Người bạn năm mười bảy tuổi
2018-01-31 01:30
Tác giả:

Mười bảy tuổi, tâm hồn mình luôn rộng mở những điều mới lạ…
Khi ấy tôi còn là một con bé hiền lành, chăm chỉ. Tôi chẳng phải bận tâm, suy nghĩ nhiều về những chuyện lặt vặt xảy ra trong cuộc sống. Tôi đến trường như bao bạn bè cùng trang lứa. Thế nhưng tôi rụt rè, nhút nhát và chẳng có lấy một đứa bạn thân. Và chính vì thế tôi bầu bạn cùng sách trong thư viện tường, mãi mê trong từng câu chữ. Tôi đọc tất thảy những gì liên quan tới văn học ở thư viện hiện có, nào là những cuốn truyện tuổi thơ hay của bác Nguyễn Nhật Ánh như Đi qua hoa cúc, Trại hoa vàng, Trước vòng chung kết... cho đến những cuốn văn học nước ngoài Không gia đình, Cuốn theo chiều gió…
Rồi một ngày cậu ấy đến, mái tóc rối và cặp kính cận dày cộp, mặt lốm đốm tàn nhang. Tôi gặp cậu vào một buổi chiều, trong không khí tĩnh mịch của một buổi chiều thu mát mẻ, khi các lớp bên cạnh còn đang say sưa trong bài giảng của giáo viên, vài ba tên ngái ngủ, tiếng máy quạt chạy đều đều… Tôi loay hoay trong dãy sách cố tìm cho ra cuốn Chú bé rắc rối. Bất chợt ánh mắt tôi chạm phải dòng nhan đề, kia rồi nhưng lúc này đang nằm trong tay của một cô nàng lạ hoắc. Hình như cảm nhận ai đó đang nhìn mình, cậu ta vội cụp cuốn sách lại ngước nhìn tôi:
- Cậu đang tìm cuốn sách này hả?
Tôi khẽ gật đầu, trong đầu vẫn đang tìm kiếm trí nhớ xem thử cậu ta ở lớp nào trong tất thảy bảy lớp của khối mười một.
Cậu ấy nhẹ nhàng đặt vào tay tôi cuốn sách:
- Cậu cầm đi, tớ chỉ xem qua thôi, tớ đang tìm cuốn Rồng đỏ.
Tôi à lên một tiếng, thì ra cậu là fan của truyện trinh thám, tôi có đọc qua cuốn Rồng đỏ rồi.
Tôi quay sang “Tóc rối” chỉ cho cậu chỗ để của cuốn Rồng đỏ. Cậu gật đầu cảm ơn và chào tạm biệt. Vài lần sau đó tôi phát hiện “Tóc rối” xuất hiện khá thường xuyên trong thư viện, chỉ là ngồi ở góc bàn bên cửa sổ hướng gần ban công, tôi luôn chọn chỗ có máy quạt vì người tôi rất dễ đổ mồ hôi mặc dù tiết trời mùa thu khá là dễ chịu. Tôi phát hiện ra “Tóc rối” vì cô nàng luôn là người sau cùng rời thư viện và luôn cẩn thận tắt hết quạt quanh đó, đóng tất thảy những cánh cửa còn sót lại trong buổi chiều tà ai đó vội vả ra về mà quên cài chót, hình ảnh đó để lại ấn tượng trong tôi khi nghĩ về cậu ấy, một hành động đẹp.

Tôi lặng lẽ phụ cậu ấy đóng cửa, “Tóc rối” biết sự xuất hiện của tôi và cậu ta lân la lại gần trò chuyện cùng tôi. Lâu dần tụi tôi trở thành bạn của nhau. Chúng tôi trò chuyện với nhau nhiều hơn, về những cuốn sách mà chúng tôi thích nhất. “Tóc rối” luôn muốn có một vườn rau tuyệt đẹp của riêng mình thay vì vườn hoa ngớ ngẩn của cậu nhóc Chuẩn trong truyện Trại hoa vàng. Tôi bảo sao lại gọi đó là vườn hoa ngớ ngẩn, “Tóc rối” trả lời tỉnh bơ: “Rau ăn được còn tụi hoa cỏ chỉ có thể để ngắm.”
Tôi liền kể cho cậu nghe rằng mớ hoa đó rất hữu ích, Chuẩn đã mua được cho em nó một chiếc cặp sách cho năm học mới, sắm cho nhỏ Thảo bên nhà một bộ đồ đẹpvà chùm hoa hồng đầy kiêu sa đã làm cảm động trái tim Cẩm Phô.
Kể tới đây, “Tóc rối” vội hỏi:
“Cẩm phô là đứa nào?”
Tôi giật mình:
“Cậu đọc Trại hoa vàng mà không biết Cẩm Phô là ai hả?”
"Tóc rối" lắc đầu và thú nhận rằng thật ra ban nãy cậu ấy chỉ vội lướt qua vài trang đầu chứ chưa đọc hết cuốn sách.
Tôi lắc đầu, chỉ biết than trời...
Tóc rối khẽ mỉm cười. Trong khoảnh khắc chiều tà, chúng tôi hai cô nữ sinh mãi trò chuyện rôm rả cùng nhau trong khung cảnh tĩnh mịch của đoạn đường quê yên ả. Mặt trời xuống núi như một hòn than đỏ hồng khổng lồ, vài lũ chim còn nhấn nhá trên cành cây liễu ven đường, đùa nghịch nhau chí chóe mà chưa chịu về tổ. Chúng tôi đạp xe qua những ngôi nhà lúc này đã nghi ngút mùi thơm của bữa cơm chiều, vài ánh lửa lập lòe xuyên qua tấm phênh nứa của một ngôi nhà có những bóng cây gạo thật to. Tóc rối bất giác sờ bụng rồi nói một câu bâng quơ:
“Đói bụng thật cậu nhỉ.”
Tôi gật đầu vì nghe bụng mình cũng réo inh ỏi.
Hai đứa ngưng trò chuyện, hì hục đạp cho nhanh tới nhà, lúc đó còn một đoan đường khá dài.
Chúng tôi thân với nhau vì những điều giản đơn như thế. Tình bạn cần nhất là sự chân thành với nhau. Chỉ cần ở cạnh nhau kể cho nhau nghe những điều giản dị trong cuộc sống, cùng nhau làm những điều mình thích.ở bên nhau thoải mái, vô tư kể cho nhau nghe vài mẩu chuyện vui, cùng nghêu ngao vài bản nhạc. Đôi khi muốn họ ở cạnh ta lâu dài.
© Trần Thị Trà Linh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.







