Ngày chúng ta xa nhau
2019-07-16 08:30
Tác giả:
Nam Thiên
blogradio.vn - Bất chợt một ngày, anh nhận được tin em chấp nhận nắm lấy tay của một ai đó khác lạ, tim anh chợt đau nhói. Nó đau còn hơn khi anh nói ra lời chia tay ngày hôm ấy nữa, vì bây giờ anh mới biết, có lẽ, anh đã mất em thật rồi. Nước mắt anh rơi mà không hiểu vì sao lại như vậy, anh càng cố gồng mình lại, thì dòng nước mắt càng tuông nhiều hơn nữa. Lại một lần nữa, trái tim anh đau khổ vì ai. Những ngày không em, cuộc sống anh không ổn, không ổn…
***
Ngày nắng tắt, là ngày mà anh xa em...
Anh vẫn chỉ một mình trong thế giới mất cân bằng này. Em đã từng là thiên thần mang đến cho anh hi vọng, cố kéo anh ra khỏi vỏ ốc đơn độc. Anh những tưởng ánh nắng ấy sẽ bên anh mãi mãi, nhưng không, anh đã quên mất một điều rằng, thế giới này có ngày và đêm em ạ. Và cũng như bao cô gái bước ngang qua đời anh, em cũng đã ra đi khi tia nắng cuối cùng của ngày yêu vụt tắt, chỉ khác, là lần này, ánh nắng ấy đã tràn ngập thế giới của anh quá lâu khiến anh quên mất rằng cô đơn vẫn luôn hiện hữu.
Anh từng nghĩ, chỉ cần anh nắm chặt lấy bàn tay ấy, thì ta sẽ mãi mãi không thể xa nhau. Nhưng anh lại quên mất, nắm quá chặt, đôi khi lại làm em đau. Và rồi, lại chính anh là người phải buông bàn tay ấy ra, vì có lẽ, anh không còn đủ tư cách để nắm lấy nó nữa rồi. Anh từng nghĩ, mình hiểu em, vậy mà, anh không hề biết những áp lực mà em đang phải gánh chịu một mình. Anh không trách em gì cả. Em không sai, anh cũng không đúng, chỉ là, ta buông tay nhau quá vội mà thôi.

Anh chỉ là một chàng trai đa sầu, đa cảm. Anh cố gắng hiểu em, cố gắng nắm giữ tình yêu ấy nhưng chính sự im lặng của em đôi lúc lại làm anh không thể nào hiểu nổi. Anh ghét nó, ghét sự im lặng của em. Giá như, em có thể tin tưởng anh một lần để nói ra tất cả. Giá như em có thể để anh giúp em một phần nào đó cái gánh nặng em đang mang trên người, thì có lẽ, ta đã không xa nhau như vậy. Nhưng cuộc sống này làm gì có hai từ giá như em nhỉ? Vậy nên, anh đành phải làm người ngoài cuộc, chỉ biết lặng nhìn em từ xa và chúc em hạnh phúc.
Có đôi lúc anh lại tự hỏi mình rằng, liệu em có đang hạnh phúc không nhỉ. Rồi anh lại chợt cười một cách mỉa mai, anh làm gì còn đủ tư cách để hỏi em. Giờ hai ta chỉ là người dưng. Mọi thứ về em, giờ chỉ còn lại kỷ niệm trong anh. Có đôi lúc anh không nghĩ mình lại xa nhau như vậy. Em giờ đã nơi phương trời khác lạ với tình yêu mới, nơi ấy, không có anh.
Vẫn là anh thôi em ạ, một kẻ thất tình cảm thấy cô đơn, lạc lỏng giữa cái thế giới này. Anh những tưởng những ngày không có em bên cạnh, có lẽ anh sẽ ổn. Nhưng không, mọi chuyện không dể dàng như anh nghĩ, để quên đi một người nào đó đã trở thành một phần của cuộc sống mình không phải là chuyện dễ dàng em ạ.

Những ngày không em, cuộc sống anh vẫn vậy, vẫn viết lách, vẫn hát vu vơ những bản nhạc không tên, vẫn đi dạo đâu đó một mình, chỉ khác là tiếng chuông điện thoại với anh giờ trở thành thứ gì đó thật xa xỉ. Lúc đó anh nghĩ là, ừ có lẽ mình không sao, rồi thời gian sẽ làm mình quên đi cô ấy, người mà anh từng yêu bằng tất cả trái tim này. Nhưng bất chợt một ngày, anh nhận được tin em chấp nhận nắm lấy tay của một ai đó khác lạ, tim anh chợt đau nhói. Nó đau còn hơn khi anh nói ra lời chia tay ngày hôm ấy nữa, vì bây giờ anh mới biết, có lẽ, anh đã mất em thật rồi. Nước mắt anh rơi mà không hiểu vì sao lại như vậy, anh càng cố gồng mình lại, thì dòng nước mắt càng tuông nhiều hơn nữa. Lại một lần nữa, trái tim anh đau khổ vì ai. Những ngày không em, cuộc sống anh không ổn, không ổn….
Quên đi một người quá khó, vậy đừng quên nữa, hãy nhớ người đó như một kỷ niệm đẹp. Anh lại xách ba lô lên và đi. Anh lang thang qua từng góc phố quen ngày nào, ngồi nhấm nháp ly café sữa đậm vị đắng nơi góc quán café quen thuộc, xem những bộ phim mà anh nghĩ nếu còn quen ta sẽ đi xem cùng nhau. Mọi thứ vẫn vậy em ạ, chỉ khác là, hình bóng em giờ ở nơi đâu. Anh đang nhớ em sao, không hẳn, anh chỉ đang nhớ lại những kỷ niệm về em lần cuối, trước khi anh cất nó vào đâu đó thuộc về quá khứ và bắt đầu lại cái hiện tại trong anh.

Ngày nắng tắt, là ngày em xa anh…
Em chỉ là một cô tiểu thư bướng bỉnh, cố gắng chèo chống giữa cái thế giới không phải màu hồng này. Anh đã đến và mang em ra khỏi cái thế giới trẻ con của em, dẫn dắt em đi từng bước trên con đường dài vô tận. Ngày anh đến, anh vẽ lên trong thế giới em một màu hồng tuyệt đẹp, khiến em đâu đó ảo tưởng về một tình yêu đẹp đẽ như những bộ phim Hàn Quốc mà em thường xem.
Anh đã từng là người mà em yêu rất nhiều, nhưng giờ thì tình yêu đó chỉ còn lại kỷ niệm. Em biết chứ, anh đã chịu đựng em rất nhiều, những khi em giận hờn vô cớ, những khi em bướng đến không chịu nổi, những khi em ghen tuông một cách thái quá. Có lẽ, anh cảm thấy rất thất vọng về em, nhưng anh biết không, chỉ đơn giản là em quá yêu anh. Vì quá yêu nên em rất sợ mất anh, và rồi em cố nắm thật chặt bàn tay và khiến anh đau trong vô thức.

Ngày mà anh bảo với em rằng, chúng ta hãy dừng lại, trái tim em như hẫng đi một nhịp. Em không tin anh lại có thể nhẫn tâm như vậy, người mà trước giờ luôn hết mực yêu thương và nuông chiều em. Tay em run run nắm chặt lấy cái điện thoại, cố gắng không để ai nghe thấy tiếng khóc của mình trong màn đêm vắng lặng, em muốn níu kéo bàn tay ấy lại lắm, muốn bảo anh đừng đi, nhưng em chẳng thể làm gì được.
Những ngày không anh, cuộc sống em không hề ổn một tí nào cả. Em cố gắng không ở phòng, vì đơn giản, nơi đó chứa đầy kỷ niệm về anh. Em làm tất cả, chỉ vì muốn quên anh, người mà em từng yêu thương rất nhiều. Nhưng sao, nó khó quá anh ạ!
Anh biết không, em yêu anh rất nhiều. Em đã để anh rời xa rồi mới hối hận không giữ anh lại. Vì đơn giản em nghĩ, không phải cứ đi con đường đúng đã tốt, cũng như không phải em chọn con đường sai đã là xấu và trên đời này làm gì có chỗ cho hai từ hối hận anh nhỉ.
Rồi một ngày, ai đó đã đến với em, an ủi khi em khi em cần, người ta cho em một vờ vai để dựa vào, giúp em vượt qua những ngày không anh bên cạnh.
© Nam Thiên – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nếu thuộc về nhau liệu mình có trở lại?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.








