Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa thu ở nơi em không biết, anh sống có tốt không?

2021-10-20 01:22

Tác giả: Đông Phương


blogradio.vn - Hoàng không đáp lại câu nói của Cẩm Hà, cả 2 chìm vào yên lặng, bóng của họ trải dài theo ánh tà dương, nếu như không có chuyện xảy ra cách đây 10 năm thì có thể Hoàng và Cẩm Hà đã trở thành vợ chồng và giờ đây họ không phải là 2 cái bóng lặng lẽ đi bên nhau thế này. 

***

Gió mùa thu đã về rồi, từng ngọn gió thổi qua em. Thổi qua nơi chúng ta từng đi, thổi qua nơi chất chứa kỉ niệm của anh và em. Mùa thu đến rồi, lá vàng rơi nhiều hơn trước, phủ kín cả con đường. Nhưng con đường này, bây giờ chỉ còn mình em bước đi. 

Anh bây giờ thế nào? Có ổn không? Có biết chăm sóc tốt cho bản thân mình không? Em thì khác, cảm thấy không ổn một chút nào cả. Không ổn, vì khi đi trên con đường không có anh.

Năm đó, cũng vào mùa thu, tiết trời chỉ hơi se lạnh thôi. Gió cũng thổi như vậy, lá vàng cũng rụng đầy, phủ kín con đường. Anh đứng đợi em dưới lầu công ty, chờ em tan làm, vì hôm đó là sinh nhật em, anh hứa dẫn em đi ăn, đi xem phim. 

Tối đó, vì em tan làm muộn, nên anh phải đứng đợi em suốt 2 tiếng đồng hồ, giữa trời se lạnh như vậy, nhìn anh em thương vô cùng. Tan làm, em vội thu dọn đồ, chạy thật nhanh xuống lầu công ty. Vì sợ anh lạnh, em chạy lại ôm chầm lấy anh. Em ôm anh thật chặt. Anh nói rằng “Có còn là trẻ con nữa đâu mà nũng nịu vậy?” Mặc kệ lời anh nói, giữa khung trời thu ấy, em vẫn ôm chặt anh, như thể không muốn xa rời.

Anh đã đặt vé xem phim, đưa em đi xem một bộ phim tình cảm. Một bộ phim lãng mạn đúng gu mà em thích. Ngồi trong rạp, anh nắm chặt tay em, ngay khoảnh khắc đó, em thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời này.

em_0

Lúc xem phim xong, em kêu đói. Anh bảo nhà hàng anh đặt cũng gần đây thôi, mình đi bộ cho lãng mạn nhé. Câu nói đó của anh, em thấy sao mà sến quá, chỉ biết đứng cười thôi. Cùng anh đi dạo trên con đường đầy lá vàng, cũng trên con đường ấy chuyện mà em không ngờ tới nhất lại xảy ra. Trên con đường đó, lúc mình đi cùng nhau, có xảy ra một vụ trộm cướp. Tên cướp chạy nhanh về phía chúng ta, anh khi ấy không muốn em bị thương đã đẩy em ra. 

Khi anh đẩy em sang một bên, em ngã chưa thể đứng dậy, lúc quay người lại nhìn. Anh đã nằm ở đấy. Em vội vàng chạy lại, đầu óc rối bời, không kịp suy nghĩ gì cả. Tay chân run lẩy bẩy, nước mắt cứ tuôn ra làm em không thể nhìn rõ anh. Anh nắm chặt tay em.

“My à, anh thật sự rất yêu em. Cuộc đời này của anh, được gặp em, chính là điều mà anh cảm thấy may mắn nhất”.

Lúc đó, anh đưa tay vào túi áo, lấy ra một cái hộp, anh đặt nó vào lòng bàn tay em, giọng anh khi ấy đã rất yếu.

“Chiếc nhẫn này, vốn dĩ để anh đeo vào tay em. Nhưng bây giờ, có lẽ, anh không làm được nữa rồi”.

Nói xong, anh nở một nụ cười nhẹ, đó là nụ cười đẹp nhất em được nhìn thấy suốt những năm tháng chúng ta yêu nhau, đó cũng là nụ cười cuối cùng anh dành cho em.

Em cầm hộp nhẫn trên tay, nước mắt không ngừng rơi, cuối cùng xe cấp cứu cũng đến, anh được đưa vào bệnh viện. Ngồi bên ngoài em không ngừng cầu nguyện, mong anh bình an. Và rồi, bác sĩ cũng bước ra khỏi phòng cấp cứu, bác sĩ nói rằng, anh được đưa vào bệnh viện quá muộn, vết thương sâu các bác sĩ đã cố hết sức, nhưng anh không qua khỏi. Em khi ấy như sụp đổ hoàn toàn, chỉ biết ngồi đó gào khóc thật to.

Vậy là anh để lại em một mình trên đời này thật rồi. Em biết phải làm sao đây, em làm sao có thể sống tiếp được. Lúc đó, điện thoại của anh đổ chuông, chính là nhà hàng mà anh đã đặt. Em nghe máy, rồi vội vàng bắt xe đến đó. Em vội bước vào nhà hàng, bước vào căn phòng anh đã đặt. Thì ra, ngày sinh nhật em, anh định cầu hôn em. Hoa, bánh, bóng bay, đèn, nến, anh đều chuẩn bị hết rồi, chỉ chờ anh đưa em đến, tạo điều bất ngờ cho em thôi. 

di_-_ben_-_nhau

Nhân viên nhà hàng đưa cho em một bó hoa, trên màn hình cũng đã bắt đầu chiếu phim. Bộ phim đó chính là chuyện tình yêu của chúng ta, là kỉ niệm của chúng ta, là lời nói bao lâu nay anh cất giữ gửi vào câu chuyện kia. Trên tấm thiệp mừng sinh nhật anh viết cho em, anh viết “Công chúa của anh sinh nhật vui vẻ nhé. Cảm ơn em đã bước đến cuộc đời anh, là động lực để anh phấn đấu hết mình. Anh yêu em rất nhiều.”  

Mọi thứ lúc đó trước mắt em sụp đổ hoàn toàn, trước mắt em khi ấy chỉ toàn là hình ảnh anh, em nhớ anh vô cùng. Tại sao lại như vậy cơ chứ? Tại sao chuyện đó lại xảy ra với anh? Tại sao ông trời lại chia cắt chúng ta?

Thế giới của em chính là anh, bây giờ anh đi rồi, thế giới của em cũng sụp đổ theo. Đám của anh, chỉ có bạn bè, vì anh là trẻ mồ côi nên không có người thân. Nhưng đám của anh, anh không hề cô đơn, có bạn bè đến để đưa anh về nơi nghỉ cuối cùng. Trước di ảnh anh, em không cầm được nước mắt. Chúng ta đã tính đến chuyện kết hôn, đã tính đến chuyện cùng nhau đi hết quãng đời này. Vậy bây giờ anh bỏ em đi trước, em biết phải làm sao?

Kể từ ngày anh mất, cũng đã được 3 năm. Em vẫn sống một mình, vẫn làm công việc văn phòng, vẫn sợ đi xem phim một mình, vẫn nhớ anh, vẫn giữ chiếc nhẫn anh đưa, em luôn mang nó theo bên mình như là có anh đi cùng vậy. 

Em vẫn đi qua con đường đó, con đường có lá vàng rơi kín vào mùa thu, là con đường cuối cùng anh cùng em đi, là con đường nơi anh mất. Có một câu hát tiếng Trung mà em rất thích “Em đón gió đêm, làn gió đã thổi qua anh, thế có tính là chúng ta ôm nhau không? Có thể tính là em đang ôm anh không”. Ở nơi em không biết, anh sống có tốt không?

© Đông Phương - blogradio.vn

Xem thêm: Anh có đủ can đảm để yêu em? | Radio Tình Yêu

Đông Phương

" Mối tình đầu như đi trên cát, bước thật nhẹ, nhưng in thật sâu"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gửi người em đã từng yêu

Gửi người em đã từng yêu

Em đã khóc rất nhiều, đã giải thích hết lời, cũng đã nghe anh nói xin lỗi đủ nhiều rồi.

Rời khỏi một cuộc tình lâu năm: Tại sao lại ám ảnh bởi chuyện đáng hay không?

Rời khỏi một cuộc tình lâu năm: Tại sao lại ám ảnh bởi chuyện đáng hay không?

Sau một cuộc tình nhiều năm bất thành, người ta thường lại nhìn vào nữ giới mà thở dài rằng cô ấy đã lãng phí thời gian khi “dành trọn thanh xuân” cho một người. Đến cả bản thân mình, phụ nữ cũng thầm cảm thán và không khỏi cảm thấy cay đắng. Đây là một nỗi buồn đẹp hay đang nói thời gian của phụ nữ là có giới hạn, quá lứa lỡ thì không thể tìm thấy tình yêu nữa?

Cuộc sống không dễ dàng gì, nhưng vẫn đáng để sống

Cuộc sống không dễ dàng gì, nhưng vẫn đáng để sống

Suy ngẫm lại những gì mình đã trải qua, những sai lầm, những chuyện vui, chuyện buồn, để rút ra khinh nghiệm, để sửa chữa, và thậm chí chuyện tôi sắp thực thi để có trạng thái không bỡ ngỡ lắm…

Mùa đông xứ Huế của tuổi thơ tôi

Mùa đông xứ Huế của tuổi thơ tôi

Yêu tuổi thơ, tôi càng thêm biết yêu cái khó khăn mùa đông xứ Huế. Càng làm tôi nhớ đến cái Tết của nồng ấm gia đình, mơ một bầu không khí quây quần buổi tối quanh bếp than hồng mùa đông bên ba bên mẹ dấu yêu, bên các em tôi khờ dại và cùng chờ ngày rét buốt, mưa rả rích, qua đi là ngày xuân ấm.

Con đường đi tìm ngày bình yên của riêng bạn

Con đường đi tìm ngày bình yên của riêng bạn

Ngẩng đầu lên nhìn cảnh vật bên ngoài, giống như muốn nói với cuộc sống: “Xin chào, thật vui vì thấy bạn!”

Đã bao lâu rồi bạn không bên cạnh mẹ?

Đã bao lâu rồi bạn không bên cạnh mẹ?

“Đã bao lâu rồi bạn chưa ở cạnh mẹ?”. Có thế sẽ có bạn bảo rằng 1 giờ, 2 giờ hay một ngày. Nhưng đâu đó vẫn có rất nhiều người không bên cạnh mẹ mình nhiều năm, dù là ở xa hay chung nhà. Nếu bạn đang ở bên mẹ hãy đến bên và ôm mẹ mình một cái, không cần làm gì cả, chỉ thế là đủ rồi, hãy cảm nhận khoảng thời gian ấy, trân quý từng chút một. Còn nếu bạn đang ở xa, hãy sắp xếp thì giờ quay về với mẹ sớm nhất nhé.

Bình an tự cõi lòng

Bình an tự cõi lòng

Qua màn đêm dài tịt mịt mù sương, mắt tôi không thấy được gì ngoài một màu đen huyền ảo. Nhưng lòng tôi thì như có ngọn lửa nhỏ thắp sáng cả tâm hồn, tôi biết mình không cô độc trên đường đời vạn ngã.

Một lần nữa yêu? (Phần 1)

Một lần nữa yêu? (Phần 1)

Em quay lại nhìn tôi và tặng cho tôi một nụ cười, tôi đón nhận và cười lại, rất lâu rồi tôi mới cười nụ cười này.

Cách chọn kiểu tóc và màu tóc theo cung hoàng đạo của bạn

Cách chọn kiểu tóc và màu tóc theo cung hoàng đạo của bạn

Bạn muốn thay đổi kiểu tóc nhàm chán, cũ kỹ của mình nhưng không biết bắt đầu từ đâu? Đừng cho phép những suy nghĩ này bủa vây tâm trí và khiến một ngày của bạn thêm căng thẳng và mệt mỏi. Thay vào đó, hãy để cung hoàng đạo dẫn lối bạn tìm ra kiểu tóc và màu tóc phù hợp nhất.

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Bất luận là nắm giữ hay níu giữ đều không được. Bởi khoảnh khắc tồn tại chỉ một cái rợp mi, còn con người ta thì còn lâu lắm mới giác ngộ ra nuối tiếc trong đời.

back to top