Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu chúng ta có thể quay lại quá khứ

2019-01-28 01:28

Tác giả:

blogradio.vn - Có lẽ cũng như anh, thời gian đã làm cho em thêm can đảm và trưởng thành hơn. Chúng ta không phải lặng lẽ nhìn nhau, mỉm cười từ xa rồi lại bước đi trên hai con đường không chung hướng như những năm trước nữa. Nhưng cùng những năm đó, em cũng nhớ lại, dường như chúng ta đã chưa hề có một cuộc nói chuyện trực tiếp nào, ít nhất là như hai người bạn.

***

Những ngày thơ bé, chúng ta thường ngồi cạnh nhau, luyên thuyên đủ mọi thứ trên đời mà quên cả thời gian. Anh vẫn còn nhớ chứ? Chúng ta không gặp nhau ba năm rồi, anh nhỉ? Trong cái không gian bình yên và xưa cũ của quán cà phê này, em muốn cùng anh quay lại những ngày xanh ấy. Nhưng sau tất cả, cũng chỉ là để em biết rằng: “Liệu em còn thích anh nhiều như ngày xưa không?” hay “Trong những năm qua, sao anh lại chọn cách im lặng để đáp lại tình cảm của em?”

Em như đang say và chìm trong miên man với dòng suy nghĩ ấy thì chuông điện thoại chợt reo. Tim em đập nhanh hơn, hơi thở cũng gấp gáp hơn khi nhìn vào màn hình điện thoại. Là “Anh”. Vẫn là cái giọng nói quen thuộc ấy, trầm ấm và ngọt ngào.

- Anh đến rồi này. Em đang ngồi chỗ nào?

- Anh cứ đi thẳng vào, đi lên cầu thang ở phía bên phải. Em ngồi ở bàn ngay phía cửa sổ tầng 2.

Chẳng hiểu sao em lại run đến vậy khi trả lời anh. Có lẽ vì em lo sợ. Em lo khi sắp nói ra hết những tâm tư của mình. Em sợ vì tự nghĩ rằng “Anh lại im lặng để rời xa em.”

Cuối cùng, sau ba năm, giờ đây em và anh đã có thể lại ngồi và nói chuyện với nhau. Có lẽ cũng như anh, thời gian đã làm cho em thêm can đảm và trưởng thành hơn. Chúng ta không phải lặng lẽ nhìn nhau, mỉm cười từ xa rồi lại bước đi trên hai con đường không chung hướng như những năm trước nữa. Nhưng cùng những năm đó, em cũng nhớ lại, dường như chúng ta đã chưa hề có một cuộc nói chuyện trực tiếp nào, ít nhất là như hai người bạn.


Cuộc nói chuyện bắt đầu bằng một chút ngại ngùng. Nhưng rồi cũng dần cởi mở hơn. Em kể cho anh nghe những năm tháng học đại học đã qua. Còn anh kể cho em nghe những chuyện buồn vui trong công việc. Anh có biết em thích ngắm nhìn anh mỗi khi chúng ta nói chuyện lắm không? Vì thế mà em biết rằng hình dáng anh chẳng thay đổi chút nào, chỉ là tính cách đã có phần đổi thay. Còn em ư, em vẫn còn trẻ con và mơ mộng lắm. Vì thế mà em vẫn cố chấp mong chờ một người, dù cho đó chỉ là những kí ức ngày ấu thơ. Những dòng tin nhắn không có hồi đáp, những cuộc điện thoại chẳng có người nghe là những gì anh có thể làm cho cái lý do “Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả.” Anh sai rồi. Thời gian có thể qua nhưng những kí ức vẫn còn mãi như người ta vẫn thường nói: “Quá khứ không phải là gánh nặng mà là những nét chấm phá tô điểm thêm cho cuộc đời mỗi người.”

Chắc hẳn anh cũng biết, người ta thường hối hận vì những điều mình không làm hơn là những điều mình đã làm. Nhiều lúc em tự hỏi bản thân mình rằng: “Tại sao cuộc đời lại bất công đến vậy chứ?” Rồi em cũng tự tìm được câu trả lời cho chính mình. Cuộc đời vốn dĩ đã bất công như vậy, đâu phải em cứ dốc hết “lòng” thì anh cũng phải bỏ hết “dạ” ra mà nhận đâu.

Em có thể kể cho anh nghe vài dòng này được không?

Em kể anh nghe, những tháng năm qua, em đã cố gắng rất nhiều để thay đổi. Thay đổi để mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn và cũng là đủ can đảm hơn để nói với anh rằng “Em thích anh!”, những từ mà trước kia em chỉ viết trên giấy một mình em đọc, em chỉ nhắn tin mà chẳng biết anh có kịp đọc không. Anh nghe xong chỉ cười, em cũng đã cười. Đó chẳng phải là nụ cười hạnh phúc mà là cười cho cái suy nghĩ trẻ con trong em. Giờ thì em cũng hiểu rồi: “Chúng ta vẫn chỉ là những người bạn thời thơ ấu mà thôi.”


Em lại kể anh nghe, chẳng biết anh còn nhớ hay đã quên. Hồi nhỏ, đuổi bắt là trò chơi mà anh với em cùng rất thích. Ngày ấy, em chỉ nghĩ đơn giản là phải chạy thật nhanh để bắt được anh. Tại sao trong số bao nhiêu người như thế, em lại chọn phải anh? Em cứ chạy mãi, chạy mãi mà chẳng thể đuổi kịp anh. Em hậm hực. Em bực tức. Rồi em nghĩ sẽ chẳng thèm nói chuyện và chơi với anh nữa. Nhưng rồi hôm sau, gặp anh, em lại quên ngay mất điều đó. Vẫn lại líu lo bên anh, vẫn lại tiếp tục chơi trò đuổi bắt.

Rồi đấy, khi lớn lên, em thấy quá khứ và hiện tại như có một sợi dây gắn kết vô hình. Ngày nhỏ, em đuổi, anh chạy. Bây giờ, anh vẫn là người chạy mà chẳng thèm ngoái lại xem cô gái ngày xưa đang đuổi theo anh. Ngày nhỏ, chúng ta chạy vô tư mà chẳng thèm suy nghĩ. Bây giờ, chúng ta vẫn chạy nhưng là chạy vượt rào. Chúng ta chạy mang theo cả cảm xúc, vui nhiều nhưng buồn cũng không ít. Chúng ta chạy thật nhanh để vượt qua quá khứ. Chúng ta chạy bền trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại. Và rồi chúng ta sẽ bức tốc để chạy tới tương lai.

Thế nhưng anh à, chạy nhiều rồi sẽ mệt, muốn chậm lại một chút và cũng muốn tạm dừng chân để nghỉ ngơi. Nhưng anh đừng nghỉ lâu quá, em sẽ bắt kịp anh đấy. Vì anh biết không, sẽ luôn có một người chạy theo anh, dù ở đâu và trong hoàn cảnh nào. Bởi nếu có thể, cùng em chơi trò đuổi bắt nghe anh…

© Hannad – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại em ở một cuộc đời khác ít nỗi buồn hơn

Hẹn gặp lại em ở một cuộc đời khác ít nỗi buồn hơn

Từ bao giờ em đã không còn khóc nữa. Chỉ là nụ cười ấy buồn quá, nét buồn vương vấn mắt môi em. Em đã học được cách che giấu những nỗi buồn, che giấu mọi người ;ại chẳng giấu được tôi.

Duyên mình lỡ

Duyên mình lỡ

Hóa ra “những năm tháng sau này, chúng ta cái gì cũng có nhưng lại chẳng có nhau”.

10 bài học từ Gia Cát Lượng thay đổi vận mệnh hàng triệu người

10 bài học từ Gia Cát Lượng thay đổi vận mệnh hàng triệu người

Hãy ghi nhớ 10 bài học từ Gia Cát Lượng thay đổi vận mệnh hàng triệu người.

Điều bố muốn nói với con gái

Điều bố muốn nói với con gái

Đừng làm những việc khiến con phải hối tiếc sau này. Chuyện phải làm, chính là những việc khiến bản thân thấy đáng, người khác thấy hối hận chứ không phải con.

3 con giáp 'lắm mối tối nằm không', vẫn tiếp tục ế trong năm 2019

3 con giáp 'lắm mối tối nằm không', vẫn tiếp tục ế trong năm 2019

Chính vì tội mê trai đẹp lại còn mơ mộng lãng mạn quá đà nên dù Thìn có nhiều đàn ông theo đuổi thì cũng vẫn mãi ôm gối một mình.

Tìm nơi bến đỗ yên bình cho ta

Tìm nơi bến đỗ yên bình cho ta

Nụ cười, ánh mắt ngây thơ Ta trao người hết bây giờ còn đâu?

Một thời ta mơ mộng

Một thời ta mơ mộng

Mai này ta về phố Nhớ một thuở mộng mơ

Rồi em sẽ ổn đúng không anh!

Rồi em sẽ ổn đúng không anh!

Thế nhưng có lẽ có những chuyện chẳng thể dự định được.

Người đi cùng ta suốt thanh xuân nhưng chẳng thể đi tới cuối con đường

Người đi cùng ta suốt thanh xuân nhưng chẳng thể đi tới cuối con đường

Ta càng ngày càng xa nhau, tôi thấy vậy hay chính xác hơn là em càng ngày càng xa dần vòng tay của tôi.

Bàn tay chữ Nhất là biểu hiện của người có tài năng xuất chúng?

Bàn tay chữ Nhất là biểu hiện của người có tài năng xuất chúng?

Theo nhân tướng học Trung Quốc, những người có đường chỉ tay hình chữ nhất là những người vô cùng đặc biệt, họ là những người có ý chí mạnh mẽ, giàu quyền lực và dễ dàng đạt được thành công trong cuộc sống.

back to top