Những câu chuyện mùa dịch
2022-04-07 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Không cần biết nhiều hay ít, chỉ cần một chút sự sẻ chia thì tình người sẽ ấm áp hơn, vậy thì sao tôi không làm chứ.
***
Gần ba năm rồi đúng không mọi người, gần ba năm với cơn dịch bệnh chưa từng có lan tràn khắp thế giới làm bao người đau khổ và mệt mỏi. Nhưng cũng trong gần ba năm đó tôi được nghe được thấy được chứng kiến những câu chuyện cảm động về tình người, những câu chuyện khóc cười của cuộc đời, dù tôi chẳng đi đâu xa xôi, dịch mà, chỉ nói chuyện phiếm qua điện thoại và lap. Tôi góp nhặt lại và viết ra đây theo cảm xúc của trái tim tôi nên những mẫu chuyện không theo trình tự thời gian đâu mọi người nhé.
Một người bạn của tôi than phiền:
- Mong cho dịch qua mau đi chứ ở nhà hoài riết như vầy tôi béo lên thấy sợ, dù đã cố ăn ít và lên xuống cầu thang thường xuyên.
Một bạn khác cũng nhảy vào
- Đúng rồi đó, tôi cũng vậy, mập lên thấy sợ luôn, mập như heo vậy đó.
Rồi cô ấy hỏi tôi:
- Còn bạn thì sao, sao im lìm vậy?
- Tôi vẫn vậy, vì chiều nào cũng đi bộ mà.
- Bạn hay thật đó nhen, tôi cũng tập quá trời mà heo vẫn là heo.
Vậy là cả nhóm cùng cười lăn.

…
Tôi đang ăn sáng thì có hai người đàn ông đi vào, một người lấy trong túi ra một xấp tiền dày, vì đứng ngay trước mặt tôi nên tôi thấy rất rõ, toàn là tờ năm trăm ngàn.
Ông ta nói:
- Không biết có đủ không đây, lúc nãy lật đật nên cầm luôn chứ không đếm.
Người đi cùng ông ta ngạc nhiên
- Anh nhận tiền thì phải kiểm tra lại chứ, lỡ thiếu thì sao?
- Chắc không đâu, chỗ uy tín mà.
Rồi họ gọi thức ăn sáng, cô chủ quán vồn vã:
- Hôm nay giàu rồi hen, nếu tiêu không hết thì đưa tôi tiêu dùm cho.
Vậy ra họ là khách quen của quán, tôi chỉ thấy buồn cười, đang dịch bệnh hoành hành ai cũng khó khăn đói khổ, làm gì có chuyện xài tiền dùm người khác dù tôi biết cô chủ chọc cho vui, mà không có dịch cũng vậy, tiền bao nhiêu cho đủ phải không mọi người, có rồi cứ muốn có nữa, có có nữa.
…
Một người hàng xóm của tôi kể:
- Con dâu chị nói năm nay là năm số đẹp, 2020, nên nó muốn sinh thêm em bé, nhưng chị không cho, đang dịch bệnh mà có thai hả, đẹp gì mà đẹp.
Tôi cãi lại
- Em thấy đẹp thật mà, quá đẹp luôn, đẹp ngay từ những ngày đầu tiên đó chị, mới mùng ba tết thủ tướng đã cho họp khẩn chống dịch.
Chị hàng xóm cười ha hả.
…
Tôi đi chợ, hôm nay nhiều cá quá, toàn là những loại cá tôi thích, nhìn mấy hàng cá hàng nào cũng tươi xanh hấp dẫn, một cô ăn mặc rất moden hỏi chị bán cá, giọng lanh lảnh:
- Cá nục bán sao vậy chị ơi?
- Sáu ngàn một lạng, em lấy nửa cân hả.
- Dạ vâng, chị cho em nữa cân, em ăn cá nục cho nó đỡ nhục.
Chị bán cá bật cười:
- Em đùa vui quá, làm sao mà nhục
- Vì em mới lượm được tờ năm trăm ngàn trong quán ăn nhưng lại lẳng lặng cất vào túi.
- Thì em lượm được chứ có lấy của ai đâu.
- Dạ vâng, nhưng mẹ em dạy và em cũng dạy con em là nhặt được của rơi trả lại người mất, nhưng không hiểu sao hôm nay em thích làm ngược lại, nhặt được của rơi bỏ túi xài chơi, cho nó phê, đúng không chị?
Cô ấy làm bao nhiêu người quanh đó cười quá chừng luôn, tôi cười đến nỗi bị đau bụng.
…
.jpg)
Tôi đi chợ, cứ đi từ xa là nghe tiếng hát của người đàn ông trong Hội người mù, tôi dừng xe trước một hàng quen, cúi đầu chào ông ta và bỏ ít tiền vào thùng từ thiện. Tôi không hiểu sao tôi luôn xúc động những lần như thế, giọng ông ta hát nghe tha thiết lắm luôn, rồi tôi cũng thấy nhiều người khác làm giống tôi vậy.
Không cần biết nhiều hay ít, chỉ cần một chút sự sẻ chia thì tình người sẽ ấm áp hơn, vậy thì sao tôi không làm chứ.
- Mẹ ơi, cho bác kia ít tiền đi mẹ
Một bé gái níu tay mẹ kêu lên như vậy.
Mẹ cô bé định lên xe chạy đi thì giật mình đứng lại, chị làm đúng như con gái vừa nói, tôi biết chị mải mua hàng nên không để ý.
Cảm ơn cô bé, con còn nhỏ mà rất ngoan.
Tôi thầm nói.
…
Tôi đi chợ, tìm mua bắp luộc ở một hàng quen vì tôi rất thích ăn bắp luộc, nhưng liên tiếp mấy ngày tôi không thấy ông ấy bán hàng. Thật lạ, ngày nào ông ấy cũng bán ở đây mà, trên chiếc xe máy cũ và người ta mua đông lắm, có hôm tôi đến trễ là hết.
- Em tìm ông bán bắp phải không
- Dạ vâng, hình như ông ta bận việc hay bị ốm mà không thấy bán nữa.
- Không, ông ta chết rồi, ông ta bị xe tung trên đường đi bán về, chở vào bệnh viện là ông ta đã chết.
Tôi nghẹn cứng, tự dưng nước mắt ứa ra, dù tôi và ông ta chẳng thân quen, và rùng mình nhớ lại cái hôm suýt chút nữa tôi cũng bị vậy. Một chiếc xe chở hàng bịt kín đã cố tình bám sát bên tôi khi vừa hết đèn đỏ và tôi lên ga, may mà tôi lạng xe ra phía ngoài kịp thời.
Thật là kinh khủng, hèn chi người ta cứ thống kê số vụ tai nạn giao thông những dịp lễ tết mà tôi cứ nghe ra rả trên ti vi.
…
Một cô bạn gọi cho tôi và khóc:
- Dịch kéo dài quá nên cứ làm việc online ở nhà, chán thì không nói rồi, ông chồng tôi còn cứ mê cá độ rồi chơi bài nên thu nhập đã giảm nay còn eo hẹp hơn, tôi nói thì ổng chẳng những không nghe còn đánh tôi nữa.
Tôi không biết nói sao, đúng là mùa dịch trăm ngàn câu chuyện, chỉ an ủi bạn vài câu không ngờ cô ấy nổi đóa lên.
- Tôi nói đúng mà, tiền làm thì khó khăn, người ta tiết kiệm từng đồng còn ổng đem chơi bài với mấy bạn của ổng, trong khi vợ con ăn không dám ăn mặc không dám mặc, đó gọi là tiền giết người đó.
Tôi im lặng chứ biết sao chừ.
.jpg)
…
Tôi hay mua thịt heo ở hàng một chị quen, tôi đang vui vì vừa được ông xã tặng một cái hôn và một món quà tám tháng ba mà tôi vô cùng bất ngờ và thích thú.
- Nhìn em vui quá ha.
- Hôm nay là tám tháng ba mà chị.
Chị buồn thiu, chép miệng:
- Với chị thì ngày nào cũng như ngày nào, ảnh phụ chị một lát là đi nhậu, chẳng biết ngày giờ gì đâu em.
Tự nhiên tôi thấy niềm vui của mình trở nên vô duyên trước chị.
- Em chúc chị vui vẻ tiền nhiều tám tháng ba.
- Cảm ơn em, chị thích câu chúc của em quá.
…
Một anh bạn quen làm du lịch than vắn thở dài.
- Dịch gì mà kéo dài quá, cái điệu này là muôn thưở luôn, anh ở nhà mà muốn phát điên lên vì chán.
Tôi thật sự thông cảm và thấu hiểu cho anh, mà tôi biết có rất nhiều người như thế, nhưng biết làm sao giờ, tính mạng con người là quan trọng nhất.
- Anh xem có thể chuyển việc khác làm đỡ chứ sợ chờ lâu quá anh không chịu nổi.
- Anh quen việc bên du lịch rồi, vợ anh cũng nói giống em, kiểu này du lịch chết ngắt. Chắc anh chuyển qua ship hàng cho khách.
- Được đó anh, nhưng anh cẩn thận chứ coi chừng bị dính dịch.
- Chắc phải vậy thôi, anh không chờ được nữa, chán quá.
…
Chưa bao giờ tôi thấy các con đường tràn ngập người bán hàng đến thế, lúc trước chỉ có ba người bán thịt thì nay là phải mười người, các mặt hàng khác cũng vậy, từ rau củ hàng khô rồi trái cây đủ loại, vì nhiều người thất nghiệp quá nên phải chuyển hướng mưu sinh, như cô bán trái cây mà tôi hay mua, lúc trước cô ấy bán một mình, giờ chồng cô ấy cũng bán, mẹ cô ấy cũng bán, mỗi người một khoảng đất với nhiều loại trái cây khác nhau.
- Phải vậy thôi chị ơi, bụng đói thì đầu gối phải bò.
Tôi thích tính cô ấy, nhanh nhẹn và cái miệng dẻo quẹo.
…
Tôi dừng được rồi, không thì mọi người đọc nhiều sẽ chán, vì mọi người còn có nhiều câu chuyện hấp dẫn thú vị hơn tôi nhiều, tôi tin như thế.
Tôi nghe thông tin chuẩn bị tiêm thêm mũi tăng cường thứ tư, không biết đúng không. Tôi chỉ mong mọi người mạnh khỏe.
Cuộc sống này luôn có đất dưới chân và có trời trên đầu nên ai khóc cười là mặt đất biết hết và ông trời biết hết.
Nhưng có một người nữa biết rất rất rõ về những gì mình làm, đó chính là bản thân mình.
Tạm biệt mọi người nha.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 717: Anh không phải người duy nhất cần em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






