Những câu chuyện về sức mạnh tinh thần con người trong Thế chiến II
2022-09-24 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Bộ ba tác phẩm văn học châu Âu nổi bật lấy bối cảnh Thế chiến II là Hiệu sách cuối cùng ở London, Một thư viện ở Paris và Kí họa Venice vừa được Tân Việt Books mua bản quyền và xuất bản tại Việt Nam. Những tác phẩm tôn vinh giá trị của các cuốn sách, khẳng định rằng sách giúp con người hàn gắn nỗi đau mất mát.
***
Chiến tranh Thế giới thứ hai đã đi qua từ lâu nhưng vẫn trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà văn. Họ sáng tác nên các tiểu thuyết dựa trên câu chuyện có thật trong thời chiến, từ đó khắc họa ý chí, sức mạnh tinh thần của con người.
Bộ ba tác phẩm văn học châu Âu nổi bật lấy bối cảnh Thế chiến II là Hiệu sách cuối cùng ở London, Một thư viện ở Paris và Kí họa Venice vừa được Tân Việt Books mua bản quyền và xuất bản tại Việt Nam. Những tác phẩm tôn vinh giá trị của các cuốn sách, khẳng định rằng sách giúp con người hàn gắn nỗi đau mất mát.
Hiệu sách cuối cùng ở London
Được truyền cảm hứng từ câu chuyện có thật của số ít hiệu sách còn tồn tại sau cuộc oanh kích của Đức quốc xã, Hiệu sách cuối cùng ở London của Madeline Martin viết nên bài ca về tình bạn, tình yêu đôi lứa và lòng yêu chuộng hòa bình. Thông qua nhân vật chính là cô gái Grace Bennett, tác phẩm đề cao sức mạnh của văn chương trong việc xoa dịu những mất mát, tổn thương; giúp con người vượt qua giai đoạn đen tối nhất của cuộc đời.
Cuốn tiểu thuyết lấy mốc thời gian năm 1939, khi người London đang ráo riết chuẩn bị cho chiến tranh. Giữa lúc đó, Grace Bennett di chuyển đến London sinh sống. Tại đây, cô được làm việc trong hiệu sách Đồi Primrose. Được chàng trai Anderson truyền cho tình yêu sách, Grace quyết tâm dành thời gian đọc những cuốn sách trong hiệu để biết cách giới thiệu cho độc giả các tác phẩm phù hợp. Và rồi cô nhận ra khi ta thực sự để tâm vào một tác phẩm kinh điển, nó sẽ cuốn hút ta đọc say sưa đến mức không thể nào rời mắt…
Với thông điệp nêu cao sức mạnh của sách, Hiệu sách cuối cùng ở London đã giành được rất nhiều sự quan tâm và yêu thích của độc giả trên toàn cầu.
Một thư viện ở Paris
Tiểu thuyết Một thư viện ở Paris của Janet Skeslien Charles cho thấy dù trong chiến tranh khốc liệt, thư viện vẫn là cầu nối sách giữa các nền văn hóa của các quốc gia, và văn chương luôn có sức mạnh cứu rỗi con người, mang chúng ta đến gần nhau hơn.
Nhân vật chính trong truyện là người phụ nữ Pháp có tên Odile – cô gái yêu đọc sách và khát khao làm việc tại thư viện để hàng ngày được đắm chìm bên những trang sách. Năm 1939, Odile được tuyển chọn làm thủ thư tại Thư viện Hoa Kỳ. Khi Đức quốc xã tiến vào chiếm đóng Paris, cuộc sống của người dân nơi đây đã bị đảo lộn. Quân Phát xít muốn thôn tính thư viện vì cho rằng nơi đây lưu trữ những tài liệu ảnh hưởng đến chế độ. Trước tình hình đó, các thủ thư ở Thư viện Hoa Kỳ vẫn quyết tâm duy trì hoạt động bằng cách giao sách tận tay những người không được phép vào thư viện và gửi đi các tác phẩm bị cấm đọc thay vì tiêu hủy chúng theo lệnh.
Cũng tại thư viện này, Odile đã có một tình bạn thân thiết với Margaret. Nhưng sau đó, vì nỗi uất hận khi người anh của cô bị bắt vì tham gia chiến trận (trong khi Margaret lúc đó lại đem lòng yêu một anh lính Phát xít), Odile và Margaret vô tình rơi vào tình thế đối kháng. Tình bạn của họ tan vỡ. Odile kết hôn với một người lính Mỹ và chuyển đến Montana sống.
Năm 1983, khi viết bài nghiên cứu về nước Pháp, Lily – một cô bé hàng xóm 13 tuổi luôn tò mò về cuộc đời của Odile – đã lấy cớ đó để tìm hiểu về Odile. Quá khứ của Odile dần hé mở. Cốt truyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại càng tái hiện lên bối cảnh cuộc chiến, qua đó cho thấy sức mạnh của con người cùng tình bạn vượt thời gian, không gian.
Kí họa Venice
Tác phẩm Kí họa Venice của Rhys Bowen có cốt truyện song song kể về 2 cô gái Juliet (hay bà trẻ Lettie) và Caroline – một bà mẹ trẻ đơn thân. Giữa hai người phụ nữ này dường như có một mối lương duyên, gắn kết mật thiết.
Khi bà trẻ Lettie sắp qua đời, bà muốn giao cho Caroline chiếc hộp đặc biệt có chứa một cuốn sổ kí họa bên trong cùng ba chiếc chìa khóa bí ẩn. Caroline đã quyết định đến Venice – thành phố nơi diễn ra mọi thăng trầm trong cuộc đời bà Lettie – và bắt đầu tìm hiểu về quá khứ của bà.
Caroline không ngờ được một người bà sống thầm lặng bấy lâu nay có quá khứ sôi nổi đến vậy. Bà từng 2 lần đến Venice, có con trai với một chàng trai quý tộc rồi đứa trẻ bị bắt cóc; lại từng làm gián điệp cho quân đồng minh và bị phát xít bắt giữ; trở thành tù nhân, người tị nạn. Sau đó, bà sang Thụy Sĩ và còn giúp đỡ những trẻ em tị nạn khác. Khi chiến tranh kết thúc, bà may mắn được trở về nước nhờ Leonardo đã nhường tấm thẻ ra trại cho bà.
Đan xen với câu chuyện của Juliet, tác giả Rhys Bowen đưa người đọc trở về hiện tại ở nước Anh, nơi cô gái Caroline – người cháu thân thiết của bà trẻ Lettie - vừa có cuộc hôn nhân tan vỡ với người chồng Josh. Câu chuyện của bà Lettie hé mở cũng là lúc Caroline thực sự khám phá ra những mong muốn của bản thân và tìm được hạnh phúc mới.
47 chương sách là câu chuyện về tình yêu, sự mất mát, lòng dũng cảm, tình bạn, những bí mật và sự khám phá sức mạnh nội tại của bản thân. Những nhân vật trong Kí họa Venice còn là lời nhắc nhở mỗi người phải thật tỉnh táo để có thể tồn tại trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Theo Phụ Nữ Việt Nam
Mời xem thêm chương trình
Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.





