Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày mai em không ở lại đây nữa

2018-08-13 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Anh giữ lấy tờ đơn này và có thể kí bất kì lúc nào anh muốn hoặc không muốn anh có thể bỏ đi nhưng từ ngày mai em sẽ không ở lại đây nữa. Chồng chị không nói gì mà chỉ ngồi trân trân như vậy, chị cũng không nói gì thêm.

***

Cuộc sống của chị là một khu vườn không hương thơm ngào ngạt, không sắc màu rực rỡ nhưng lại có những trái ngọt đong đưa. Chính vì vậy dù bao nhiêu gai góc cứa vào da thịt làm chị đau đớn, chảy máu thì chị vẫn miệt mài chăm sóc, vun xới, yêu thương nó bằng cả trái tim mình.

Chị Cúc lớn lên trong một gia đình nghèo ở miền quê mà quanh năm con người chỉ chật vật sinh nhai với đồng ruộng. Nước da bánh mật, dáng người cao dáo, bàn tay thô ráp của một cô gái đã quen với lao động nhọc nhằn. Mười tám tuổi, với nụ cười duyên dáng, tính tình chăm chỉ hay lam hay làm đã lọt vào tầm ngắm của các anh trai làng. Tuy vậy chị chưa gật đầu với ai.

Hai mươi tuổi, theo sự mai mối của gia đình, chị đội chiếc nón lá e lệ bước chân về nhà chồng. Mới đầu chị không đồng ý nhưng mẹ chị nói: “ Lấy được nó là tốt rồi, nó khỏe mạnh, ngoan ngoãn, chăm chỉ làm ăn”. Lần đầu tiên gặp mặt, quả thật nhìn anh cũng khá thiện cảm. Anh hơn chị 4 tuổi, làn da dám nắng, gương mặt hơi lạnh lùng và có phần ít nói. Sang nhà chị việc gì anh cũng làm và làm rất giỏi. Khi ra về anh chỉ nói với chị một câu: “ Em đồng ý lấy anh nhé!” Chị gật đầu, vậy là hai người thành vợ chồng.

Ngày mai em không ở lại đây nữa

Bắt đầu từ đó là chuỗi ngày không chỉ có vất vả, khó nhọc mà còn bao nhiêu đau đớn buồn tủi. Những ngày đầu làm dâu nhà anh chị đã cố gắng để dung hòa với gia đình chồng nhưng cái quan niệm “ con dâu là người ngoài” nó ăn vào máu của bố mẹ anh rồi. Còn anh, một cuộc hôn nhân không có tình yêu, và chị có cảm giác anh không hề biết tình yêu là gì. Anh và chị lấy nhau giống như một sự hợp tác để tạo nên một gia đình.

Ban đầu chị cũng kiên chì và cho rằng sẽ vun đắp dần tình cảm. Đền đáp cho sự cố gằng của chị, anh cũng quan tâm hơn tới chị, ngoài việc đồng áng về anh đỡ đần chị việc nhà, chuyện trò với chị nhiều hơn. Nhìn thấy tất cả những điều đó, mẹ chồng chị bóng gió: “ Là đàn ông mà đội vợ lên đầu rồi không khá lên được đâu…” . Thế rồi một hôm chị xin phép bố mẹ chồng để về nhà thăm mẹ, không ngờ mẹ chị bị mệt nên chị ở lại hơi muộn, khi về đến nhà, chị còn chưa biết chuyện gì thì mấy cái tát như trời dáng làm chị xây sẩm mặt mày, ngã rúi rụi. Còn chưa kịp định thần là gì thì lại thêm mấy cái đá vào mạng sườn. Chị đau đớn, chị toan muốn bỏ về với mẹ nhưng lại nghĩ mẹ đang đau ốm lại thêm chuyện này thì sẽ ra sao.

Đành cắn răng chịu đựng, chị tự an ủi mình, chỉ tại mình không nói trước với anh ấy nên anh ấy mới giận mà như thế. Rồi chị cũng giận dỗi, chị không buồn ăn cơm, còn anh cũng có ý xin lỗi, nài nỉ nhưng mẹ chồng chị lại bảo: “ Không ăn thì càng đỡ tốn cơm, tưởng mình là ai mà làm mình làm mẩy!” Nói rồi cơm canh đâu bà đổ hết ra cho lợn không chừa lại tí gì. Thế rồi tất cả cũng qua đi, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, vì một lí do gì đó chị lại bị chồng đánh, và vẫn sự cay nghiệt của mẹ chồng.

Cả một ngày vất vả với ruộng đồng nhưng tối về chị lại có thể bị đòn bởi bất kể lí do gì từ người chồng vũ phu đó. Nhưng thật tài tình, sau những đêm đau đớn tột cùng đó sáng ra chị lại phăm phăm vác cuốc ra đồng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bàn chân chị bước đi trên con đường quen thuộc hai bên xanh mướt những đám cỏ gấu, cỏ gà, những bụi hoa cúc dại ướt đẫm sương mai. Đám cỏ dại vươn lên mơn mởn trong nắng sớm như thể chưa từng bị dẫm nát ở chiều hôm trước.

Ngày mai em không ở lại đây nữa

Cuộc sống của chi cứ thế trôi đi và lần lượt ba đứa con chị ra đời. Vợ chồng chị lại càng vất vả hơn, lai càng phải cố gắng hơn, từ làm ruộng đến chăn nuôi, từ nuôi lợn đến nuôi gà, nuôi bò. Giữa chưa nắng, khi mọi người đều đã vào nhà nghỉ ngơi thì vợ chồng chị, vợ vẫn chộn cám cho lợn, chồng vẫn chặt cỏ cho bò. Tối nhọ mặt người, hai vợ chồng chị vẫn chưa hết việc ở đồng còn việc ở nhà. Trong cái vất vả mệt mỏi đó, chồng chị lại chửi vợ, đánh vợ. Chị lại đau đớn, tái tê để rồi khi nhìn đến những gương mặt yêu thương, những đôi mắt long lanh ngây thơ của ba đứa con, chị lại quên hết để cho cuộc sống cứ thế tiếp diễn.

Ba đứa con chị cứ thế mà lớn lên cùng với sự vất vả của chị, cùng với những đớn đau của chị và cả niềm hạnh phúc vô bờ bến của chị. Đền đáp cho tình thương con bao la và nỗ lực cố gắng không ngừng nghỉ của người mẹ, ba đứa con chị, đứa nào cũng ngoan ngãn, chăm chỉ, học hành giỏi giang và rồi trưởng thành, thành đạt. Nhờ vậy cuộc sống của chị cũng không còn vất vả như trước nữa, thi thoảng ba đứa con đều làm việc ở thành phố lại về thăm bố mẹ một lần.

Những tưởng cuộc đời chị cứ thế mà trôi đi nhưng rồi có một ngày, cũng vì một lí do nhỏ nhặt, chồng chị lại cầm thanh sắt lao thẳng vào người chị. Thanh sắt xượt qua mặt đập vào đầu làm chị ngất sỉu. Người nhà vội đưa chị đi viện cấp cứu, ba đứa con chị tức tốc vào viện với mẹ. Còn lại một mình ngồi lại trong căn nhà, chồng chị ngồi đó lặng im, dường như anh cũng lờ mờ nhận ra mình vừa làm một việc thật là tệ hại.

Ở viện năm hôm bác sỹ cho chị xuất viện, con chị đến để đón chị về nhà nhưng chị còn ngồi trên chiếc giường bệnh mà chưa thể đứng lên. Ba đứa con chị đưa mắt nhìn nhau rồi thằng lớn lên tiếng:

- Mẹ à, mẹ tha lỗi cho bố con đi, từ hôm mẹ đi viện bố con như người mất hồn, rất muốn ra thăm mẹ nhưng…

- Thôi, con đừng nói nữa – chị ngắt lời đứa con lớn - chuyện của bố mẹ không phải một hai ngày. Nói tới đó chị dừng lại nhìn mặt từng đứa con chị, cả đứa con dâu lớn của chị rồi chị nói tiếp:

- Các con đã trưởng thành rồi, mẹ muốn sống cuộc sống của mẹ được không?

Đứa con gái xà vào lòng chị mà khóc nức nở, sau đó mẹ con chị ra xe đi về.

Ngày mai em không ở lại đây nữa

Về tới nhà, anh đã chuẩn bị sẵn một mâm cơm thịnh soạn, cả nhà ngồi vào bàn ăn, bữa cơm qua nhanh trong im lặng, đứa con dâu đi dọn dẹp, cô con gái cũng phụ chị dâu, trong khi đó hai đứa con trai ngồi cùng bố trong phòng khách. Không biết bố con nói chuyệ gì nhưng khi chị bước vào, chồng chị với gương mặt nhợt nhạt vô cảm ngồi đó. Hai đứa con chị cũng đứng lên để hai vợ chồng chị ngồi lại. Chị đặt tờ giấy trước mặt chồng và nói:

- Anh giữ lấy tờ đơn này và có thể kí bất kì lúc nào anh muốn hoặc không muốn anh có thể bỏ đi nhưng từ ngày mai em sẽ không ở lại đây nữa.

Chồng chị không nói gì mà chỉ ngồi trân trân như vậy, chị cũng không nói gì thêm.

Sáng hôm sau, chị theo các con lên thành phố và cũng là để bắt đầu một cái gì đó mới đang bắt đầu trong con người chị. Anh đứng đó nhìn theo vợ con, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ để hiểu ra một điều: để giữ được hạnh phúc cho mình anh cần phải thay đổi.

© Út Diệu – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

back to top