Như đã hứa, mình đã về bên cậu rồi đây
2023-02-15 01:20
Tác giả:
mèo mốc
blogradio.vn - Nhìn thấy cậu ấy, tôi vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, sau bao nhiêu năm xa cách tình cảm của tôi đối với cậu ấy vẫn vậy. Cậu ấy ngồi xuống đối diện tôi, mỉm cười “như đã hứa, mình về rồi đây”.
***
Trời ngả chiều, ánh nắng màu đỏ nhạt trải nhiều xuống mặt đất. Tôi đang sắp xếp đồ đạc trong căn nhà mới chuyển đến để tiện cho công việc. Là sếp của một công ty thiết kế nên tính cách của tôi rất chu toàn và đòi hỏi phải có tính thẩm mĩ cao. Khi mà mọi việc đã đâu vào đấy thì có một chiếc hộp màu nâu cũ kỹ bụi bặm không biết từ đâu lọt vào mắt tôi. Tôi tò mò mở nó ra, bên trong là những đồ đạc được xếp ngay ngắn chồng lên nhau.
Chiếc váy mà con búp bê này đang mặc là thiết kế đầu tay của tôi khi còn học lớp 7, tôi còn nhớ như in lúc đó tôi chạy khắp nhà khoe khoang với mọi người. Nghĩ lại lúc đó mình trẻ con thật. Còn có con gấu bông mà tôi đã nằng nặc đòi mẹ mua cho bằng được, chiếc móc khóa hình đầu lâu mà anh trai tôi tặng vào dịp sinh nhật 15 tuổi. Và... quyển sách từ vựng tiếng Anh này. Tôi đã tìm nó mãi thì ra nó ở trong này. Nhìn thấy quyển sách này bóng dáng của một chàng trai lại hiện lên trong ký ức của tôi.
Bỗng nghĩ về một thời quá khứ đã qua.
- Ê mày, tao...
Huy cứ ấp úng mãi.
- Có chuyện gì nói nhanh lên để tao còn đi chợ cho mẹ tao.
Sau một hồi ngập ngừng rồi Huy cũng nói “thôi bỏ đi”.
Tôi cũng chẳng mấy làm lạ vì dạo gần đây nó cứ kỳ lạ như thế. Tôi nhanh chân bước đi về phía trước, đi về phía chợ cách đó không xa.
- Ngọc, chờ tao đi với.
Huy hét lớn rồi chạy về phía tôi, câụ ấy mặt đỏ ửng do nắng gắt, mồ hôi chảy từng giọt trên áo. Nó thở hổn hển rồi nói “đi gì mà nhanh thế?”.
- Về sớm không mẹ la, nếu mày đi chung thì giúp tao cầm đồ đi.
- Một que kem nhé.
- Mơ đi.
Tôi quay đầu bước đi.
Sau khi mua đồ xong chúng tôi cùng đi trên một con đường. Mặt trời nắng gắt như đang thiêu đốt làn da trẻ này.
- Nhanh lên, sao mày đi chậm hơn rùa thế.
- Vứt hết đồ cho tao còn không phụ cầm giúp tao mà còn giục.
Nhìn bộ dạng làu bàu, hai tay là túi to túi nhỏ của nó làm tôi bất giác bật cười.
- Rồi rồi, nhanh lên.
Nhà hai chúng tôi chỉ cách một bức tường, nhà nó giàu nhưng bố mẹ nó thường xuyên đi công tác xa nên nó cũng hay sang nhà tôi ăn cơm.
- Ê, tao có túi bắp rang bơ này tí mày sang nhà tao xem phim ma đi.
-Tôi lườm nó một cái: Mày biết tao sợ ma mà.
- Nó cười khúc khích rồi nói.
- Đi ăn cơm thôi.
Bữa tối giản dị ấm áp, cậu ấy như một thành viên trong gia đình của tôi. Mọi người trong nhà tôi đều rất yêu quý cậu ấy. Cái miệng lảnh lót ngọt hơn kẹo thì sao mà không thích cho được.
Kì nghỉ hè kết thúc, tôi phải quay lại trường học, Tôi và cậu ấy đều học trường cấp 3 chuyên, trường ở xa nên chúng tôi phải thuê trọ. Cậu ấy ở phòng đối diện tôi nên ngày nào cậu ấy cũng đợi tôi đi học. Chúng tôi quen nhau hồi năm lớp 10, nhanh thật giờ đã là cuối cấp 3 rồi. Bao nhiêu chuyện đã xảy ra, chúng tôi bất giác trở thành một đôi bạn thân. Thi vào đại học thiết kế là ước mơ của tôi hồi nhỏ. Nên khi quay lại trọ tôi đã cắm đầu vào học ngày học đêm, rồi đi học thêm nữa. Việc gặp mặt cậu ấy đã không còn thường xuyên như trước nhưng điều đó cũng không làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng tôi.
Việc học vốn đang tiến triển rất tốt nhưng có một môn học lại khiến tôi vò đầu bứt tai đó là môn tiếng Anh.
Hình như tôi đã quên điều gì đó, chả phải bên cạnh tôi luôn có một thiên tài tiếng anh hay sao. Huy đã từng là thủ khoa vào 10 môn tiếng Anh, tuy bình thường cậu ấy nghịch ngợm nhưng đầu óc lại rất nhạy bén, đi thi các cuộc thi về tiếng Anh luôn đoạt giải cao.
- Huy ơi! Mày kèm tao môn tiếng Anh đi, không có tao trượt đại học mất.
Tôi nhẹ giọng nhờ vả
- Sao nay nói chuyện khách sáo thế? Thế để bổn thiếu gia đây làm người tốt vậy, hai gói bim bim nhé.
- Được rồi, nếu điểm thi của tao có tiến bộ thì tao mua cho mày.
Thế rồi buổi sáng chúng tôi cùng nhau đi học ở trường, tối lại học bài cùng nhau, câụ ấy dạy rất nghiêm túc, mà...nhìn kỹ thì cũng thấy đẹp trai đấy.
Trong khoảng thời gian mệt mỏi ôn thi, cậu ấy vừa là thầy vừa là người thân duy nhất của tôi ở đây. Trong lòng tôi hiểu rõ, bản thân mình đã không coi cậu ấy là bạn nữa rồi.
Kì thi đại học trôi qua suôn sẻ, tôi nhận được email trúng tuyển vào trường Đại học như mong đợi. Tôi hớn hở chạy sang nhà cậu ấy, khi mở cửa ra thì thấy cậu ấy đang thu xếp đồ đạc vào chiếc vali lớn, bên cạnh còn có một người phụ nữ trung niên, đó chẳng phải là mẹ của cậu ấy sao.
- Cháu chào cô ạ
- Ừ, Ngọc hả cháu? Vào đây ngồi nói chuyện với Huy đi, không có mai Huy nó lên máy bay rồi.
Nói xong mẹ Huy bước ra ngoài để lại tôi và cậu ấy ở trong phòng.
Tim tôi như bị hẫng một nhịp, lòng tôi là một mớ hỗn độn, tâm trạng rối bời không biết nói như thế nào.
Huy lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
- Sao đứng đấy mãi thế lại đây ngồi đi.
Tôi ra ngồi cạnh Huy chần chừ hỏi: ông sắp phải đi đâu à?
- Ừ, tôi phải theo mẹ sang Mỹ, tôi cũng định nói cho bà biết từ hồi nghỉ hè rồi cơ nhưng sợ ảnh hưởng đến việc thi cử của bà nên tôi cứ chần chừ mãi không nói.
- Ờm, thế... còn việc học của ông thì sao?
- Mẹ tôi nói sang đấy sẽ đi theo bố tôi học tập để còn kế thừa công ty.
- Ừm, làm cho tốt nha.
- Bà không cần phải lo đâu, tôi sẽ trở về mà.
- Ai.. ai lo cho ông chứ.
Nói xong tôi chạy thẳng về nhà, nằm trên giường, nước mắt không kìm được mà trào ra. Khi ổn định lại cảm xúc thì hai khóe mắt đã đỏ hoe, tôi bước chậm rãi ra ngoài, cứ đi mãi, đi mãi thì tôi đã đến bãi biển cách đó không xa.
Tôi ngồi trầm tư mãi cho đến khi nhận ra thì trời đã tối, gió biển thổi lạnh lẽo, Tôi định đứng dậy đi về thì Huy chạy tới “biết ngay là bà ở đây mà”.
Chúng tôi ngồi xuống, nói với nhau hết chuyện này đến chuyện kia. Nói vì cái thời mà tôi rủ nó đi trộm ổi rồi bị chủ nhà bắt xong hai đứa chạy té khói. Rồi còn cái lúc mà sinh nhật nó, tôi mua tặng nó chiếc bánh sinh nhật, nó ăn ngấu nghiến chiếc bánh đến mắc nghẹn. Đó đều là kỷ niệm đẹp của hai chúng tôi, tôi bỗng ngập ngừng một lúc, lời đã đến cuống họng nhưng lại không thốt ra được từ nào. Để không phải hối hận tôi mới nhỏ nhẹ thốt lên ba chữ “tao thích mày”.
Cậu ấy quay ra với vẻ mặt ngơ ngác.
- Mày nói gì vậy? tiếng sóng biển to quá.
Vẻ mặt tôi có chút thất vọng nhưng cũng không nói nhiều thêm gì "Đi về thôi, muộn quá rồi".
Ngày hôm sau tôi ra sân bay tiễn cậu ấy. Mặc dù rất buồn nhưng tôi vẫn cố gắng gượng cười để chào tạm biệt lần mà không biết bao giờ mới gặp lại. Cậu ấy đưa tôi một cuốn sách "từ vựng tiếng Anh" rồi ra vẻ ta đây nói: không có tao thì vẫn phải học hành chăm chỉ đấy.
Xong rồi cậu ấy mỉm cười: phải chờ tao đấy. Rồi cậu ấy từ từ bước lên máy bay.
Máy bay cất cánh, tạm biệt thanh xuân của tôi.
Nghĩ lại thì mọi thứ như ngày hôm qua ấy, từ những người lạ mặt mới quen biết, rồi trở thành bạn thân, giờ đây tôi lại là người yêu đơn phương. Tôi cười thở dài. Một cô gái 27 tuổi thành đạt lại cô đơn chờ đợi chỉ vì một câu nói" chờ tao nhé" .
Tôi lật mở từng trang sách, khi đến trang cuối cùng thì thấy có một dòng chữ nhỏ ngay ngắn hiện lên “tao cũng thích mày". Tôi bỗng oà khóc lên như một đứa trẻ, không biết khóc vì sự vui mừng hay khóc khi nói ra tình cảm của bản thân quá muộn màng.
Mọi thứ lại trở về theo đúng quỹ đạo của nó. Hôm nay tôi có một buổi gặp mặt quan trọng với đối tác của công ty nước ngoài. Khi mà có người bước vào, một chàng trai diện một bộ trang phục lịch lãm, gương mặt quen thuộc đó, đó chả phải là Huy hay sao.
Nhìn thấy cậu ấy, tôi vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, sau bao nhiêu năm xa cách tình cảm của tôi đối với cậu ấy vẫn vậy. Cậu ấy ngồi xuống đối diện tôi, mỉm cười “như đã hứa, mình về rồi đây”.
© mèo mốc - blogradio.vn
Xem thêm: Gặp gỡ là định mệnh tan hợp là tùy duyên l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.






