Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu anh là gió

2020-03-20 01:20

Tác giả: Lan Phương


blogradio.vn - Nó rất thích hơi lạnh của mùa đông dù nó sinh ra vào giữa ngày hè nắng rát. Đứng trước biển, nó thích được hít hà vị mặn mòi của biển từ hơi gió. Yêu gió, có ngờ đâu cũng là cái duyên yêu anh.

***

- Alo, ai đấy?

- Ai ai cái gì? Anh không thấy vô duyên khi cứ nháy máy người khác à? Từ giờ đừng có giở trò nháy máy nữa đấy, không thì anh cứ liệu chừng!

Nó tắt phụp điện thoại với vẻ mặt cau có, mặc cho bên kia người nghe hình như còn đang “ú ớ” gì đó, khiến con bạn bật cười:

- Vợ mình cũng con mẹ ghê bố gớm phết ấy nhỉ!

Đấy, từ cuộc gọi điện tưởng là đã chấm hết ấy mà nó gặp anh theo nguyên lý ghét của nào trời trao của ấy. Anh xuất hiện vào một ngày không thơ mộng như phim Hàn. Anh đi cùng Ngọc, con bạn thân của chồng nó. Còn nó khi ấy đang vung vẩy mớ rau muống vừa mua ở chợ Tạm gần xóm trọ.

- Ê, Khanh! Nay cho bọn tao ké bữa cơm nhé! Ngọc toe toét cười vẫy tay.

Nếu anh là gió

Trong bữa cơm đạm bạc, Ngọc trình bày:

- Giới thiệu với chúng mày, đây là anh Phong - ông anh già của tao, hehe. Cái Thảo vợ tao thì gặp rồi. Hôm trước tao quên điện thoại, mượn máy lão để gọi cho chúng mày, xui máy ông ấy cũng gần hết tiền nên tao chỉ nháy được mấy giây thôi. Ông ấy bị chúng mày mắng nên bắt tao đưa đi giải thích.

- Không, chỉ có cái Khanh mắng anh Phong thôi, vợ có nói gì đâu nhề – Thảo vội thanh minh.

Vậy là nó gặp anh trong bối cảnh không thể “quê” hơn. Anh Phong thì chỉ nhìn nó tủm tỉm cười. Anh bảo xin phép lưu số của nó là “bà chằn” nhé, làm mọi người cười nghiêng ngả. Vài lần sau đó, anh chủ động nhắn tin, rồi nó và anh trở thành “cạ” buôn chuyện mỗi ngày. Anh Phong trong mắt nó cao chót vót, có khả năng nói tiếng Anh vèo vèo và biết cách làm cho nó bật cười những lúc đang buồn chán. Nó ít khi gọi anh là Hải Phong, mà chỉ leo lẻo gọi anh là Gió.

***

Bên tiệm trà chanh bụi phố, anh Phong nhìn nó đang quấy ống hút màu xanh nói:

- Bọn em kể ra cũng lạ thật. Em là vợ của Thảo. Mà Thảo lại là vợ của Ngọc. Vậy rốt cuộc giới tính mấy đứa thế nào?

Nó lườm anh một cái xém mặt. Anh lại bảo, trong gia phả hệ này, em là cô bé ghê gớm nhất nhỉ. Uống hết cốc trà chanh, nó và anh đi bộ dạo quanh vỉa hè Bờ Hồ. Nó lại lảm nhảm trêu anh:

Nếu anh là gió

- Sao tên anh là Gió? Nếu là gió thì kiểu gì cũng hay bay lượn anh nhỉ!

Anh bất giác nắm bàn tay nó:

- Em có tố chất của thầy bói đấy.

Nó rụt bàn tay lại:

- Tất nhiên, khen em thì khen cả ngày. Trả công thầy bói, anh mua kem Tràng Tiền cho em ăn đi!

Nó ăn luôn hai que kem còn anh ngồi nhìn và cười. Anh bảo:

- Anh vừa xin được học bổng đi du học hai năm tại Australia.

Chiếc kem ngọt lạnh trên tay nó tự dưng chẳng còn thấy ngon nữa. Nó nhìn ra phía tháp Rùa:

- Vậy chúc mừng anh! Gió phải bay xa là đúng rồi.

Trên chiếc xe Dream, vòng quanh con phố Đinh Tiên Hoàng rồi về nhà, con bé mọi khi nói luôn miệng nay bất chợt lại im lặng. Anh kéo nhẹ tay trái của nó nắm khẽ. Dừng trước cổng về xóm trọ, anh thì thầm:

- Nhóc, làm bạn gái anh nhé?

Nó đỏ mặt “Hứ” rồi chạy vụt về phòng trọ. 

Nếu anh là gió

***

Suốt cả tuần nay, con bạn cùng phòng thấy nó như bà già khó tính, ít nói ít cười. Không biết nó khó chịu vì lời tỏ tình nửa thật nửa, nửa đùa của anh, khó chịu vì anh sắp đi du học xa. Hay khó chịu vì con tim nó hình như bị lỗi một nhịp khi nghĩ về anh. Kệ tất cả, đùa hay thật thì nó quyết định sẽ từ chối lời tỏ tình ấy. Nó đã có một quy tắc đặt ra: Không yêu khi còn đang học.

Thực ra suốt quãng đời lít nhít phổ thông, lịch trình thời gian biểu của nó chỉn chu đến mức khiến thằng em phát cáu: Ở nhà - cơm nước, học bài, đi học rồi về nhà - cơm nước, học bài. Nó – một con bé có thể gọi là “ngoan” cũng được, “đần” cũng xong hay theo ngôn ngữ thằng em ác ôn thì là “tự kỷ”. Ký ức không tỳ vết ấy được tô vẽ thêm đủ nét khi nó lần đầu thoát ra khỏi lớp vỏ bao bọc của gia đình với tờ giấy báo trúng tuyển đại học trên tay.

Những ngày này, nó lên thư viện trường nhiều hơn, cố gắng bỏ quên cái điện thoại để không nhìn thấy chấm xanh mesenger mỗi ngày và để tránh mặt khi anh tới tìm. Con bạn thì không buông tha:

- Này, vợ với anh Phong thế nào? rồi hả? Mà dạo này hai người không thấy í ới nhỉ?

Nó làm mặt tỉnh bơ:

Nếu anh là gió

- Thứ nhất vợ chẳng có cái gì với ông anh gió bão của cái Ngọc; nên chồng dẹp ngay  đi. Thứ hai, chán rồi, chẳng có chuyện gì để nói nữa thì thôi, nghỉ cho khỏe.

Nghe cái cổng xóm trọ “cạch” một tiếng, cái Thảo phát hiện có một bông hồng cài ở cửa phòng, giơ trước mặt nó:

- Này, gió với mây, có không giữ, mất đừng tìm được nháaaa…!

Nó bấm bấm rồi lại xóa xóa không biết bao nhiêu lần trước cái tin nhắn điện thoại, có lẽ phần kiêu hãnh, bảo thủ và tự kiêu trong nó đã lấn át tất cả.

***

Thi hết môn, nó lượn ngay về quê, về miền sóng miền gió để xua đi hết ưu phiền. Một cô nàng mảnh khảnh tưởng như gió có thể cuốn bay, đạp xe lạch cạch ra bờ kè ngồi nghe biển hát rì rào. Khổ cái, lần này ra biển sao nó không thấy lòng thanh tịnh như những lần trước.  Cứ hễ nó nhắm mắt lại hiện ra nụ cười của anh. Xa anh, nó mới hiểu thế nào là nhớ. Nó dặn lòng nếu chẳng yêu sẽ chẳng khổ, chẳng buồn; có phải vậy không?  Điện thoại của nó rung lên và sáng bừng dòng chữ: Gió đang gọi. Tim bất chợt đập nhanh, nó bấm máy:

- Alo…

Nếu anh là gió

- Alo, tôi là Gió đây. Tôi đang đuổi theo cô gái đã đánh cắp trái tim của tôi rồi chạy trốn. Em có biết cô ấy đang ở đâu không?

Từ bên kia điện thoại, mà hình như là từ khoảng cách gần hơn, tiếng nói thân thuộc của anh cất lên. Theo phản xạ, nó quay lại phía sau thì thấy đúng là anh Gió cao chót vót, đang cầm chiếc điện thoại, trên chiếc xe Dream đang dịu dàng cười với nó.

Trong vòng tay rộng lớn trước biển, anh thì thầm với nó:

- Em bảo anh là gió nên em chạy tới đâu, gió sẽ theo em tới đó.

- Thế này người ta gọi là: Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng đấy nhé! – Nó bây giờ mới cất giọng. – Mà bao giờ anh đi du học?

- Ngốc ạ, anh đi du học thì em không yêu anh nữa à? Anh hỏi nhưng vòng tay xiết chặt hơn như thể sợ nó sẽ lại vùng chạy mất.

Nó quay lại, khẽ thì thầm và véo von lời hát:

- Nếu anh là Gió, thì em sẽ là Sóng nhé. Em sẽ luôn ở đây và đợi anh

"Sóng bắt đầu từ Gió

Gió bắt đầu từ đâu?

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau" (*)

© Phương Khanh – blogradio.vn

(*) Sóng, Xuân Quỳnh

Mời xem thêm chương trình:

Thương là thương thế thôi

Lan Phương

Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top