Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng 12 gió mùa về

2015-12-09 02:55

Tác giả:


blogradio.vn - Tháng 12, gió mùa về, tôi viết cho tôi, cho cậu, cho chúng ta. Cảm ơn cậu vì quãng thời gian đẹp nhất mà chúng ta đã trải qua cùng nhau. Cảm ơn cậu đã luôn nắm lấy bàn tay tôi, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cảm ơn cậu đã cho tôi biết cảm giác được yêu thương.

***

Đôi khi muốn trốn vào một góc tối nào đó, thu gọn người lại và nghĩ tới những chuyện đã qua, quá khứ lại ùa về, giọt nước mắt cứ thế rủ nhau rơi xuống. Con người ta ai cũng có những lúc yếu lòng như vậy. Tháng 12, gió mùa về, mang theo cái lạnh se sắt của phương Bắc xa xôi, mang theo cả những cô đơn, những hoài niệm.

Tháng 12, tôi ngồi đây, đan hai bàn tay lạnh ngắt vào nhau trong vô thức, trái tim tôi run lên thúc giục tìm về những kí ức đã qua của một thời tuổi trẻ sẽ qua đi không bao giờ trở lại nữa, tôi hồi tưởng về những năm tháng đầu tiên khi rời ghế nhà trường THPT, với những bước chập chững đầu tiên khi dấn thân vào đời. Tôi đã yêu, yêu một nụ cười, một hình bóng xa xăm, một con người mà dường như ông trời không muốn se duyên kết phận cho chúng tôi, chỉ đơn giản ông muốn chúng tôi gặp nhau, yêu nhau rồi xa nhau vậy thôi. Để giờ đây, bao nhiêu năm đã qua, những tiếc nuối của hai con người vẫn mãi ở đó, nguyên vẹn và tinh khôi như cái tuổi 18, buổi ban đầu mới yêu.

Tôi gặp cậu ấy vào một buổi trưa tháng 6, cái nắng như thiêu đốt da thịt cứ bao trùm lên mọi vật ở miền trung gió Lào cát trắng. Lúc ấy tôi cũng chỉ mới là một cô bé, với những vô tư chưa biết gì của tuổi mới lớn, và điều đặc biệt nhất là tôi chưa bao giờ tin vào cái gọi là tình yêu sét đánh. Thế nhưng buổi trưa hôm ấy, tôi đã thực sự cảm nắng một nụ cười, nó đẹp hơn bất kỳ điều gì trên đời, vào khoảnh khắc ấy, dù có chút vội vàng nhưng trái tim tôi đã cất tiếng ngỏ rằng: À! Mày đã yêu rồi.

gió mùa về

Đúng là khi người ta yêu thì dường như tất cả mọi thứ trên đời đều rất đẹp đẽ, kể cả cái nắng rát da rát thịt mà tôi đã từng xem nó là kẻ thù, tôi không quản nắng gió, chỉ để được nhìn ngắm nụ cười ấy, có lẽ lúc đó đối với tôi, đó chính là điều làm tôi cảm thấy hạnh phúc nhất. Tôi không cần biết cậu ấy nghĩ thế nào, chỉ là, đối với tôi, nếu thích một ai đó, tôi không ngần ngại thể hiện tình cảm của mình, cũng không cần cậu ấy phải đáp trả tình cảm của tôi, không rõ đó là mù quáng hay ngu ngốc, thế nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy hối hận vì những ngày tháng đẹp đẽ ấy.

Thời gian cứ thế trôi qua, cái khoảng cách địa lý, và nhất là cái khoảng cách trong tâm hồn mỗi con người làm chúng tôi xa nhau, ai cũng có những bộn bề lo toan riêng. Tôi thử sức mình ở Sài Gòn vội vã, tất nập, cậu ấy ở lại với những dự định và ước mơ riêng. Có những lúc Sài Gòn giận dỗi đổ mưa, tôi mới tạm quên đi những bận rộn của mình, để giật mình nhớ ra rằng từ lâu rồi tôi không có thời gian để nhớ thương, để buồn, để vui. Cái guồng quay của cuộc sống khiến cho tôi không có thời gian để cho cảm xúc cá nhân của mình được phép xen vào. Tôi nhớ cậu ấy, nhớ da diết như nỗi nhớ gia đình, nhớ quê hương vậy....

Tháng 12, tôi trở về quê hương, về với những tình cảm đang bỏ dở của mình, về với ước mơ một thời ấp ủ mà vẫn chưa làm được. Tháng 12, tôi và cậu ấy chớm nở một tình yêu đẹp đẽ, nhẹ nhàng. Trái tim tôi đập liên hồi vì hạnh phúc, vì bao chờ mong nay đã được đáp trả. Những cũng tháng 12, tôi và cậu ấy xa nhau, không phải vì cả hai không còn yêu nhau nữa, chỉ là tất cả mọi thứ trên đời này không muốn tôi và cậu ấy tiếp tục mối tơ duyên trắc trở này.

Thời gian cứ thế trôi qua, những buồn phiền, đau đớn trong tâm hồn mỗi người cũng dần phôi phai, dù tình yêu vẫn còn vẹn nguyên ở đó, chúng tôi thi thoảng vẫn gặp lại nhau, vẫn nói với nhau những câu gượng gạo đến nghẹt thở, những lúc ấy tôi chỉ muốn vứt bỏ tất cả để về bên cậu ấy, thế nhưng không biết tự bao giờ, cái vực sâu khoảng cách giữa tôi và cậu dù vô tình hay cố ý đã càng lúc càng sâu, càng lúc càng xa, đến mức dù có muốn, chúng tôi cũng không thể vượt qua được.

Bao tháng 12 đã qua đi, để giờ đây, tôi ngồi đây nhớ lại những gì đã đi qua, mập mờ như một bức tranh đen trắng, bức tranh ấy có tôi và cậu, thế nhưng tôi và cậu không thể nhìn thấy nhau, không thể đến với nhau, chỉ bởi nếu hình bóng quá khứ của cậu tạo bởi những nét vẽ trắng tinh, thì của tôi lại là những nét vẽ đen đến quặn lòng. Tôi quay đầu nhìn về quá khứ, dù có tiếc nuối bao nhiêu đi chăng nữa tôi vẫn sẽ mỉm cười, bởi vì quá khứ đó thực sự rất đẹp, rất hạnh phúc. Có lẽ nếu cho chọn lại một lần nữa tôi vẫn sẽ chọn cậu, dù cho biết trước kết cục rằng chúng ta cũng sẽ xa nhau, tôi thà nắm lấy hạnh phúc để rồi đau khổ, còn hơn cứ để cuộc đời trượt dài theo những cảm xúc bất định.

Tháng 12, gió mùa về, tôi viết cho tôi, cho cậu, cho chúng ta. Cảm ơn cậu vì quãng thời gian đẹp nhất mà chúng ta đã trải qua cùng nhau. Cảm ơn cậu đã luôn nắm lấy bàn tay tôi, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cảm ơn cậu đã cho tôi biết cảm giác được yêu thương.

© Dã Quỳ - blogradio.vn

Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.

viết cho người tôi yêu
Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bài hát của ký ức

Bài hát của ký ức

Bài hát em nghe hôm nay là bài hát anh hay hát cho em nghe ngày xưa. Nhưng em hiểu bây giờ đó sẽ chỉ là bài hát của ký ức. Ký ức về một tình yêu đẹp nhưng chúng ta đã đánh mất trong đời.

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Chỉ khi trời sụp tối, không còn nhìn rõ mặt nhau mới chịu tản ra, ai về nhà đó. Mặt mũi tèm lem, mồ hôi ướt sũng, nhìn là biết thấm mệt cả rồi nhưng đứa nào cũng mặt cười rạng rỡ cùng với những cuộc hẹn gặp lại vào ngày hôm sau.

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Hy vọng mỗi chúng ta sẽ luôn có những mối quan hệ tốt đẹp. Và dù đang ở trong mối quan hệ nào cũng hãy cùng nhìn lại và đừng đánh mất kết nối với thế giới quanh mình.

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Hãy kiên định lên nhé cô gái tuổi 18. Bởi vì tớ tự hào về cậu. Tự hào về con đường cậu chọn cho tương lai của chúng ta, giàu có hay không, tớ để cậu thay đổi và chọn lựa, có thể nó hoàn toàn trái ngược với những ước mơ mà cậu của từng muốn. Nhưng quan trọng là phải hạnh phúc nhé.

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

Ký sinh trùng thu hút ngay từ cái tựa đề của nó. Bởi nhiều người nhầm tưởng đây là một bộ phim khoa học viễn tưởng, nói về cuộc sống của những động vật ký sinh nhỏ bé. Nhưng Bong Joong Ho đã đánh lừa tất cả, bộ phim là một phản ánh sâu sắc về sự phân hóa giàu – nghèo trong xã hội Hàn Quốc, là một vở bi kịch đen của xã hội hiện đại.

Mùa hạ không em

Mùa hạ không em

Em đi rồi hoa tím xác xơ rơi Anh thơ thẩn bên gốc cây già đó Thầm gọi tên một người thương xa nhớ Em không về nghe tháng bảy gọi tên.

Cái miệng hại cái răng

Cái miệng hại cái răng

Trong khi tôi đang cười như được mùa thế thì cậu ta lại sợ đến nỗi tay chân loạn xạ, vung vung vẩy vẩy thế nào lại quẳng cả cục sắt yoyo ấy vào miệng tôi, vào hàm răng tôi vừa kịp thay cái cuối cùng mới tuần trước.

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

back to top