Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giá như ngày mai sẽ khác

2018-03-22 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Trên vách tường lập lờ những mảng sáng tối không đều, tôi thấy dáng mẹ lụ khụ với góc mặt nghiêng nghiêng. Nhìn cái bóng khuôn mặt ấy, tôi cũng hình dung ra đôi mày chau lại đăm chiêu của mẹ, trên cái trán cao đã nhuốm nâu sậm, làm nền cho những nếp da xếp lên nhau bởi sự nhọc nhằn quanh năm.

***

 Giá như ngày mai sẽ khác

Tôi viết những dòng này khi đang ngồi trên bàn học nhưng không thể tập trung nổi. Trước mặt là những mảng giấy báo dán chồng lên nhau, màu vàng úa. Đó là những mảnh đắp cũ kỹ nơi góc vuông tường để tạo sự khác biệt trong căn nhà quá đỗi nhỏ bé, lúc nào cũng mang vẻ buồn hiu hắt này. Đó là góc bàn học của tôi. Vài tấm ảnh nhàu viền với một gương mặt sạm đen nhưng nụ cười tươi rói hồn nhiên được dán hờ trên lớp giấy loang lỗ ấy. Và đó là tôi. Tôi tự hỏi mình cười thật tươi như vậy là những lúc nào. Hiếm lắm mới được chụp ảnh một lần, dường như tôi đã sung sướng mà cười rõ xinh cho thỏa cái “lâu lắm mới một lần” ấy. Nghe có vẻ hoang đường. Thật tẻ nhạt. Chính tôi nghĩ lại chuyện đấy còn thấy bản thân có chút gì đó đáng ngượng. Trong khi mọi người xung quanh có thể chụp cả chục tấm mỗi ngày và lưu lại nó trong điện thoại bao nhiêu tùy thích, thì ngoài chiếc ti vi hộp ba tôi xin được từ một ai đó định bỏ đi, tôi chẳng tiếp xúc gì nhiều với phương tiện hiện đại nào cả. Tôi đã cố không so sánh bản thân mình với ai cả, tôi không thích vậy. Nhưng cuối cùng thì tôi đã vừa viết ra những lời đại loại như vậy, thật đáng xấu hổ.

Có lẽ đó là những gì sâu thẳm mà tôi đã kìm nén quá lâu. Tôi không được dạy phải làm thế này, thế kia, ba mẹ tôi không có thời gian để chỉ bảo tôi những điều nhỏ nhặt như vậy, họ bán mặt cho đất quanh năm. Tuy nhiên, trải qua bao chuyện trong cuộc đời mười mấy năm vừa qua, tôi cũng đủ hiểu mình nên cố trân trọng những gì đang có, dẫu là không nhiều, có lẽ ngược lại chính là phủ nhận công dưỡng dục của ba mẹ. Nhưng thử hỏi cuộc sống này là như thế nào đây? Tôi đã luôn cố nhìn nó một cách lạc quan và phấn đấu cho mọi thứ nhưng tất cả lại không dễ dàng như tôi nghĩ. Những điều không hay cứ dập dờn trước mặt, trêu ngươi số phận tôi, để tôi phải chịu nhiều thiệt thòi như vậy. Nếu không muốn nói thì đó là tảng đá khổng lồ đè nặng lên tấm lưng gầy sụp bấy lâu, mặc tôi chới với trong thế giới chỉ có riêng tôi hiểu mà thôi. Đêm nay, lại là một trong nhiều lần nữa tôi phải bước vào thế giới ấy, đó là ngôi nhà khác của tôi chăng? Không, không thể là nhà, không có cảm giác ấm áp, bình yên nào ở đấy cả. Mà nhà tôi thì còn có ba đứa em lúc nào cũng quấn lấy tôi, đôi khi nghĩ lại, tôi thấy mình được yêu thương, dẫu ba mẹ luôn bận bịu, nhọc nhằn. Nhưng đó cũng là lí do khiến tôi khổ sở như vậy.

Tiếng thở dài thườn thượt thoáng qua phía sau lưng, tôi nghe tiếp một giọng nói khàn đục yếu ớt: “Nhắm đã chừng hơn hai tháng chưa nộp tiền học. Mẹ kẹt quá! chắc phải thoảng vài bữa nữa nghe con!”. Mẹ tôi lên tiếng phá tan bầu không khí ảm đạm trong cái đêm hiu hắt vốn chỉ lay lắt vài ánh đèn làm nguồn sáng ít ỏi. Mẹ làm tôi khựng lại, tôi đã hi vọng là sẽ sớm có tiền nộp học trong tháng này, bởi lần trước tôi đã nợ thầy ba tháng mới trả kia mà. Tiếng nói ấy hết sức nhỏ nhẹ, nhưng lại vang khắp gian nhà nhỏ bé chỉ ngăn nhau bằng những tấm nhựa quảng cáo mỏng, đủ để mọi người trong nhà nghe thấy. Mấy đứa em ngồi chơi dưới đất bỗng ngơ ngác ngước nhìn mẹ, rồi lại nhìn tôi, yên lặng không đùa tiếng nào với nhau nữa. Dường như nó cũng hiểu điều đó, cái điều luôn thường trực trong chốn leo ngoeo vài con người sống nhập nhờn cho qua bữa, mà chỉ có tôi được đi học.

 Giá như ngày mai sẽ khác

Trên vách tường lập lờ những mảng sáng tối không đều, tôi thấy dáng mẹ lụ khụ với góc mặt nghiêng nghiêng. Nhìn cái bóng khuôn mặt ấy, tôi cũng hình dung ra đôi mày chau lại đăm chiêu của mẹ, trên cái trán cao đã nhuốm nâu sậm, làm nền cho những nếp da xếp lên nhau bởi sự nhọc nhằn quanh năm. Cảm giác như có một cây kim đâm vào bờ ngực vốn dĩ cũng đã hao mòn sau bao năm như vậy. Cơ mặt tôi căng lên, ran rát, tưởng chừng như đang bừng đỏ như cái vẻ hừng hực của con bò tót sắp ra đấu trường, nếu không phải ánh sáng quá yếu, mọi người trong nhà có lẽ sẽ nhận ra tôi đã biến sắc. Không phải tôi giận dữ, cũng không hẳn, nhưng tôi mất kiểm soát tâm trí mình. Lúc nào tôi cũng là kẻ nộp tiền sau cùng trong lớp học thêm, thậm chí nhiều khi còn nộp trễ sau vài tháng, để rồi lúc nào cũng mang một vẻ mặt tội lỗi, dè dặt bước vào lớp. Nhiều lần như vậy, tôi cảm thấy bị tổn thương ghê gớm. Hì hục đi học ở trường rồi tôi lại về học thêm một lớp luyện thi đại học, rồi lại cố giúp ba mẹ làm bất kì việc gì có thể, để kiếm tiền.

Bao năm qua, tôi đã chịu không ít lời dè bỉu, biết bao ánh mắt khi dễ từ các bạn đồng trang lứa, lòng tự trọng dù cao vợi của một con bé nhà nghèo như tôi rồi cũng đã hạ thấp xuống dần. Tôi cũng không biết nên làm thế nào khi mọi khó khăn cứ bủa vậy lấy tôi, ngưỡng cửa đại học đang dần tới. Dù gắng gượng đến đâu, thì cái tôi ấy từ khi nào cũng đã dần trở nên nhám sạm, tạo ra quá nhiều ma sát để niềm hi vọng trượt qua một cách khó khăn, và rồi mắc kẹt lại ở một con dốc nào đó trong vô vàn con dốc tuyệt vọng. Tôi không biết mình nên ước mơ thế nào với điều kiện gia đình đầy khó khăn đến nỗi gom tiền, mót gạo cho từng bữa cơm, nói gì đến việc có niềm tin. Tôi không biết mình cứ phải luẩn quẩn thế này đến bao giờ nữa.


Nhìn đàn em lay lắt cùng ba mẹ già cỗi, yếu đuối, lòng tôi không khỏi dội lên những xót xa khó thành lời, không lối thoát. Tương lai trở nên xa xỉ hơn bao giờ hết. Rồi qua đêm nay, hay đêm mai, khi ngủ dậy, mọi thứ có mang một màu tươi sáng hơn không, khi ngoài kia là màn tối mơ hồ, hắt hiu?

© Thiên Thư – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

back to top