Người bạn năm mười bảy tuổi
2018-01-31 01:30
Tác giả:

Mười bảy tuổi, tâm hồn mình luôn rộng mở những điều mới lạ…
Khi ấy tôi còn là một con bé hiền lành, chăm chỉ. Tôi chẳng phải bận tâm, suy nghĩ nhiều về những chuyện lặt vặt xảy ra trong cuộc sống. Tôi đến trường như bao bạn bè cùng trang lứa. Thế nhưng tôi rụt rè, nhút nhát và chẳng có lấy một đứa bạn thân. Và chính vì thế tôi bầu bạn cùng sách trong thư viện tường, mãi mê trong từng câu chữ. Tôi đọc tất thảy những gì liên quan tới văn học ở thư viện hiện có, nào là những cuốn truyện tuổi thơ hay của bác Nguyễn Nhật Ánh như Đi qua hoa cúc, Trại hoa vàng, Trước vòng chung kết... cho đến những cuốn văn học nước ngoài Không gia đình, Cuốn theo chiều gió…
Rồi một ngày cậu ấy đến, mái tóc rối và cặp kính cận dày cộp, mặt lốm đốm tàn nhang. Tôi gặp cậu vào một buổi chiều, trong không khí tĩnh mịch của một buổi chiều thu mát mẻ, khi các lớp bên cạnh còn đang say sưa trong bài giảng của giáo viên, vài ba tên ngái ngủ, tiếng máy quạt chạy đều đều… Tôi loay hoay trong dãy sách cố tìm cho ra cuốn Chú bé rắc rối. Bất chợt ánh mắt tôi chạm phải dòng nhan đề, kia rồi nhưng lúc này đang nằm trong tay của một cô nàng lạ hoắc. Hình như cảm nhận ai đó đang nhìn mình, cậu ta vội cụp cuốn sách lại ngước nhìn tôi:
- Cậu đang tìm cuốn sách này hả?
Tôi khẽ gật đầu, trong đầu vẫn đang tìm kiếm trí nhớ xem thử cậu ta ở lớp nào trong tất thảy bảy lớp của khối mười một.
Cậu ấy nhẹ nhàng đặt vào tay tôi cuốn sách:
- Cậu cầm đi, tớ chỉ xem qua thôi, tớ đang tìm cuốn Rồng đỏ.
Tôi à lên một tiếng, thì ra cậu là fan của truyện trinh thám, tôi có đọc qua cuốn Rồng đỏ rồi.
Tôi quay sang “Tóc rối” chỉ cho cậu chỗ để của cuốn Rồng đỏ. Cậu gật đầu cảm ơn và chào tạm biệt. Vài lần sau đó tôi phát hiện “Tóc rối” xuất hiện khá thường xuyên trong thư viện, chỉ là ngồi ở góc bàn bên cửa sổ hướng gần ban công, tôi luôn chọn chỗ có máy quạt vì người tôi rất dễ đổ mồ hôi mặc dù tiết trời mùa thu khá là dễ chịu. Tôi phát hiện ra “Tóc rối” vì cô nàng luôn là người sau cùng rời thư viện và luôn cẩn thận tắt hết quạt quanh đó, đóng tất thảy những cánh cửa còn sót lại trong buổi chiều tà ai đó vội vả ra về mà quên cài chót, hình ảnh đó để lại ấn tượng trong tôi khi nghĩ về cậu ấy, một hành động đẹp.

Tôi lặng lẽ phụ cậu ấy đóng cửa, “Tóc rối” biết sự xuất hiện của tôi và cậu ta lân la lại gần trò chuyện cùng tôi. Lâu dần tụi tôi trở thành bạn của nhau. Chúng tôi trò chuyện với nhau nhiều hơn, về những cuốn sách mà chúng tôi thích nhất. “Tóc rối” luôn muốn có một vườn rau tuyệt đẹp của riêng mình thay vì vườn hoa ngớ ngẩn của cậu nhóc Chuẩn trong truyện Trại hoa vàng. Tôi bảo sao lại gọi đó là vườn hoa ngớ ngẩn, “Tóc rối” trả lời tỉnh bơ: “Rau ăn được còn tụi hoa cỏ chỉ có thể để ngắm.”
Tôi liền kể cho cậu nghe rằng mớ hoa đó rất hữu ích, Chuẩn đã mua được cho em nó một chiếc cặp sách cho năm học mới, sắm cho nhỏ Thảo bên nhà một bộ đồ đẹpvà chùm hoa hồng đầy kiêu sa đã làm cảm động trái tim Cẩm Phô.
Kể tới đây, “Tóc rối” vội hỏi:
“Cẩm phô là đứa nào?”
Tôi giật mình:
“Cậu đọc Trại hoa vàng mà không biết Cẩm Phô là ai hả?”
"Tóc rối" lắc đầu và thú nhận rằng thật ra ban nãy cậu ấy chỉ vội lướt qua vài trang đầu chứ chưa đọc hết cuốn sách.
Tôi lắc đầu, chỉ biết than trời...
Tóc rối khẽ mỉm cười. Trong khoảnh khắc chiều tà, chúng tôi hai cô nữ sinh mãi trò chuyện rôm rả cùng nhau trong khung cảnh tĩnh mịch của đoạn đường quê yên ả. Mặt trời xuống núi như một hòn than đỏ hồng khổng lồ, vài lũ chim còn nhấn nhá trên cành cây liễu ven đường, đùa nghịch nhau chí chóe mà chưa chịu về tổ. Chúng tôi đạp xe qua những ngôi nhà lúc này đã nghi ngút mùi thơm của bữa cơm chiều, vài ánh lửa lập lòe xuyên qua tấm phênh nứa của một ngôi nhà có những bóng cây gạo thật to. Tóc rối bất giác sờ bụng rồi nói một câu bâng quơ:
“Đói bụng thật cậu nhỉ.”
Tôi gật đầu vì nghe bụng mình cũng réo inh ỏi.
Hai đứa ngưng trò chuyện, hì hục đạp cho nhanh tới nhà, lúc đó còn một đoan đường khá dài.
Chúng tôi thân với nhau vì những điều giản đơn như thế. Tình bạn cần nhất là sự chân thành với nhau. Chỉ cần ở cạnh nhau kể cho nhau nghe những điều giản dị trong cuộc sống, cùng nhau làm những điều mình thích.ở bên nhau thoải mái, vô tư kể cho nhau nghe vài mẩu chuyện vui, cùng nghêu ngao vài bản nhạc. Đôi khi muốn họ ở cạnh ta lâu dài.
© Trần Thị Trà Linh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.







