Muôn dặm những cung đường
2021-09-13 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Cô kể tôi nghe cuộc sống đầy hạnh phúc và cũng đầy nước mắt của cô. Tôi nghe mà cứ ngồi ngây người, trong đầu tôi lúc đó chỉ có suy nghĩ người ta chia tay vì hết yêu nhau, chứ ai lại chia tay khi còn yêu người kia thắm thiết
***
Chị tôi ghi tên cho tôi theo học thêm môn toán ở lớp của cô, năm đó tôi học lớp chín
Tôi vùng vằng không chịu, vì tôi nghĩ với sức học hiện tại của tôi thì dư sức qua cầu, nghĩa là không cần học thêm, những gì cô giáo giảng ở lớp đã đủ kiến thức rồi, tôi hiểu và nắm chắc bài, vậy là được
Nhưng chị tôi bảo tôi khờ quá, thật ra ghi tên học vậy để làm tiền đề cho ba năm học ở cấp ba tiếp theo mà thôi, vì ngày ấy lớp của cô rất đông, gần như các lớp của các ngày trong tuần đều kín chỗ. Chị tôi nói cứ đăng ký vậy cho chắc ăn, học liên tục bốn năm theo cô là rất vững về toán, còn phải thi đại học nữa, cho chị yên tâm
Má tôi cũng động viên tôi học, má nói má được học rất ít nên cứ mong các con được học thật nhiều
Tôi nhớ lớp học đó phải gần năm mươi bạn
Tiếng đồn quả không sai, cô khái quát lại hết những kiến thức cơ bản mà lũ học trò như tôi đã học, ai còn bất cứ thắc mắc gì là cứ hỏi, rồi cô mới giảng bài mới. Tôi còn nhớ cô nói cô không chấp nhận được học trò của cô bước chân ra khỏi lớp mà còn lơ mơ chưa hiểu bài học hôm đó

Tôi được cô gọi lên bảng giải bài tập mấy lần, có lần cô khen có lần cô cốc vào đầu tôi và nói
- Em nắm bài tốt nhưng còn chần chừ trong cách giải, em muốn chọn cách tốt nhất, cô biết, nhưng em luôn để lộ ra điều đó, làm cả lớp cứ hồi hộp nhìn nhau
Tôi cười không biết nói sao rồi trở về chổ ngồi, nhỏ bạn quen ngồi bên huých nhẹ vào tay tôi như một lời khen, một sự khích lệ
Một thoáng bồi hồi khi nhớ về ngày tháng xa xăm ấy
Nhà cô rất rộng, nguyên một gian nhà lớn và một vườn hoa lớn là nơi cư ngụ của bốn mẹ con cô, có hai cổng vào, cổng bên này là dành cho gia đình, còn cổng bên kia là dành cho học trò đến học, vậy mà có lúc cô cho giải lao năm mười phút là cả bọn chúng tôi cứ túa ra vườn, tôi thích nhất là ngắm những bông hoa dại tím tím. Chúng tôi chỉ ngắm vườn hoa chứ tuyệt đối không phá phách nên cô yên tâm. Tôi không biết các bạn ngày ấy thì sao chứ tôi nhớ hoài vườn hoa nhà cô
Tôi học ở đó một tuần ba buổi, có thêm những người bạn mới, trong đó có ba người con của cô. Cả ba đều học giỏi, nhất là cô con gái giữa duy nhất, cô bé nhỏ hơn tôi mấy tuổi, sau này từng dự thi học sinh giỏi cấp tỉnh cả văn và toán
Tôi chỉ chưa bao giờ thấy người đàn ông trụ cột trong gia đình cô, mà tôi cũng chẳng thắc mắc và để ý chuyện đó
Cho đến một ngày, tôi đến học thì được thông báo là tạm nghỉ một hôm vì cô bị ốm
Sau này tôi mới biết, hôm đó cô nghỉ dạy một buổi để chia tay chồng cô
Ngày cuối cùng tôi học ở đó, tôi là người chào tạm biệt cô sau cùng. Cô không cho tôi về, bảo tôi ở lại ăn tối cùng cô. Tôi nhớ bàn ăn chỉ có hai cô trò, tôi thích món mì xào cô làm, cô nói các con cô đã ăn trước và lên phòng riêng hết rồi
Cô kể tôi nghe cuộc sống đầy hạnh phúc và cũng đầy nước mắt của cô
.jpg)
Tôi nghe mà cứ ngồi ngây người, trong đầu tôi lúc đó chỉ có suy nghĩ người ta chia tay vì hết yêu nhau, chứ ai lại chia tay khi còn yêu người kia thắm thiết
Cô nói chú nhất quyết đòi chia tay, chú để lại hết tài sản cho cô và mong cô chu toàn trách nhiệm với các con
Chú đi xa và vào chùa sống, cô đã lần theo để biết chú ở đâu và vì sao như vậy nhưng cô mất dấu chú. Chú không gửi thư hay có bất cứ tin tức nào nhắn đến cô, mà mọi người cũng rất ngạc nhiên vì cô chú đang rất hạnh phúc. Cô nói cô làm vợ mà còn không biết vì sao chồng mình cứ khăng khăng vậy
Chú không có lời giải thích nào mặc cho nội ngoại hai bên gạn hỏi, còn cô cứ muốn điên loạn lên vì cô còn thương chú rất nhiều
Cô nói với tôi cô phải đứng vững vì ba đứa con của cô chú, cô không được phép gục ngã. Chú nói chú thích được sống yên tĩnh một mình, họ không ly hôn, nghĩa là trước pháp luật cô chú vẫn là vợ chồng
Tôi ở lại bên cô gần cả tiếng trong buổi tối hôm đó, chắc vì cô thân với chị tôi nên cô muốn tâm sự cùng tôi một chút cho nhẹ lòng
Tôi nhớ mãi món mì xào của cô đến tận lúc này
…
Tôi gặp lại cô khi đang học năm thứ tư bậc đại học
Tôi đang chạy xe trên đường biển còn cô đang vừa đi thể dục vừa nghe nhạc. Tôi dừng xe và gọi cô
Hai cô trò ngồi bên nhau lần nữa trên ghế đá ở biển
Nhìn cô mặc bộ đồ thể dục và gắn tai nghe trông rất trẻ trung, ánh mắt cô ngời ngời hạnh phúc
- Chú về với cô rồi em à, sau mấy năm ở chùa chú quay về hẳn với cô luôn
Đó là câu đầu tiên cô nói sau mấy năm gặp tôi
- Cô nghỉ hưu rồi, cũng không dạy thêm ở nhà nữa, cô muốn dành hết thời gian cho chú
- Em vui quá, nhìn cô khỏe và hạnh phúc như vầy. Em đang được nghỉ hè. Sao chú không đi thể dục cùng cô?
- Chú đang hàn huyên với mấy người bạn ở nhà nên cô đi một mình
.jpg)
Hai cô trò không hẹn mà cùng im lặng và nhìn ra biển. Thật là kỳ lạ, có những mối tình có những cuộc đời như cô giáo của tôi, nói ra chắc chẳng ai tin, họ xa nhau rồi lại quay về bên nhau, không oán trách, bao dung thấu hiểu và vẫn thương nhau
Lần đó gặp cô cho đến bây giờ đã mấy chục năm, tôi đã có gia đình, đã biết và chứng kiến bao chuyện tình khác nhau nên tôi hiểu, thế giới này có bao nhiêu con người là có bấy nhiêu cuộc đời, có trùng trùng những nỗi niềm không thể gọi tên chính xác. Người ta có thể đi về muôn lối, có thể chọn con đường này rồi lại rẽ ngang sang con đường khác, rồi lại chọn một con đường khác nữa, nhưng cho dù là sự chọn lựa nào thì người ta vẫn khát khao được hạnh phúc
“Thưa cô giáo của em
Những công thức toán học ngày nào cô dạy thật sự đã thoát hết khỏi trí nhớ của em, những gì về cô còn lắng đọng trong em đến phút giây này là nụ cười khích lệ trên gương mặt cô, là giọng nói khàn đặc của cô, là hương vị thơm lừng của món mì xào tối hôm ấy, là ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc khi cô nhìn em lúc ở biển quê mình
Em viết cho riêng em tí cô nhé”
Riêng tôi, tôi đã dừng lại bao lần trên những cung đường tôi đã chọn, đã đi và vẫn đang đi, tôi không nhớ, tôi chỉ biết tôi dừng lại để lắng nghe nhịp thở của chính tôi, để tự tôi nhắc nhở tôi rằng, với muôn dặm những cung đường còn lại của cuộc đời, hãy biết sống, biết yêu thương và biết trân trọng
Ngày trước các bạn tôi vẫn bảo sau này tôi sẽ là một ca sĩ, vì tôi thích hát.
Tạm biệt chim én xưa
Tạm biệt luôn giấc mơ
Và giàn hoa tím bên nhà ai nhớ mong
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 538: Ngày gió ngừng thổi ở bờ bến bình yên (Phần 1)
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






