Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những chiếc xe đạp xinh xinh trong ngõ vắng

2021-01-19 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Có lần bé đang tập xe nên tông thẳng chiếc xe vào em, em không sao nhưng chiếc váy bị bẩn, vậy là em nhăn mặt dù bé đã xin lỗi rất dễ thương, sau đó em thấy ân hận, thấy người đáng giận đáng ghét là mình.

***

Cái ngõ vắng đã thân quen với em gần hai mươi năm rồi, từ ngày đầu tiên chạy xe đến, tham quan, đi khắp từ trước ra sau rồi quyết định an cư luôn. Ngày ấy, những ngôi nhà còn lạ lẫm, những người hàng xóm còn lạ lẫm, có chút khó chịu khi em hỏi thăm những việc cần hỏi, họ khó chịu cũng có lý do, sau này khi thân quen rồi, họ biết em sẽ về ở luôn mới cởi mở giải thích, họ nói vì rất nhiều người cứ hỏi giống những điều em đã hỏi họ, hỏi xong đi luôn không quay lại nên họ nghĩ em cũng vậy, họ trả lời hoài cùng một vấn đề nên rất bực bội.

Em gọi là ngõ vắng nhưng thật ra những ngôi nhà cứ san sát nhau, ngõ khá rộng, xe lớn có thể chạy vào vô tư, có một lối đi sát bên nhà em nữa. Đa số mọi người ở đây đều là cán bộ nhân viên nhà nước, có một vài cô chú anh chị lớn tuổi đã nghỉ hưu lúc em về định cư nên gần như suốt ngày cả con ngõ im lìm, mọi người chỉ chào hỏi nhau lịch sự và nói đôi ba câu xã giao chứ không thân thiết. Em cũng vậy, gần hai mươi năm rồi mà em không hề biết tên một số anh chị, chỉ vừa mới biết đây thôi, ngày nào cũng gật đầu chào và cười chứ chẳng biết tên gì, nghĩ cũng lạ mà cũng hay hay. Chỉ biết là hàng xóm, là ở chung ngõ là được rồi.

Phía cuối con ngõ còn có hai đường hẻm nhỏ nữa và có nhiều nhà trong đó, em chỉ biết vậy chứ không hề thân, nhưng họ và em vẫn chào nhau mỗi ngày.

Từ lúc không đi làm nữa dường như em có nhiều thời gian để nhìn ngắm, quan sát con ngõ và biết thêm nhiều điều về mọi người xung quanh, vì gần như mỗi buổi chiều, mỗi tối em đều đi bộ trong ngõ, vừa đi thể dục vừa hít thở khí trời và tận hưởng thiên nhiên. Rất thoải mái rất khỏe người, em mê đi bộ lắm.

Và cũng nhờ những lần thể dục đó, em có thêm những người bạn.

Những người bạn tí hon vô cùng đáng yêu và dễ mến. Mấy nhóc thấy em là đều tíu tít chào liên hồi, còn tự giới thiệu tên, nói chuyện với em rất ư là người lớn, chỉ là em thì luôn đi bộ, còn mấy nhóc thì đạp xe, có nhóc còn đang trong quá trình tập chưa đi thạo nên hay bị ngã, em cứ phải nhắc sợ nhóc ngã đau, cứ vậy em cứ đi cạnh chiếc xe đạp và nhóc, hai cô cháu vừa đi vừa nói chuyện.

Em thân nhất với hai bé gái đang học lớp 2, là Saphia và Liza, đó là tên thân mật ở nhà, còn ở trường thì hai bé có cùng tên nhau, là do hai bé tự giới thiệu nên em biết. Hai bé gặp em là cứ liến thoắng, có hôm còn thắc mắc sao hôm nay cô đi bộ trễ quá, rồi có lúc em đang lau nhà ở trên lầu thì hai bé gọi ơi ới, cô ơi cô ơi, có hôm con bé Liza đứng trên lan can nhà nhìn xuống em đưới đường mà cứ nói chuyện hồn nhiên, cô ơi hôm nay con không đạp xe được, con sắp đi chơi với ba mẹ.

Em thân với bé nhất, vậy mà lúc đầu em đã bực bội vì có lần bé đang tập xe nên tông thẳng chiếc xe vào em, em không sao nhưng chiếc váy bị bẩn, vậy là em nhăn mặt dù bé đã xin lỗi rất dễ thương, sau đó em thấy ân hận, thấy người đáng giận đáng ghét là mình.

Con bé đáng yêu và rất nhanh miệng, chiều nào mẹ chở đi học về, đang ngồi trên xe mà đã nói rất to, con chào cô, rồi hay kể chuyện này chuyện kia khi hai cô cháu đi với nhau, còn hỏi em sao con thấy cô chỉ có một mình, không thấy nội ngoại gì hết, cực kỳ dễ thương luôn. Em chỉ cười.

Được nói chuyện với mấy bé em như thấy mình được sống lại với tuổi thơ ngày nào, nhất là những chiếc xe đạp bé bé xinh xinh màu hồng màu xanh luôn làm cả con ngõ rộn ràng, vang vang tiếng nói cười của mấy nhóc, như bầy chim sẻ nhỏ đánh thức cả con ngõ vốn im ắng cả ngày. Có lúc em đứng trên lầu nhìn xuống, nghe mấy nhóc lao xao mà thấy lây luôn những niềm vui trẻ thơ đó, rồi thấy lòng cứ lâng lâng dạt dào một cảm xúc không tả được.

Em đã quá quen rồi nên chiều nào không gặp mấy nhóc là thấy buồn, thấy như thiếu thiếu cái gì đó, vẫn cứ vừa đi vừa ngóng, thích được nghe tiếng gọi cô ơi hay lời chào trong trẻo của Liza, hoặc thắt lại dây áo cho bé Saphia, con bé mặc váy đồng phục của trường nhưng rất hay bị tuột dây nơ. Có lúc còn hồi hộp xem mấy nhóc chơi các trò chơi trốn tìm, đánh cầu hay nhảy dây, còn nhắc cho mấy nhóc nữa.

Ôi những chiếc xe đạp, những trò chơi của mấy nhóc sao cứ làm em nhớ em của ngày xưa, dù lúc đó xe đạp không xinh như bây giờ, không đẹp như bây giờ nhưng đã luôn song hành cùng em lớn lên bên gia đình, bên bạn bè, bên thầy cô sách vở.

Thật là kỳ lạ, lúc nhỏ thì cứ mong mau mau lớn lên, mau được làm người lớn, khi lớn lên rồi lại mong được bé lại, được sống hoài bên ba mẹ yêu thương, nhất là những lúc đường xa làm em mệt mỏi, những vấp ngã làm em chùn bước, những cạm bẫy làm em phải căng đầu, và lòng người đen tối làm em phải mở to mắt mà soi.

Nhưng rồi cũng chính những điều đó giúp em hiểu ra điều giản đơn này, cuộc sống là của mình, được nếm trải sẽ được bình thản, có ngã xuống sẽ có đứng lên, đêm tối luôn lùi xa khi ánh bình minh đến.

Đó là quy luật, cũng là điều tự nhiên của cuộc đời, có biết chấp nhận hay không thì sẽ vẫn vậy, giống như những vòng quay của chiếc xe đạp xinh xinh ngoài kia, vẫn quay đều những vòng liên tục trên đôi chân của mấy nhóc, cứ đạp tới, nhìn thẳng, bên trái, bên phải rồi cuối cùng vẫn tiến về phía trước.

Một ngõ vắng xôn xao

Nằm trong lòng phố lớn

Một tiếng nói yêu thương

Cho lòng thêm tơ vương

Một đám lá thu bay

Rắc vương đầy ngõ vắng

Một chùm hoa trưa nắng

Xôn xao cả lòng tôi

© Hải Anh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tựa lưng vào phố thị mỗi lần thấy chênh vênh | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top