Người thầy đầu tiên
2024-09-19 17:00
Tác giả:
Thụy Liên
blogradio.vn - Khi nhận ra một đứa trẻ phát triển hành vi bị lệch lạc người ta sẽ tìm thấy nguyên nhân đầu tiên chính là bố mẹ đã không theo dõi, quan tâm sát sao và đúng thời điểm với con cái mình.
***
Trong nhịp sống hối hả của thời hiện đại, chúng ta bắt gặp không ít ông bố, bà mẹ tự thừa nhận bất lực khi không tìm ra giải pháp để giáo dục con. Họ dường như buông xuôi, bé tắc khi mà càng tiếp cận con cái càng ương bướng.
Thật sự khi cha mẹ và con cái không tìm được tiếng nói chung thì vấn đề giáo dục con trở nên vô cùng khó khăn, nan giải. Có những đứa trẻ ngoan ngoãn bỗng dưng trở nên trái tính trái nết, chống trả lại đấng sinh thành của mình. Sự chống trả ban đầu là cử chỉ, lâu dần biểu hiện qua thái độ và hành động. Có những đứa trẻ bỗng trở nên hỗn láo và tỏ ra thiếu giáo dục. Hoặc có những đứa trẻ lại có những hành vi trái khoáy, ngược đời khiến bố mẹ cũng không khỏi thất vọng, lo lắng.
Trong thời đại khoa học công nghệ phát triển, kĩ năng nghe nhìn dần thay thế kĩ năng đọc, trẻ em tiếp cận với thế giới cuộc sống nhanh hơn nhưng không có hệ thống. Từ sự tác động của nguồn thông tin khổng lồ những đứa trẻ dễ bị phân tán và mải mê theo cỗ máy công nghệ thông tin. Sự ảnh hưởng của mạng xã hội không ngừng tác động vào nhận thức và cả cảm xúc của trẻ nhỏ. Cùng với đó, bố mẹ cũng mải chạy theo công việc, cuộc sống, cho nên thiếu sự theo dõi, quan tâm sát sao đến con cái. Chính điều này khiến con trẻ có khi bị bỏ rơi hoặc sống tự do. Từ nhịp sống tự do ấy con trẻ thiếu sự định hướng đúng đắn và dẫn đến nhận thức và lối sống lệch lạc. Hoặc có khi những đứa trẻ được nuông chiều thái quá cũng là nguồn gốc của nhiều hệ lụy như: thiếu sức chịu đựng, quá đề cao bản thân, ích kỷ, vô cảm. Khi nhận ra một đứa trẻ phát triển hành vi bị lệch lạc người ta sẽ tìm thấy nguyên nhân đầu tiên chính là bố mẹ đã không theo dõi, quan tâm sát sao và đúng thời điểm với con cái mình.
Có thê nói rằng bố mẹ chính là người thầy đầu tiên dạy dỗ các con đi đúng quỹ đạo của cuộc sống. Bố mẹ sống trong thời đại mới cũng cần học phương pháp giáo dục con cho phù hợp với thời thế. Và bài học đầu tiên là bài học xuất phát từ tình yêu thương kết hợp với lí trí. Bố mẹ đóng vai trò như vị thầy vừa gần gũi, bình đẳng, yêu thương nhưng cũng vừa nghiêm khắc, có kỷ luật. Sự thật là nếu bố mẹ quan tâm uốn nắn từ nhỏ, tập cho con biết yêu lao động và phải thực hành, phải trải nghiệm thì khi vào đời con sẽ trở nên tự tin và sống có trách nhiệm, biết quý trọng bố mẹ cũng như các giá trị vật chất lẫn tinh thần.
© Thụy Liên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Khi Nỗi Đau Không Còn Là Nỗi Đau | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Tình khó phai
Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình
Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười
Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi
Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên
Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"
Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương
Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông
Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.

Ta chưa từng đơn côi
Nỗi nhớ cồn cào nơi biển lặng Hình bóng ai gửi vào vầng trăng Để bao đêm vì sao sáng mãi Vì gần trăng nguyện toả bao đời.

Muốn gặp anh
Thật sự cảm ơn anh vì đã đến gặp em, để em có thể nói ra những lời đã cất giấu bao năm nay để có thể bước tiếp hành trình cuộc đời không có anh. Nhưng... liệu điều đó có thật sự dễ dàng?