Những chiếc xe đạp xinh xinh trong ngõ vắng
2021-01-19 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Có lần bé đang tập xe nên tông thẳng chiếc xe vào em, em không sao nhưng chiếc váy bị bẩn, vậy là em nhăn mặt dù bé đã xin lỗi rất dễ thương, sau đó em thấy ân hận, thấy người đáng giận đáng ghét là mình.
***
Cái ngõ vắng đã thân quen với em gần hai mươi năm rồi, từ ngày đầu tiên chạy xe đến, tham quan, đi khắp từ trước ra sau rồi quyết định an cư luôn. Ngày ấy, những ngôi nhà còn lạ lẫm, những người hàng xóm còn lạ lẫm, có chút khó chịu khi em hỏi thăm những việc cần hỏi, họ khó chịu cũng có lý do, sau này khi thân quen rồi, họ biết em sẽ về ở luôn mới cởi mở giải thích, họ nói vì rất nhiều người cứ hỏi giống những điều em đã hỏi họ, hỏi xong đi luôn không quay lại nên họ nghĩ em cũng vậy, họ trả lời hoài cùng một vấn đề nên rất bực bội.
Em gọi là ngõ vắng nhưng thật ra những ngôi nhà cứ san sát nhau, ngõ khá rộng, xe lớn có thể chạy vào vô tư, có một lối đi sát bên nhà em nữa. Đa số mọi người ở đây đều là cán bộ nhân viên nhà nước, có một vài cô chú anh chị lớn tuổi đã nghỉ hưu lúc em về định cư nên gần như suốt ngày cả con ngõ im lìm, mọi người chỉ chào hỏi nhau lịch sự và nói đôi ba câu xã giao chứ không thân thiết. Em cũng vậy, gần hai mươi năm rồi mà em không hề biết tên một số anh chị, chỉ vừa mới biết đây thôi, ngày nào cũng gật đầu chào và cười chứ chẳng biết tên gì, nghĩ cũng lạ mà cũng hay hay. Chỉ biết là hàng xóm, là ở chung ngõ là được rồi.
Phía cuối con ngõ còn có hai đường hẻm nhỏ nữa và có nhiều nhà trong đó, em chỉ biết vậy chứ không hề thân, nhưng họ và em vẫn chào nhau mỗi ngày.

Từ lúc không đi làm nữa dường như em có nhiều thời gian để nhìn ngắm, quan sát con ngõ và biết thêm nhiều điều về mọi người xung quanh, vì gần như mỗi buổi chiều, mỗi tối em đều đi bộ trong ngõ, vừa đi thể dục vừa hít thở khí trời và tận hưởng thiên nhiên. Rất thoải mái rất khỏe người, em mê đi bộ lắm.
Và cũng nhờ những lần thể dục đó, em có thêm những người bạn.
Những người bạn tí hon vô cùng đáng yêu và dễ mến. Mấy nhóc thấy em là đều tíu tít chào liên hồi, còn tự giới thiệu tên, nói chuyện với em rất ư là người lớn, chỉ là em thì luôn đi bộ, còn mấy nhóc thì đạp xe, có nhóc còn đang trong quá trình tập chưa đi thạo nên hay bị ngã, em cứ phải nhắc sợ nhóc ngã đau, cứ vậy em cứ đi cạnh chiếc xe đạp và nhóc, hai cô cháu vừa đi vừa nói chuyện.
Em thân nhất với hai bé gái đang học lớp 2, là Saphia và Liza, đó là tên thân mật ở nhà, còn ở trường thì hai bé có cùng tên nhau, là do hai bé tự giới thiệu nên em biết. Hai bé gặp em là cứ liến thoắng, có hôm còn thắc mắc sao hôm nay cô đi bộ trễ quá, rồi có lúc em đang lau nhà ở trên lầu thì hai bé gọi ơi ới, cô ơi cô ơi, có hôm con bé Liza đứng trên lan can nhà nhìn xuống em đưới đường mà cứ nói chuyện hồn nhiên, cô ơi hôm nay con không đạp xe được, con sắp đi chơi với ba mẹ.
Em thân với bé nhất, vậy mà lúc đầu em đã bực bội vì có lần bé đang tập xe nên tông thẳng chiếc xe vào em, em không sao nhưng chiếc váy bị bẩn, vậy là em nhăn mặt dù bé đã xin lỗi rất dễ thương, sau đó em thấy ân hận, thấy người đáng giận đáng ghét là mình.
Con bé đáng yêu và rất nhanh miệng, chiều nào mẹ chở đi học về, đang ngồi trên xe mà đã nói rất to, con chào cô, rồi hay kể chuyện này chuyện kia khi hai cô cháu đi với nhau, còn hỏi em sao con thấy cô chỉ có một mình, không thấy nội ngoại gì hết, cực kỳ dễ thương luôn. Em chỉ cười.
Được nói chuyện với mấy bé em như thấy mình được sống lại với tuổi thơ ngày nào, nhất là những chiếc xe đạp bé bé xinh xinh màu hồng màu xanh luôn làm cả con ngõ rộn ràng, vang vang tiếng nói cười của mấy nhóc, như bầy chim sẻ nhỏ đánh thức cả con ngõ vốn im ắng cả ngày. Có lúc em đứng trên lầu nhìn xuống, nghe mấy nhóc lao xao mà thấy lây luôn những niềm vui trẻ thơ đó, rồi thấy lòng cứ lâng lâng dạt dào một cảm xúc không tả được.
Em đã quá quen rồi nên chiều nào không gặp mấy nhóc là thấy buồn, thấy như thiếu thiếu cái gì đó, vẫn cứ vừa đi vừa ngóng, thích được nghe tiếng gọi cô ơi hay lời chào trong trẻo của Liza, hoặc thắt lại dây áo cho bé Saphia, con bé mặc váy đồng phục của trường nhưng rất hay bị tuột dây nơ. Có lúc còn hồi hộp xem mấy nhóc chơi các trò chơi trốn tìm, đánh cầu hay nhảy dây, còn nhắc cho mấy nhóc nữa.
.jpg)
Ôi những chiếc xe đạp, những trò chơi của mấy nhóc sao cứ làm em nhớ em của ngày xưa, dù lúc đó xe đạp không xinh như bây giờ, không đẹp như bây giờ nhưng đã luôn song hành cùng em lớn lên bên gia đình, bên bạn bè, bên thầy cô sách vở.
Thật là kỳ lạ, lúc nhỏ thì cứ mong mau mau lớn lên, mau được làm người lớn, khi lớn lên rồi lại mong được bé lại, được sống hoài bên ba mẹ yêu thương, nhất là những lúc đường xa làm em mệt mỏi, những vấp ngã làm em chùn bước, những cạm bẫy làm em phải căng đầu, và lòng người đen tối làm em phải mở to mắt mà soi.
Nhưng rồi cũng chính những điều đó giúp em hiểu ra điều giản đơn này, cuộc sống là của mình, được nếm trải sẽ được bình thản, có ngã xuống sẽ có đứng lên, đêm tối luôn lùi xa khi ánh bình minh đến.
Đó là quy luật, cũng là điều tự nhiên của cuộc đời, có biết chấp nhận hay không thì sẽ vẫn vậy, giống như những vòng quay của chiếc xe đạp xinh xinh ngoài kia, vẫn quay đều những vòng liên tục trên đôi chân của mấy nhóc, cứ đạp tới, nhìn thẳng, bên trái, bên phải rồi cuối cùng vẫn tiến về phía trước.
Một ngõ vắng xôn xao
Nằm trong lòng phố lớn
Một tiếng nói yêu thương
Cho lòng thêm tơ vương
Một đám lá thu bay
Rắc vương đầy ngõ vắng
Một chùm hoa trưa nắng
Xôn xao cả lòng tôi
© Hải Anh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tựa lưng vào phố thị mỗi lần thấy chênh vênh | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.




