đau, ai cũng luôn nghĩ nỗi đau của mình là duy nhất. Những nỗi đau vốn chẳng hề giống nhau, chẳng hề liên quan nhưng cũng cùng là một cảm giác “đau”, chúng đục khoét dần con người ta, hành hạ con người ta khiến họ vật vã, vùng vẫy trong mệt mỏi và rồi một ngày nếu họ không vượt qua được họ sẽ kiệt sức mà chết trong đó.                                             

Tôi tự mình học làm thế nào để mạnh mẽ sống đè lên những nỗi đau nhưng tôi nhận ra thứ tôi cần học chính là sự tha thứ. Tôi cần phải học điều ấy. Tha thứ cho bản thân, tha thứ cho họ, cho những điều đã qua. Tha thứ tức là đã đi qua được đau thương. Và dù thế nào tôi vẫn hy vọng họ sẽ luôn ổn.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Yêu xa nhớ lắm, yêu xa cô đơn nhiều lắm! | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Giá như chúng ta không phải là anh em

Giá như chúng ta không phải là anh em

Tôi vẫn luôn ước gì giá như đây chỉ là mơ, giá như chúng ta không phải là anh em thì chuyện này đã không xảy ra.

Tình bạn giống như trà ngon: Thanh nhưng không nhạt, thơm nhưng không hăng, nhẹ nhàng nhưng cực ngấm

Tình bạn giống như trà ngon: Thanh nhưng không nhạt, thơm nhưng không hăng, nhẹ nhàng nhưng cực ngấm

Tình bạn thực sự là các bạn không cảm thấy áp lực khi "làm phiền" nhau và đó là người bạn có thể gặp bất cứ khi nào bạn muốn.

Sự dịch chuyển của Sao Hỏa đem đến cơ hội tỏa sáng và thách thức cho 12 chòm sao

Sự dịch chuyển của Sao Hỏa đem đến cơ hội tỏa sáng và thách thức cho 12 chòm sao

Tháng 8 đã đến, đất trời dần chuyển từ sắc màu rực rỡ của mùa Hạ sang tông màu dịu dàng của mùa Thu. Với những dự báo về tháng 8/2022 của 12 cung hoàng đạo, một cuộc chiến đang ẩn mình chờ đợi, đòi hỏi bạn phải tập trung và lên kế hoạch cụ thể.

6 mẹo giao tiếp hữu ích giúp bạn thành công trong việc làm quen bạn mới

6 mẹo giao tiếp hữu ích giúp bạn thành công trong việc làm quen bạn mới

Khi còn nhỏ, hầu hết mọi người đều có thể dễ dàng làm quen bạn mới, thậm chí có rất nhiều bạn thân. Tuy nhiên, khi trưởng thành, do nhiều yếu tố, việc kết bạn không còn là điều dễ dàng. Nếu bạn đã từng rơi vào trường hợp ngượng ngùng, không biết làm gì để tiếp cận người bạn mới quen hay người bạn đã ngưỡng mộ từ lâu, những bí quyết giao tiếp hữu ích dưới đây là dành cho bạn.

Bình yên nha em

Bình yên nha em

Nốt nhạc cuối cùng em vẫn còn nghe chứ? Một lời chúc mừng thay dấu chấm tình ta Bình yên nha em, hạnh phúc chan hòa Vĩnh biệt em bản tình ca sau cuối.

Tôi đi tìm em

Tôi đi tìm em

Ngày gặp em nắng xanh cả bầu trời Tôi đi rồi mưa hối hả mưa rơi Tôi nhớ em, sẽ nhớ em nhiều lắm Xa em rồi nước mắt nhòe mi cay.

Em ước rằng hạnh phúc là mãi mãi

Em ước rằng hạnh phúc là mãi mãi

Tiếng sóng biển ào qua tai. Quỳnh nghe tiếng cười trẻ con. Hình ảnh Tuấn khom người làm ngựa cho bé Bi ngồi lên lưng nhảy nhông nhông khắp phòng. Hai cha con cười nắc nẻ. Thằng Bo ngồi giữa nhà cũng vừa bò theo vừa cười híp mắt để lộ ra cặp răng cửa mới nhú như răng thỏ. Những lúc thế Quỳnh thấy lòng mềm quá, yên bình quá. Nàng ước thời gian ngừng trôi mãi mãi.

Mong sao tôi luôn hiểu được lòng ba

Mong sao tôi luôn hiểu được lòng ba

Vì ba tôi trước giờ giờ không phải là một người mềm mại, nhất là với chuyện yêu đương như vậy, tôi biết ba rất khó xử. Ba nói rằng “Con còn nhỏ lắm, chưa thể biết gì về tình yêu đâu?”

'Vượt lên trật tự': 12 quy tắc vượt qua những hỗn độn trong cuộc sống

'Vượt lên trật tự': 12 quy tắc vượt qua những hỗn độn trong cuộc sống

12 quy tắc của Giáo sư Peterson trong “Vượt lên trật tự” khuyến khích người đọc tiếp cận với lĩnh vực xa hơn. Đây là điều cần thiết để thích nghi với một thế giới luôn thay đổi.

Thời điểm vàng để 12 con giáp chuyển mình trong nửa cuối năm 2022

Thời điểm vàng để 12 con giáp chuyển mình trong nửa cuối năm 2022

Chỉ còn 6 tháng nữa là khép lại năm 2022, 12 con giáp đừng bỏ qua những thời điểm vàng giúp bạn thăng hoa trong cuộc sống.

back to top