Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người ngang qua cùng làn gió đông

2023-01-14 01:30

Tác giả: Winter


blogradio.vn - Tấm ảnh chàng trai nở nụ cười rạng rỡ dưới phố nhẹ nhàng rơi xuống đất. Mũ Đỏ của tớ ơi, gió đông mang cậu đến, cũng mang cậu đi rồi.

***

Tiết trời ngày đông đón chị bằng một đợt gió rét ngọt và làn mưa bay lất phất. Thành phố lên đèn, dòng người tấp nập. Ánh sáng qua mắt kính dày vỡ tan như những mảnh thủy tinh đầy màu sắc. Chị ngẩng đầu nhìn cột đồng hồ trên tuyến giao lộ ngay trước mặt rồi thở dài một tiếng. Rút điện thoại từ trong túi áo lông dày, chị bấm nhanh một dãy số quen như đã được lập trình sẵn. Ngón tay dừng lại trên phím gọi, ánh sáng xanh phản chiếu một nét ngỡ ngàng và buồn tênh. Chị cất điện thoại, hít một hơi lành lạnh từ hàng mưa rơi dưới ngọn đèn điện.

Hai chúng ta, chia tay rồi còn đâu?

Chị gặp anh cũng là lúc gió bắc ùa về. Một chiều ngày đông úa vàng bên bờ hồ Tây của thành phố. Chị chun mũi và vùi nửa mặt vào chiếc khăn quàng màu cà phê, hướng ống kính về phía cây cầu thiếp son định bấm "tách" một cái. Chiếc mũ len màu đỏ vô tình lọt vào góc ảnh làm chị hơi khó chịu. Thế rồi chủ nhân của nó bất giác quay đầu lại và nhìn thẳng về phía ống kính. Chị bối rối giấu chiếc máy ảnh ra sau lưng như thể bị bắt gặp chụp trộm. Ánh mắt hơi nhíu lại và nụ cười giòn tan như ánh nắng chẳng ngờ lại rơi thẳng vào trái tim.

Có một loại gặp gỡ, thoáng qua đã chếnh choáng men say...

Hai người lại tình cờ gặp nhau trong một lần đọc sách tại một thư viện nhỏ cuối phố. Chị kiễng chân lấy cuốn sách trên giá. Kẽ hở vô tình lộ ra đủ để nhìn thấy chàng trai đứng phía sau. Mái tóc đen thấp thoáng và đôi mắt dịu dàng, anh lướt nhẹ ngón tay trên những trang giấy cũ tựa như lướt phím đàn. Trái tim chị rung lên theo tiếng nhạc vô hình. Tên của nó hình như là "Định mệnh".

"Tuân, Thanh Tuân."

Chị lén tìm cái tên của chàng trai ấy trên danh sách của cô thủ thư. Âm thầm ghi nhớ và rồi khắc nó sâu đến nỗi chẳng thể nào lãng quên.

"Gì thế, Mắt kính? Muốn tìm tên của cậu trai trẻ nào à?" 

Bà cụ hất gọng kính, hấp háy nhìn con bé lớ ngớ đứng đằng trước phì cười.

Chị bẽn lẽn gật đầu. Trời ạ, lúc ấy chắc trông chị ngốc nghếch lắm.

b33b5bfe21fdf1077e740eb931a55e01_dihong2

Thế rồi hiệu sách nhỏ trở thành chốn quen cuối tuần của chị. Không tụ tập bạn bè, không đi xem những thước phim buồn, không lang thang khắp các khu mua sắm tráng lệ, chị chọn cho mình một chuyến xe tới con phố thương. Cắm tai nghe đứng gọn một góc, trầm ngâm nhìn dòng người tấp nập hay thỉnh thoảng ngó lên nhìn bác phụ xe thúc khách.

Ồn ào lui dần về phía đám đông xem biểu diễn ca nhạc dọc con phố Trích Sài và trả lại sự bình yên êm ái nơi những cuốn sách đặt mình. Mùi cà phê thơm nức ướp hương trên những trang viết, cái nắng đầu đông xôn xao đưa thời gian thành những mảnh vàng khô in lên giấy. Chị đặt balo sang một bên, tách trà nóng bốc hơi nghi ngút rong ruổi theo từng con chữ tạo nên một bức tranh cổ điển. Máu nghệ sĩ lại trỗi dậy, chị lấy máy ảnh rồi chọn mấy góc thật đẹp nháy liên tiếp. Tới bước thứ mười, một gáy sách đặt lên bàn ở phía đối diện. Chị có thể cam đoan là khi ấy trái tim đã đập thật mạnh trước, sau đó ánh mắt mới va phải một bóng hình quen thuộc.

"À, xin lỗi. Mình không để ý." 

Anh hơi ngượng ngùng cầm sách lên khi phát hiện nó vô tình vào góc chụp của cô gái trước mặt.

"Không sao, cậu ngồi đi. Mình cũng chụp xong rồi. Hơn nữa, cậu để cuốn sách vậy làm mình phát hiện ra bức ảnh đẹp hơn đấy."

"Thật sao? Thế mình để đây nhé."

Ôi, anh lại dùng cái nụ cười đẹp dịu dàng ấy cười với chị. Nó làm trái tim chị thổn thức.

"Nhìn nè, chúng ta đang đọc cùng một cuốn sách."

"Đúng vậy, Đồi gió hú của Emily Brontë ."

Rồi cứ thế, câu chuyện này nối qua câu chuyện khác bên cạnh thức trà chiều. Chị chống cằm nhìn anh chăm chú nói về những cuốn sách bằng một cái nhìn của một kẻ đang yêu. Vội vàng mà mãnh liệt, đó liệu có phải thứ tình cảm mà thế gian dùng cả vạn năm tươi đẹp để chưng cất thành một loại rượu có men say không thể nào cưỡng chế?

co-nhung-nguoi-den-ben-doi-ta-chi-de-lam-ta-dau-long-758x550

Cuộc hẹn vào cuối tuần, thói quen uống trà olong của cả anh và chị khi đọc sách, những nhà văn họ cùng yêu thích rồi kéo đến nụ hôn trộm như chuồn chuồn đạp nước trước khoảnh khắc đám đông vỡ òa chào năm mới. Làn mưa bụi lất phất trong tiết đầu xuân ngọt ngào khe khẽ đánh thức một tình yêu đẹp như hồng mai.

Tựa như sợi nắng xuyên qua tầng lá biếc vào một sớm trong mát, tựa như hương cốm non đan trong làn gió thu lành lạnh, chị đem thứ cảm xúc vừa ngọt ngào lại vừa êm lặng ấy, áp vào lồng ngực đang đập rộn ràng. Chị thích chống cằm ngẩn ngơ nhìn anh chăm chú đọc sách bên bậu cửa sổ màu xám trắng, cũng thích cách anh bật cười tinh nghịch đưa tay che tầm nhìn của chị.

Chị thích anh dịu dàng ôm trọn lấy mình bằng chiếc áo khoác thơm mùi bạc hà, cũng thích cách anh nhíu mày khẽ vuốt vài lọn tóc mai vương trên mặt chị, miệng trách móc sao mà chị hấp tấp thế. Không quá náo nhiệt, chẳng nhiều ồn ào, hai người bên nhau chỉ như ăn một ly kem chanh bên bờ hồ Tây gợn sóng, như nhâm nhi một tách trà nóng và ngồi nghe nhạc Trịnh Công Sơn.

"Mũ đỏ, ảnh lần trước tớ chụp bữa hai đứa mình đi Phùng Hưng này. Thấy người ta nghệ chưa?" 

Chị vẫn hay gọi anh là Mũ Đỏ, đó là bởi vì anh đã đội nó vào lần đầu tiên hai người gặp nhau.

"Đâu, tớ xem nào”.

Anh đặt cằm lên hõm vai chị, cẩn thận vòng tay qua xem xét thật kỹ từng bức hình.

"Người ta" của tớ giỏi quá nhỉ? Nhưng mà này, sao toàn chụp tớ thế? "Người ta" chỉ thích chụp phong cảnh thôi cơ mà." 

Anh tiếp lời.

"Không phải là tớ thích chụp phong cảnh, tớ chỉ thích những gì tớ thấy đẹp thôi. Trước khi Mũ Đỏ của tớ xuất hiện, đẹp với tớ là phong cảnh. Còn sau đó, đẹp với tớ là..." 

Chị trả lời với tông giọng có chút trêu ghẹo nhưng ngay lập tức bị anh vội vàng bịt miệng.

"Tớ không nghe. Nói gì mà sến súa." 

Giọng nói anh nhỏ lại còn vành tai thì từ từ đỏ lên.

"Thì Mũ Đỏ hỏi người ta trước mà."

"Tớ sai rồi, không hỏi nữa. Cậu muốn chụp sao cũng được hết."

da-tung-co-mot-co-gai-rat-yeu-toi-758x484

Thật ra cho đến mãi sau này, chị vẫn luôn giấu anh một bức. Đó là khoảnh khắc anh ngẩng đầu lên nhìn những chiếc đèn hoa trên phố Phùng Hưng. Những vụn sáng màu cam rơi trên khuôn mặt anh, chẳng nào hay biết đã làm cho nụ cười ngọt ngào kia thêm rực rỡ.

Thế nhưng tình yêu ấy mà, đôi lúc vô cùng kỳ lạ. Một ngày đẹp trời, nó vô tình sà vào lòng ta với một chiếc kẹo ngọt nhiều màu sắc, thế rồi cũng gửi vào đó một nỗi buồn lặng thinh rồi lặng lẽ rời đi...

Những cuộc hẹn dần thưa thớt, những câu chào thật hời hợt, chúng ta thường lấy lý do công việc bận rộn nhưng thực chất là chúng ta chẳng muốn quan tâm đến nhau nhiều như thế. Hoặc có thể là do, tình cảm của chúng ta vốn dĩ vô cùng trầm lặng, trầm lặng đến mức ta dễ dàng đem nó hóa thành một mảnh ký ức rồi cất tạm vào miền quên, để rồi đến khi sực tỉnh, mới nhớ ra nó đã từng tồn tại...

Và khoảng cách cứ thế kéo dài như bằng cả một vòng trái đất. Những tin nhắn không lời hồi âm. Những bài viết về một chuyến đi chơi xa anh vẫn cập nhật đều đặn. Tựa như chị chưa từng tồn tại, anh đem những nồng nàn của chị trả lại bằng một sự lặng im. Rồi cứ như thế, anh lạnh lùng đặt xuống trang sách ta đọc chung ngày nào một dấu chấm hết. Câu chia tay không nói thành lời, nhưng cả hai đều ngầm thừa nhận rồi lặng lẽ bước ra khỏi đời nhau.

Tay cầm ly cà phê ấm nóng thơm ngào ngạt, chị tần ngần đứng dưới trạm xe buýt, suy nghĩ trong đầu cuộn thành một mớ tơ vò. Chẳng biết đã qua bao lâu, phải đến khi chú phụ xe khẽ khàng vỗ vai thu tiền vé thì chị mới biết mình đã lên xe từ lúc nào không hay. Xe 33, chị mân mê tấm vé trong tay. Lộ trình đi ngược lối về. Thì ra trong lúc chị còn đang trong trạng thái mơ màng như một kẻ bị mộng du, đôi chân lại theo thói quen dẫn về chốn cũ. Thói quen sao? Đó rõ ràng là một thứ rất đáng sợ. Chúng cứ âm thầm len vào trong đời ta, sau đó gieo xuống một hạt giống, rồi cứ thế chậm rãi đâm chồi nảy lộc. Thẳng tới độ đơm hoa, kết trái, ta mới có thể nhận ra sự hiện diện của nó.

Đã có một thời gian, chị ôm theo thật nhiều nhung nhớ lẫn chờ mong lên chuyến xe bus này... Giờ vẫn là cung đường ấy, vẫn là những gánh nước quen thuộc, cớ sao cảm xúc lại xa lạ đến thế? 

song-tren-doi-nen-hoc-hai-chu-tuy-duyen

Lúc đến nơi đã là tám giờ tối. Chị mua một phần bánh khúc của bà cụ ngồi bán ven đường, tìm một chiếc ghế đá gần đó ngồi tạm. Gió lạnh từ hồ thổi vào, chân tay buốt tê tái, hơi ấm yếu ớt tỏa từ bếp nướng ngô, nướng khoai kế bên. Chị ngước mắt nhìn lên bầu trời, cố gắng kiếm tìm những vì sao đang ẩn náu trong vầng sáng rực rỡ ở nơi phồn hoa đô hội. Guồng quay thời gian cuốn lấy chị bằng một sự hối hả khiến chị không biết lần cuối cùng mình tới đây đã qua bao lâu. Hôm đó liệu có phải là lần cuối chị nắm lấy tay anh cho vào túi áo hay là khi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má anh rồi ngại ngùng trốn đi? Chị cũng không nhớ rõ. Ký ức bỗng chốc dội về qua những mảnh ghép nhỏ nhặt, gợi lên trong lòng những đợt sóng lăn tăn để rồi khi tĩnh tâm lại, tất cả cứ vậy lặng lẽ lui dần về hư vô.

Hết thảy bộn bề trong lòng  tưởng chừng đã tìm được lối thoát. Chúng để yên chị vo tròn lại, dùng hết sức bình sinh bay thật xa rồi chìm xuống lòng hồ vừa tối vừa lạnh. Chị quấn khăn đứng dậy, đi tản bộ dọc theo đường bờ hồ. Chị giơ điện thoại lên, lựa một cảnh thật đẹp trong đám đông phía xa xa nhấn tách một cái. Thành phố lúc này đang dập dìu trong những chùm đèn pha lê lấp lánh phát ra từ những tiệm hàng lưu niệm. 

Từng cặp đôi sóng vai nhau sà vào xe xiên nướng nóng hổi, thỉnh thoảng còn chụm đầu cười khúc khích vì cô bán hàng dẻo miệng khen hai đứa thật đẹp đôi. 

Chị cứ ngỡ mình thuộc về không khí vui tươi ngay trước mặt, mà chỉ đứng bên ngoài rìa làm bạn với những làn gió đông. Điện thoại lấy nét xa ra hơn, chị hài lòng đem những đốm sáng lộng lẫy như sao băng rớt xuống trên phố bích họa thu vào khung hình. Bất chợt, một bóng dáng cao gầy chen vào. Khoảnh khắc người ấy quay mặt lại, tim chị hẫng đi một nhịp. Là Mũ Đỏ của chị. Anh vẫn đứng đó, đứng dưới tầng tầng lớp lớp đèn hoa. Cô gái đang khoác tay anh mặc chiếc váy len màu kem, trông cô ấy xinh đẹp ngọt ngào như một cây kẹo bông gòn vậy. Nụ cười của anh vẫn rực rỡ như thế, ánh mắt vẫn dịu dàng như thế, nhưng chúng đâu nào dành cho chị nữa?

Khoảnh khắc họ sắp nhìn sang phía bên này, chị vội vã né tránh, giống như lần đầu hai người gặp gỡ. Chiếc xe buýt về nhà cũng cùng lúc tiến đến điểm dừng, chị quay đầu chạy đi, trong đầu tự dưng xuất hiện câu hỏi: Chị sợ lỡ chuyến buýt, hay là sợ hai người sẽ chạm mặt nhau?

thang-5-thang-cua-nhoi-nhoi-hoi-hop-lang-im-va-man-man

Suốt chặng đường, chị đã đi qua bao nơi hai người từng hò hẹn. Quán cà phê trên phố Quảng An, tiệm đồ cổ Lối Xưa, phòng tranh gần giao lộ bốn,…Từng thước phim bật lại trong đầu rõ mồn một, tất cả đều đang nhảy múa trong vùng trời kỷ niệm thế nhưng chẳng hề gọi tên nỗi buồn. Một thứ cảm xúc gì đó kẹt lại nơi cổ họng, nó phức tạp mà kỳ lạ làm sao.

Rồi thời gian cứ thế dần trôi qua,

Cuộc sống của chị vẫn tĩnh lặng trôi qua như thường lệ. Sự bận rộn nơi công sở, những náo nhiệt trên bàn tiệc cùng bạn bè, mọi thứ diễn ra và không có lấy một sự xáo trộn nho nhỏ. Năm nay, mùa Giáng sinh trên đất Hà Nội lạnh hơn mọi năm. Bầu trời âm u và nặng trĩu, không khí đông thành từng mảng lạnh băng đổ xuống làn xe cộ qua lại đông như mắc cửi. Lúc chị bước ra khỏi công ty, bóng đêm đã cô đặc, vướng trên những nóc nhà cao tầng mọc san sát. Bài hát “Merry Christmas” vang lên, niềm hân hoan vui tươi thấm vào từng hơi lạnh. Chị nở nụ cười chào tạm biệt đồng nghiệp, còn không quên chúc họ giáng sinh vui vẻ. Trước khi lên xe, chị còn dạo quanh khu phố và tự thưởng cho mình một ly capuchino nóng, một hộp bánh quy bơ và một suất gà quay.

Về đến nơi, cây thông Noel bác chủ nhà vừa trang trí sáng nay đã lấp lánh đèn màu. Những căn phòng xung quanh đã chật kín người ra vào tổ chức lễ giáng sinh. Chị đứng lại chào hỏi một vài cô gái, sau đó liền lặng lẽ xách đủ thứ đồ lỉnh kỉnh lên lầu. Hành lang tối om và đầy lá rụng. Chị loay hoay tìm chìa khóa trong túi xách, đôi tay run lập cập. Ổ khóa thiếu dầu kêu ken két, cánh cửa nặng nề mở ra, căn phòng lạnh ngắt và bề bộn. Gió đông theo chị ùa vào trong, thổi loạn cả tâm hồn chị. Hóa ra những dịp lễ tết thế này, nỗi cô đơn cũng sẽ theo đó mà tăng lên gấp bội.

Chị tắm rửa sạch sẽ, bày ra một bàn thức ăn đem trên giường rồi chui vào lớp chăn bông dày. Radio đang phát những bản tình ca mùa đông, chị vừa ăn vừa ngâm nga theo lời bài hát, có lúc lại tự giễu mình hát chệch tông. Căn phòng du dương tiếng nhạc trầm buồn, chị nằm đó hát thật lâu, lâu đến nỗi chị chẳng còn biết gì về khái niệm thời gian nữa. Phải đến lúc phát đến bài “Đêm đông”, chị mới đột ngột bật dậy, thái độ vui vẻ cầm điện thoại nhắn một dòng tin.

“Đài phát thanh số 24 đang phát bài cậu thích nghe đấy, Mũ Đ.”

hoa-no-roi-hoa-tan-tinh-den-roi-di-hay-chap-nhan-nhu-mot-quy-luat-tu-nhien-758x504

Trước khi viết ra cái tên đó, chị như tỉnh dậy sau cơn mơ. Chị hoảng hốt đem xóa nó đi rồi vứt điện thoại sang một góc. Và rồi chẳng hiểu sao, hình ảnh về anh và cô gái ấy lại hiện về, giày vò tâm trí vốn đã trống rỗng. Chị đưa tay tắt radio, đem trả lại cho căn phòng sự tĩnh lặng như lúc ban đầu. Khoảnh khắc đó, dường như có cái gì vỡ tung ra, phá tan lớp phòng thủ yếu đuối cuối cùng trong lòng chị. Những cảm xúc lẫn lộn kỳ lạ ngày hôm ấy được bóc thành từng lớp, chị mới biết đó là đau đớn, đó là xót xa. Chị cuộn người trong chăn ôm chúng vào lòng, để chúng hóa dao sắc cứa sâu vào tận tâm can. Nỗi đau cứ thế chồng chất theo thời gian. Nó như thuốc độc ngấm trong người và một ngày đạt đến mức làm chị dần mất đi cảm nhận. Để rồi chỉ cần một cái chạm nhẹ, nó đột nhiên vỡ òa, đem hết thảy tâm tư hóa thành nước mắt.

Tấm ảnh chàng trai nở nụ cười rạng rỡ dưới phố nhẹ nhàng rơi xuống đất. Mũ Đỏ của tớ ơi, gió đông mang cậu đến, cũng mang cậu đi rồi.

© Winter- blogradio.vn                 

Xem thêm: Nỗi buồn mang tên hạnh phúc l Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

Chỉ một giây gió thổi

Chỉ một giây gió thổi

Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.

Biết đủ là hạnh phúc

Biết đủ là hạnh phúc

"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

back to top