Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người ấy đi rồi

2024-02-20 05:25

Tác giả: ThanhThanh


Trong hồi ức ngọt ngào của thời học trò, tôi kể lại câu chuyện về một tình yêu đôi lứa đầy nhiệt huyết, bắt đầu từ những năm thơ ấu và đi qua những thăng trầm khó khăn của cuộc sống. Đó là một câu chuyện về hai trái tim trẻ, hòa mình vào cuộc sống học đường, và cùng nhau trải qua những biến cố mà đời mang lại.

Tất cả bắt đầu từ buổi gặp mặt đầu tiên, những ánh mắt tinh nghịch của chúng tôi gặp nhau giữa dòng người đổ về trường học. Tên của cô ấy là Linh, một cô gái với mái tóc đen mượt, đôi mắt to tròn và nụ cười dễ thương. Tôi, một chàng trai lạc quan, luôn đầy năng lượng tích cực, và từ lúc đó, chúng tôi bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình.

Những năm tháng học trò là những ngày êm đềm nhất, nơi tình yêu của chúng tôi bắt đầu nảy mầm. Chúng tôi chia sẻ bí mật, nụ cười, và những giây phút vui vẻ giữa những bài giảng và bài kiểm tra. Mọi khoảnh khắc trở nên đặc biệt bởi sự hiện diện của đối phương, và tôi biết rằng mình đã tìm thấy người bạn đời đặc biệt.

Chúng tôi không chỉ chia sẻ những niềm vui, mà còn cùng nhau vượt qua những thử thách và khó khăn. Học trò không chỉ là thời gian của những kỷ niệm tươi đẹp, mà còn là những thử thách, những buổi tập luyện căng thẳng và những bài kiểm tra áp lực. Tuy nhiên, mỗi khó khăn chỉ khiến tình yêu của chúng tôi trở nên mạnh mẽ hơn.

30114989eb2389c1b03e7d15feb440bf

Cuộc sống học đường đưa chúng tôi đến những ngã rẽ mới, nhưng tình cảm của chúng tôi vẫn nguyên vững. Linh muốn theo đuổi nghệ thuật, trong khi tôi đam mê khoa học. Sự đa dạng này tạo nên một môi trường tốt để chúng tôi học hỏi và phát triển, nhưng đôi khi cũng tạo ra những rạn nứt nhỏ.

Những năm cuối cùng của trung học là thời kỳ khó khăn nhất. Áp lực từ cuộc sống và học tập khiến chúng tôi phải đối mặt với những quyết định quan trọng. Linh và tôi bắt đầu nhận ra rằng chúng tôi phải đi trên những con đường riêng biệt để theo đuổi ước mơ cá nhân. Cuộc sống đưa đẩy chúng tôi vào những thách thức không ngờ, và mỗi người chúng tôi đều phải đối mặt với sự lựa chọn khó khăn.

Dù đã cố gắng hết mình để giữ cho tình yêu của mình không bị đổ vỡ, nhưng có những lúc, sự xa cách trở nên không thể tránh khỏi. Cả hai đều đối diện với sự hiểu lầm và những ngày tháng yên bình trở nên hiếm hoi. Chúng tôi cảm thấy như đang bị cuốn vào cuộc sống, mất kiểm soát và mất nhau theo từng ngày.

Khi chúng tôi bước vào cánh cửa của đại học, sự chia xa trở nên không thể tránh khỏi. Linh và tôi chọn những ngôi trường khác nhau, những địa điểm học tập xa cách hàng nghìn dặm. Dù biết sẽ đau lòng, nhưng chúng tôi nhất quyết chấp nhận thử thách mới, hy vọng rằng khoảng cách không làm mờ đi tình yêu của chúng tôi.

Tuy nhiên, thực tế lại không như chúng tôi mong đợi. Cuộc sống đại học mang lại những trải nghiệm mới, mở ra cánh cửa cho những mối quan hệ mới. Mặc dù cả hai chúng tôi cố gắng giữ liên lạc, nhưng thời gian và khoảng cách đã khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Tin nhắn ngày càng ít đi, và cuối cùng, chúng tôi cảm nhận rõ sự giãn cách giữa chúng tôi.

Nỗi buồn và sự tiếc nuối lan tỏa qua từng dòng chữ trên màn hình điện thoại. Đôi khi, tôi cảm thấy như chúng tôi đã mất lạc nhau giữa cuộc đời hối hả của mỗi người. Linh đã gặp những người bạn mới, và tôi cũng vậy. Những mảnh ghép của cuộc sống mới đang hình thành, nhưng cảm giác mất mát vẫn ẩn sau những nụ cười.

Cuộc sống tiếp tục, và từng người chúng tôi bắt đầu xây dựng những hình ảnh mới, nhưng những ký ức về nhau vẫn đọng mãi. Những lá thư tình cảm, những bức tranh vẽ chung, và những đoạn nhạc mà chúng tôi từng nghe cùng nhau - tất cả trở thành những vật thể thần kỳ nhưng đau lòng.

Mỗi mối quan hệ đều có một hồi kết, và của chúng tôi cũng không phải là ngoại lệ. Chúng tôi đã mất nhau giữa dòng đời, nhưng những năm tháng học trò và tình yêu đầu đời vẫn là một phần quan trọng của chúng tôi. Dù đã trưởng thành và đi trên những con đường riêng biệt, chúng tôi không thể xóa nhòa đi những dấu vết của nhau trong tâm hồn mình.

Cuối cùng, tôi hiểu rằng đôi khi, sự mất mát không có nghĩa là kết thúc. Thay vào đó, nó là một phần quan trọng của quá trình trưởng thành và học hỏi. Linh vẫn là một phần của quá khứ tôi, và những bài học từ tình yêu của chúng tôi là những điều quý giá nhất tôi mang theo trên hành trình tiếp theo của mình.

© Thanh Thanh- blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

back to top