Người đã đi cùng tôi suốt năm tháng thanh xuân
2019-04-08 08:35
Tác giả:
blogradio.vn - Phải chăng nỗi nhớ vốn chẳng liên quan gì đến vấn đề thời gian? Tôi chỉ nhớ rằng chúng ta đã từng cùng ngồi trên ban công đếm từng cánh hoa phượng rơi đỏ rực một góc sân trường. Nắm tay nhau, phong ba bão táp cũng không quật ngã được.
***
Dứt khoát ra đi, dè dặt trở về...
Nếu hãng hàng không thời gian bán vé khứ hồi, mỗi ngày tôi sẽ mua một tấm trở về ngày hôm qua. Thế nhưng nhân sinh làm sao có thể? Vì vậy tôi phải tự nhắc nhở mình, đã không thể trở về những ngày tháng đẹp đẽ ấy thì chỉ còn cách gắng sức tiến về phía trước.
Rồi lại tự hỏi, ngày hôm nay hoài niệm ngày hôm qua, ngày mai sẽ hoài niệm ngày hôm nay, ngày kia sẽ hoài niệm ngày mai… cứ như vậy cho dù có nói rằng sống cho trọn vẹn không, chẳng phải chính là khiến cho ngày mai lại vẫn sẽ nuối tiếc níu kéo ngày hôm nay hay sao?
Phải chăng nỗi nhớ vốn chẳng liên quan gì đến vấn đề thời gian?

Tôi chỉ nhớ rằng chúng ta đã từng cùng ngồi trên ban công đếm từng cánh hoa phượng rơi đỏ rực một góc sân trường. Nắm tay nhau, phong ba bão táp cũng không quật ngã được.
Chuyến bay từ Narita, Nhật Bản hạ cánh trên sân bay Nội Bài đúng 8h30p tối theo giờ Việt Nam. Tôi khoác balo, kéo vali theo chân dòng người ra sảnh chính sân bay. Điện thoại vừa kết nối wifi, chưa kịp thao tác gì thì đã có thông báo từ Facebook “Phân Ruồi đang gọi bạn”, như thể người bên kia liên tục không ngừng bấm gọi chỉ cần tôi mở máy là sẽ nhận được ngay. Phải giới thiệu trước, Phân Ruồi tất nhiên chỉ là biệt danh của nàng. Câu chuyện về cái biệt danh này hẳn nhiên cũng là một câu chuyện dài. Tên thật của nàng thì trái lại, vô cùng xinh đẹp, mỹ miều - Trần Ngọc Trân. Nói theo cách của cha nàng nghĩa là cô con gái bảo bối vô cùng trân quý. Lần đầu tiên nghe tên nàng tôi tưởng tượng ra một người con gái dịu dàng, nhu mì, mong manh như liễu rủ, nhưng cuối cùng sự thật chứng minh câu nói “tên giống như người” là hoàn toàn không có cơ sở.
Tôi mỉm cười ấn nút chấp nhận cuộc gọi video. Chưa kịp nhìn bộ mặt vừa xuất hiện trên màn hình điện thoại, tiếng hét lanh lảnh của người nào đó đã xuyên thủng màng nhĩ tôi: “Cậu chết ở đâu rồi hả? Cậu có biết một khắc tuổi xuân đáng giá ngàn vàng không? Thế mà cậu đã bắt bà đây đợi những năm năm rồi còn muốn bà đây chờ đến bao giờ, mau lăn về đây nhanh”.
Bởi vì tôi không đeo tai nghe nên toàn bộ tràng chửi rủa thánh thót của nàng nghiễm nhiên theo chiếc loa phóng thanh điện thoại vượt thoát ra ngoài. Trong vòng bán kính mười mét lấy tôi làm trung tâm, những cặp mắt không hẹn mà gặp đều bắn về phía tôi những biểu tượng cảm xúc vô cùng phong phú, sinh động. Bảo không xấu hổ thì cũng không đúng, bảo xấu hổ thì cũng không hoàn toàn. Đúng hơn tôi lại có cảm giác đang được hưởng thụ sự quan tâm, đồng cảm của người khác trong khi lỗ tai tôi vẫn không ngừng bị ngược đãi. Nếu bạn ở Nhật (tôi không biết những nước khác thì như thế nào) năm năm, bạn sẽ biết cảm giác được hàng trăm con mắt đổ dồn về phía mình là một điều hiếm hoi đến mức nào. Người Nhật, họ thậm chí bận đến mức không rảnh để nhìn người khác. Cảm giác này nói cho tôi biết tôi thực đang đứng trên đất Việt Nam, trên quê hương yêu dấu của tôi. Dù vậy da mặt tôi cũng không dày đến mức có thể ưỡn ngực ngẩng cao đầu bước đi nghiêm trang trước sự chiêm ngưỡng của mọi người. Tôi cố gắng bước nhanh ra khỏi sảnh sân bay trong tiếng lảm nhảm không ngừng của người nào đó.

“Bà cô à, xin cậu, tớ vừa xuống khỏi máy bay, hiện giờ đã ngồi trên taxi. Tớ thề sẽ bay về bên cậu”. Tục ngữ có câu “đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”. Tôi như thế này hoàn toàn là do bị ép buộc, ông trời xin hãy làm chứng cho tôi.
Nghe tôi nói vậy nàng cũng có vẻ đăm chiêu ra chiều thương cảm. Chiêu thức lấy độc trị độc quả nhiên có tác dụng thần tốc. Nói thần tốc bởi lẽ khi tôi còn chưa kịp đắc ý với thành quả của mình thì nàng đã lại phun tiếp vào cái mặt tôi trên màn hình điện thoại: “Phủ phui cái mồm thối nhà cô, không nói được câu nào tốt đẹp hơn à?”
Nếu tôi còn không biết thân biết phận ngậm miệng mà nghe nàng tuôn lời vàng ngọc thì dù không bị nàng bóp chết cũng bị nàng làm cho tức chết.
Y theo lệnh triệu tập của nàng đúng 9h00p tôi đã có mặt trước cửa nhà hàng Vọng Quán trên phố Xuân Thủy. Con phố này vẫn đông nghẹt người như xưa. Trước đây chúng tôi thường gọi đây là con đường sinh viên. Bởi lẽ xung quanh đây tập trung khá nhiều trường đại học cùng với chợ Dịch Vọng Hậu và chợ Nhà Xanh là hai khu chợ lớn nhất được coi là thiên đường mua sắm của giới trẻ.
“Tuổi trẻ của chúng mình không có chợ Nhà Xanh thì biết đi về đâu hả Tiểu Tử?”
“Từ khi ra trường đi làm tớ chưa bao giờ quay lại đó nữa. Nhưng lúc nghe tin cháy chợ Nhà Xanh tớ tự nhiên lại muốn đến tận nơi xem thử. Chính mắt nhìn thấy những dãy kiot ngày nào còn đông đúc, nhộn nhịp đầy sức sống mà giờ chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát. Tớ cảm giác như chính mình cũng mất đi thứ gì đó. Tiểu Tử, tớ sợ rằng rồi đây không chỉ chợ Nhà Xanh mà ngay cả chúng mình cũng bốc cháy đến trần trụi hết cả mất thôi”.
“Tiểu Tử, cậu về đi”.
Thực ra khi đọc tin nhắn của nàng tôi thực rất muốn phá lên cười nhưng lại cảm thấy có gì đó nghèn nghẹn nơi cổ họng. Nhưng lần này tôi biết nàng không nói đùa. Hoặc giả lời nói là đùa giỡn nhưng tâm ý là chân thật. Đã vô số lần nàng nửa đùa nửa thật bảo tôi: “Tiểu Tử, phải làm thế nào cậu mới chịu về hả?”
Tôi liền ăn miếng trả miếng: “Nếu cậu chấp nhận hi sinh như vậy hay là đổi lại tớ cũng chịu thiệt thòi trở về làm chân xách váy cưới cho cậu có tốt hơn không?” Nàng đứng hình nửa giây rồi ngay lập tức gửi cho tôi một icon hình con quái vật cầm đao chém điên cuồng vào màn hình, máu văng tung tóe. Rồi nói rất tuyệt tình: “Thế thôi cậu đừng về. Có làm ma thì cũng cứ làm con ma tha hương đi đừng có về đây làm phiền tớ”. Tôi cười ha hả vì kích trúng điểm yếu của nàng, nhưng bất tri bất giác trong lòng lại cảm thấy trống trải kì lạ.

Còn lần này, tôi nghĩ, cũng đến lúc rồi. Thực tế từ sau khi bảo vệ luận văn cao học cách đây gần nửa năm tôi đã có kế hoạch trở về Việt Nam. Chỉ có điều từ đó đến nay tôi luôn cảm thấy khúc mắc ở đâu đó khiến tôi vẫn còn chần chừ. Nhưng sau khi nhận được tin nhắn của Phân Ruồi tôi đã hoàn toàn thông suốt. Ngay ngày hôm sau tôi nộp đơn xin chuyển công tác về Việt Nam. Cũng may chi nhánh công ty ở Hà Nội đang thiếu người nên giám đốc rất nhanh đã đồng ý.
Lúc tôi gọi điện đặt vé máy bay, anh nhân viên hãng hàng không với cái giọng miền Nam vô cùng ngọt ngào, dễ thương rất thành thật khuyên tôi: “Em nên đặt vé hai chiều. Vé này rẻ hơn vé một chiều đến gần ba mươi ngàn yên lận đó. Về Việt Nam rồi có muốn trở lại Nhật Bản hay không thì tùy em quyết định. Anh bảo thật”. Tôi cám ơn ý tốt của anh nhưng vẫn kiên trì đặt vé máy bay một chiều về Việt Nam và từ chối cho lý do. Anh bảo chưa thấy người nào lạ lùng như tôi. Tôi cười, có lẽ chính tôi cũng không hiểu vì sao mình lại kiên quyết như thế. Lúc đó điều tôi nghĩ duy nhất chỉ là “tôi phải về Việt Nam”, ngoài ra cũng không nghĩ được điều gì hơn.
Tokyo vẫy tay tạm biệt tôi bằng một trận tuyết nhẹ lúc 10 giờ sáng. Ở Tokyo lâu như vậy nhưng đây là một trong những lần hiếm hoi tôi được chứng kiến một trận tuyết đẹp đến thế. Tuyết ở Tokyo không nhiều, có những năm tuyết chỉ rơi lác đác vài trận lúc gà còn chưa gáy nên không dễ gì mà được ngắm một trận tuyết thực sự ở Tokyo. Vậy mà đúng vào lúc tôi chuẩn bị rời xa nơi này, ông trời lại đổ một trận mưa tuyết tuyệt đẹp như muốn giúp tôi hoàn tất cảnh quay cuối cùng trong cuốn phim kỷ niệm ở Tokyo. Vậy thì nhân vật chính là tôi sẽ xuất hiện như thế nào nhỉ? Không có, hoàn toàn không có. Bức hình cuối của tôi ở Tokyo đã không còn có tôi nữa, chỉ có những bông tuyết trắng muốt nhảy múa tự do giữa không trung. Tạm biệt nhé, Tokyo, giấc mơ của tôi.
© Nguyễn Khuyên – blogradio.vn
Xem video Blog Radio 593: Em đi rồi, để lại tháng Tư ở đó
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.





