Cứ sống hôm nay đi, ngày mai thì hãy để ngày mai
2017-09-30 01:30
Tác giả:

Cuộc sống có vui có buồn, có thứ là hữu hạn, có khi lại là mãi mãi. Nếu biết trước một ngày như thế, liệu hôm nay bạn sẽ sống khác đi chứ?
Nếu như trăm năm là mãi mãi, chiều dài thời gian là vô tận thì hẳn tình bạn kéo dài trăm năm là tri kỉ, tình yêu kéo dài trăm năm là chân tình. Đời này có mấy ai sống được quá trăm năm? Vốn thấy cuộc sống bất công, sở dĩ không phải mọi sự cố gắng đều được đền đáp, cho đi bao nhiêu tự hỏi nhận lại được mấy phần? Tuy nhiên, xét một cách tích cực, ông trời vốn rất công bằng. Mỗi người đều được ban cho cái phúc được sống, được hưởng tình yêu, được nếm đủ mùi vị thế gian.
Nếu như trăm năm là mãi mãi, liệu người ta có còn yêu đời và trân trọng những thứ xung quanh. Liệu họ có còn nói : “Đời người có hạn thế nên…” phải làm thế này thế kia? Liệu họ có còn biết quý trọng những gì mà họ làm được, tạo ra, hay biết ơn đối với những người đã cho họ cuộc sống?
Nếu trăm năm là mãi mãi, liệu trên đời có xuất hiện tri kỉ, chân tình, có xuất hiện những người làm ra đồng hồ, liệu có những người biết quí trọng thời gian?
Nếu trăm năm là mãi mãi, liệu ta có sống vội vã, chạy theo những thứ mơ hồ, mông lung?
Nếu trăm năm là mãi mãi liệu ta có cố gắng nỗ lực để đạt được ước mơ?
Vậy nên trăm năm là hữu hạn.

Có người dành cả đời để đi tìm kiếm những hạnh phúc, mải miết chạy theo ước mơ xa vời. Nhưng đi trên hàng trăm con đường, vượt qua hàng ngàn thử thách, lòng vòng quanh co, cuối cùng mới nhận ra hạnh phúc vẫn luôn hiện hữu xung quanh mình. Hạnh phúc là mỗi ngày được thức dậy, được nhìn thấy ánh mặt trời. Hạnh phúc là được sống trong tình yêu thương của những người xung quanh, được nhìn thấy cha mẹ vui vẻ, con cái hòa thuận. Hạnh phúc có khi lại là được trải nghiệm, được cống hiến hết mình. Cuộc đời mỗi người còn mấy lần 10, 20 năm nữa để mà chờ đợi, để mà đi tìm, hạnh phúc nằm trong tầm tay nhưng nhiều người lại chẳng thể giữ lấy, lại chẳng thế có được…
Nếu như ngày mai là hữu hạn – nhưng cũng chỉ là nếu như thôi bởi chẳng ai thấy được ngày mai. Người ta vẫn nói “Chuyện hôm nay chớ để ngày mai” chẳng phải để khẳng định ngày mai sẽ không bao giờ đến sao. Không phải là sẽ có ngày mai mà là nó sẽ mãi mãi không bao giờ đến. Nếu hôm nay là thứ hai, ngày mai sẽ là thứ 3, nếu hôm nay là thứ 3 thì ngày mai sẽ là thứ 4, nếu hôm nay là thứ 4 thì ngày mai là thứ 5,…
“Ngày mai” chính là thứ khó nắm bắt nhất, ta sẽ chẳng biết ngày mai ra sao, thế nào cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng ngày mai là tương lai, nếu đã là chuyện chưa xảy ra thì việc gì phải bận tâm quá nhiều. Từng phút từng giây trôi qua, chúng ta chỉ như một đồ thị hàm số càng ngày càng tiến sát đến đường tiệm cận có phương trình dạng “ngày mai”. Dẫu sao ở hiện tại chúng ta thật may mắn vì vẫn còn được sống, vẫn còn cơ hội để yêu thương, vẫn còn có thể làm những điều mình thích. Đứng tại một điểm giữa trục thời gian nhìn lại quá khứ chỉ làm cho ta thêm hoài niệm, tiếc nuối, trông về tương lai chỉ càng khiến chúng ta thêm lo sợ. Vậy nên cứ tiến về phía trước, dẫu quá khứ đã vấp ngã bao nhiêu lần, dẫu tương lai còn bao nhiêu thử thách, dẫu đích đến còn bao xa, dẫu đi chậm như thế nào, miễn là đừng bao giò dừng lại. Ngày mai thực sự là mãi mãi, thực sự là không bao giờ đến, vậy nên đừng cho phép mình để bất cứ điều gì còn dang dở sang ngày mai…
Chưa tìm được hướng đi, chưa xác định mục tiêu, ước mơ, lý tưởng đừng vội vàng đi tìm, đừng vội vàng oán trách, đừng tự lừa dối bản thân. Hãy dừng lại một chút, để lắng nghe, để ước mơ, để mạnh mẽ.
Vì cuộc đời chỉ có một, vì ngài mai là mãi mãi và trăm năm là hữu hạn nên đừng ngại mở mắt ra để trải nghiệm những thứ xung quanh, dang tay ra để đón nhận những yêu thương, mở lòng rộng hơn để cho đi những gì mình đang có. Hãy tự tin vào chính mình, sống một cuộc sống trọn vẹn để mai này không phải hối tiếc vì bất kì điều gì mình đã từng làm nhé.
"Ban đầu cậu quyết định không chọn thi môn Tiếng Anh cùng tớ, tớ đã rất buồn vì chỉ có một mình. Lúc sau biết cậu thi Văn, tớ cũng khá ngạc nhiên nhưng rồi dần hiểu ra, ai cũng có lựa chọn của riêng mình, nên học cách chấp nhận và cố gắng. Tớ đã động viên và hi vọng rằng cậu sẽ thành công.
Cậu nói cậu thích chất văn của tớ, tớ đã rất vui vì những cố gắng của mình được công nhận. Ngày biết điểm thi vòng một, tớ trượt, cậu đỗ với điểm cao, tớ vừa buồn cho mình, vừa vui cho cậu. Cậu bảo bị ảnh hưởng bởi truyện, tản văn, blog mà tớ viết, nhờ có nó mới có cậu ngày hôm nay, thực sự tớ chẳng biết nói gì hơn nữa. Mai cậu thi vòng hai thành phố rồi, đại diện cả trường đi thi, hãy mang về danh dự cho trường, hãy cố gắng hết sức mình nhé. Dù thất bại thì cậu đã rất giỏi rồi, hãy tin vào bản thân mình nhé.
Đọc bài tớ viết đi nhé, đúng theo ý cậu đấy."
© Vương Việt Huy – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.







