Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa cúc họa mi cuối cùng

2017-12-14 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Tháng 12 năm ấy, tôi ôm trong tay bó cúc họa mi với ý định tỏ tình dang dở… Tháng 12 năm nay, tôi vẫn ôm bó cúc họa mi trong tay tặng em. Đây có lẽ là lần cuối cùng tôi tặng em cúc họa mi, bởi vì sẽ chẳng còn tình yêu lặng lẽ nào nữa.

***

blog radio,  Mùa cúc họa mi cuối cùng

Tháng 12, cúc họa mi về trắng cả con phố, từng xe hoa trắng muốt ngập tràn như gợi cả ngàn nhớ thương trở về…

Tôi chẳng hiểu vì sao mình lại mê mẩn loài hoa nhỏ bé và trắng tinh khôi ấy nữa. Có người nói cúc họa mi tượng trưng cho tình yêu lặng lẽ. Không thơm nồng nàn, cũng chẳng ngọt ngào thế nhưng những bông hoa ấy lại có sức lôi cuốn kỳ lạ.

Tháng 12 năm ấy, tôi cầm trong tay bó cúc họa mi trắng đứng đợi em trước cổng trường. Chúng tôi được coi là thanh mai trúc mã của nhau, lớn lên bên nhau và chẳng giấu giếm nhau điều gì cả. Em hiểu tôi đến mức chỉ cần nhìn gương mặt là đoán được tôi đang nghĩ gì. Còn tôi thì luôn có mặt mỗi lần em vui, buồn hay cần người chở che. Từ ngày bé, tôi đã sẵn sàng liều mình xông vào đánh đấm túi bụi với mấy đứa hay bắt nạt em và tự hứa rằng sẽ luôn bảo vệ, chẳng để ai khiến em phải khóc nữa. Lời hứa trẻ con ấy được tôi thực hiện suốt ngần ấy năm, và giờ đây, tôi mong ước mình được bảo vệ em suốt cả cuộc đời.

Em bước ra, thấy tôi liền vẫy tay vui vẻ chạy lại. Nụ cười đã khiến trái tim tôi xao xuyến suốt cả tuổi thanh xuân. Thế nên tôi nguyện đánh đổi tất cả để giữ lấy nụ cười luôn trên gương mặt ấy. Em ríu rít chuyện trò bên tôi, tay ôm chặt lấy bó hoa cúc họa mi trắng tôi vừa tặng. Tôi đoán là em chẳng biết ý nghĩa của nó đâu, chỉ đơn giản rằng em thích những bông hoa màu trắng luôn rạng rỡ ấy. Tôi mỉm cười đứng cạnh bên chăm chú lắng nghe câu chuyện của em.

Một chàng trai khác xuất hiện, em cười rạng rỡ vẫy tay rồi chạy lại ôm chầm cậu ta. Tôi hốt hoảng, mặt biến sắc nhanh chóng. Em kéo cậu ta đến trước mặt tôi và giới thiệu rằng đó là bạn trai và hai người đang yêu xa bấy lâu.

“Đây là Thiên, người hôm nay em muốn giới thiệu với anh. Cậu ấy là bạn trai em. Anh bất ngờ không? Em đã để dành cho anh bất ngờ này đấy.”

Tôi gượng nụ cười ngượng ngùng, mắt không rời khỏi tay em đang nắm chặt bàn tay kia. Cố giấu đôi bàn tay đang run lên của mình và ngậm ngùi nhìn em ríu rít cười đùa cùng cậu ta. Môi mím chặt cố kiềm chế cảm xúc của mình.

“Em giấu được lâu quá đấy nhé. Chào cậu, tôi là Thành.”

Cậu ta chào tôi, rồi quay sang cười với em, còn em thì luôn vui vẻ bên cạnh.

Gương mặt ấy rạng rỡ đến thế kia…

Nụ cười ấy dịu dàng đến thế kia…

Đôi mắt ấy hạnh phúc đến thế kia…

Thế nhưng khi ở bên tôi chẳng hề thấy được điều đó. Tôi lặng lẽ lùi lại phía sau, lặng lẽ nhìn em hạnh phúc bên cậu ta, lặng lẽ giấu tình yêu phía sau cái danh bạn tri kỷ.

Vài lần tôi cố hỏi em về cậu ta, người đã nhanh tay hơn tôi cướp mất trái tim em. Mỗi lần thế em đều cười và tim tôi đều nhói đau lên một chút. Họ yêu xa, thế nhưng chưa bao giờ ngừng yêu nhau, chưa bao giờ ngừng nhung nhớ.

“Thế nhưng em có sợ rằng xa mặt sẽ cách lòng? Hay khoảng cách sẽ khiến người ta thay đổi? Con người mà, có ai biết trước được điều gì đâu chứ?”

Em chỉ im lặng, nhưng đôi mắt lại kiên nghị vô cùng. Tôi hiểu, bởi vì em tin tưởng vào tình yêu ấy, tin tưởng vào cậu ta và tin tưởng vào chính mình. Tôi lặng lẽ thở dài, cố nuốt những lời muốn nói xuống tận đáy lòng. Tôi sẽ bỏ cuộc và bên cạnh em như trước đây? Hay cố gắng giành lấy em cho riêng mình?

“Em biết rằng rồi ai cũng sẽ thay đổi, nhưng vẫn luôn tin rằng cuộc đời này sẽ tồn tại những điều vĩnh cửu. Nhiều người không tin vào tình yêu chân thành, thế nhưng em tin.”

Em nhìn tôi, mỉm cười.

blog radio,  Mùa cúc họa mi cuối cùng

Em thật khác lạ, chẳng còn là cô bé vô tư luôn chơi những trò của con trai cùng tôi ngày bé. Chẳng còn là người để tôi chở che bảo bọc nữa. Dường như em đã trưởng thành, đã đủ chín chắn để quyết định điều gì tốt nhất cho chính mình.

Tôi lặng lẽ đắm mình trong suy nghĩ riêng. Có lẽ nhiều người sẽ nói rằng tôi nhanh bỏ cuộc quá hay thậm chí tôi chẳng yêu em nhiều như tôi nghĩ. Bởi vì tôi chưa đánh đã bại, chỉ mới một chút khó khăn đã bỏ cuộc. Thế nhưng tình yêu đâu phải là chuyện của một người, nó chỉ thật sự hạnh phúc và trọn vẹn khi nhận được sự đồng nhịp của hai trái tim. Thế nhưng tôi và em đang lạc nhịp và em đã tìm thấy người khiến em hạnh phúc, tôi chẳng thể nào khiến em đau khổ hơn. Tình yêu lại càng không phải là sự tranh giành hay van xin mà có được. Nó sẽ chẳng còn ý nghĩa nếu như chỉ một người cố gắng.

Hai tháng sau, tôi tạm biệt em và thực hiện ước mơ mà tôi còn dang dở. Chuyến đi xuyên Việt mà tôi ao ước.

Tôi đã muốn được cùng em đặt chân đến tất cả mọi nơi trên đất nước này, muốn được cùng em thức dậy đón bình minh ở biển và lặng lẽ bên nhau ngắm ánh hoàng hôn cuối ngày.

Tôi đã muốn được cùng em ngắm đồi hoa dã quỳ vàng rực của Đà Lạt, muốn được cùng em nắm tay nhau đi dạo ở xứ sở tình yêu ấy.

Tôi đã muốn cùng em mở một quán cà phê nhỏ, cùng nhau trải qua những tháng ngày thật tuyệt vời và hạnh phúc.

Nhưng có lẽ giấc mơ đó tôi sẽ thực hiện, hoặc một mình, hoặc một ai khác.

Tôi ôm vai em:

“Nếu cưới phải báo trước với anh hai tháng để anh về kịp nhé. Và nếu cậu ta có bắt nạt em, hãy nói anh ngay, anh còn lời hứa sẽ bảo vệ em đấy!”

Cậu ta cười hớn hở và không quên nhắn rằng sẽ chẳng bao giờ để em phải buồn.

… Tôi loay hoay phía sau quầy bar với những chiếc cốc vừa được chuyển về. Chẳng biết xếp đâu cho hết nữa khi mà đó đều là những chiếc cốc mà tôi yêu thích và phải nhờ người mua từ Hà Nội chuyển vào.

Điện thoại báo có thư mới:

“Em giận rồi đấy, bao giờ thì anh mới định trở về?

Em đã định là sẽ không liên lạc với anh nữa đấy nhé. Anh chẳng chịu trả lời thư, chẳng nghe điện thoại của em, lời hứa khi xưa anh có còn nhớ nữa không đây?

Anh đã từng hỏi em rằng có sợ yêu xa không khi mà thời gian và khoảng cách luôn là những thứ thật sự khắc nghiệt và điều đáng sợ nhất đối với tình yêu. Thế nhưng em nói rằng em tin vào tình yêu, và em đã đúng anh ạ.

Anh sẽ về dự đám cưới em như đã hứa chứ?”

Tôi mỉm cười. Tôi của ngày xưa đã quyết định đúng rồi. Tôi đã để em bên người khiến em bình yên.

***

Tháng 12 năm ấy, tôi ôm trong tay bó cúc họa mi với ý định tỏ tình dang dở…

Tháng 12 năm nay, tôi vẫn ôm bó cúc họa mi trong tay tặng em. Đây có lẽ là lần cuối cùng tôi tặng em cúc họa mi, bởi vì sẽ chẳng còn tình yêu lặng lẽ nào nữa.

Đón tôi là em và cậu ta. Em vẫy tay loạn xạ khi nhìn thấy tôi. Em vẫn rạng rỡ như ngày xưa, vẫn vui vẻ và gương mặt tràn ngập hạnh phúc. Nhưng em chẳng còn khiến tôi bồi hồi xao xuyến như ngày xưa. Tôi tự mỉm cười với suy nghĩ của chính mình.

***

blog radio,  Mùa cúc họa mi cuối cùng

Đà Lạt ngày trở lại vẫn se se lạnh. Tôi có chút nhớ quán café nhỏ của minh. “Cúc họa mi” – cái tên tôi dành riêng cho nơi trú ngụ tâm hồn mình. Chẳng phải lưu luyến hay nuối tiếc, chỉ là một kỷ niệm đẹp trong cuộc đời.

“A, anh trở lại rồi. Em ghé qua bao nhiêu lần mà không thấy quán mở cửa. Nhớ cúc họa mi ghê.”

“Chào em. Cúc họa mi lại nở rồi đây!”

Vừa nói, tôi vừa nhìn cô bé khách quen và tay thì không ngừng cắm bó hoa cúc họa mi vào lọ và đặt trên bàn.

“Em biết cúc họa mi có ý nghĩa gì đấy. Là tình yêu lặng lẽ đúng không?”

Cô bé vẫn không rời mắt khỏi lọ hoa, tay mân mê nhẹ nhàng từng cánh hoa trắng muốt và mỏng manh như sợ làm rơi rụng điều gì đó.

Tôi ngẩng đầu ngạc nhiên:

“Em biết ư? Anh cứ tưởng sẽ không ai phát hiện ra ý nghĩa của nó ấy chứ?”

“Em biết mà… Em cũng rất thích hoa cúc họa mi. Thật tiếc là chỉ Hà Nội mới có. Thế nên em mới mong ngày anh trở lại lắm đấy.”

Tôi cười… Ở một nơi xa lạ như thế này, đã có người hiểu cúc họa mi…

© Đoàn Hòa – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

back to top