Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một người đi với một người

2021-06-28 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - “Hảo sợ đàn ông quá rồi Nhi ơi, mà Hảo cũng căm ghét chính mình, Hảo vẫn nhớ anh ta cuồng điên.” Nhi nghe mà đành im lặng, chẳng biết nói gì tiếp theo, Nhi chỉ mong quá khứ thật sự khép lại để Hảo còn vui sống và nuôi con.

***

Đó là một khu phố nằm ở vị trí trung tâm của thành phố này, các ngôi nhà cứ san sát nhau, đến nỗi nhà bên này chỉ cần nói to một tí là nhà bên kia nghe thấy rõ, nhưng cũng nhờ vậy mà tình làng nghĩa xóm ở đây luôn chan chứa.

Nhà Nhi nằm vị trí đầu tiên, tức là đi từ xa đã nhìn thấy rõ, bên hông nhà là một cửa sổ lớn mà cuối ngày Nhi có thói quen thích đứng đó để ngắm quang cảnh phố xá bên ngoài trong những lúc hiếm hoi rảnh rỗi của cô.

Có điều rất lạ là gia đình Nhi lại thân nhất với gia đình cô Ngọc ở cuối khu phố. Cô là hiệu trưởng một trường trung học, lúc Nhi dọn về đây thì cô cũng vừa nghỉ hưu. Hai cô cháu đi chợ rồi gặp nhau, vừa làm quen đã thấy rất mến nhau, rồi từ đó cứ có món gì ngon là cô lại hay mang sang cho Nhi. Nhi thích nhất và ghiền nhất là món thịt ba chỉ kho với ruốc, ngon tuyệt cú mèo luôn. Cô hay làm món ăn đó vào những lúc thời tiết mưa lạnh, mà những hôm như vậy thì nồi cơm nhà Nhi hết veo, phải vét nồi. Cô Ngọc rất vui vì không ngờ đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, vì gia đình cô cũng thích món ăn đó, cô nói phụ nữ thì nên biết nấu ăn, những món đơn giản là được, và cô tự mày mò làm hết, chẳng có ai hướng dẫn mà cũng chẳng học ai.

Ngược lại Nhi cũng vậy, có gì ngon lại mang sang cho cô, cô hay khen Nhi

“Con giỏi ghê, cái gì cũng biết”

“Cô cứ khen con, con còn vụng nhiều lắm, má con cứ hay la con hoài, mà cô biết không, cái gì cũng biết tức là hổng biết cái gì.”

Hai cô cháu cùng cười

Có lẽ vì vậy mà Nhi và cô cứ mỗi ngày một khắng khít hơn

Cô nghỉ hưu nên thấy buồn, cứ tranh thủ những lúc cuối tuần Nhi không đi làm lại sang trò chuyện tâm sự.

Và từ đó, Nhi biết được nỗi đau của cô

Cô Ngọc có hai người con, một trai và một gái, anh con trai có công ăn việc làm ổn định, đã lập gia đình và đang sống cùng cô, con dâu cô cũng suốt ngày bận bịu công việc ở cơ quan, cô ấy làm trong một ngân hàng lớn. Xem như cô yên tâm với người con trưởng trong nhà.

Nhưng cô luôn đau đầu và đã rất nhiều lần đau khổ với cô con gái út, con gái độc nhất của cô. Đó là Hảo.

Hảo có ngoại hình không xuất sắc lắm nhưng dễ nhìn, đặc biệt Hảo có giọng nói nhỏ nhẹ dễ gây được thiện cảm với người nào tiếp xúc với cô. Nhưng Hảo lại không học được, không biết vì sao, trong khi cô Ngọc đã cố gắng hết sức, đã trực tiếp kèm cặp cho con gái, rồi nhờ những thầy cô khác nữa, nhưng vấn đề là Hảo không thể tiếp thu được.

Sau bao trầy trật lên xuống, cuối cùng Hảo chỉ có thể dừng lại ở cái bằng tốt nghiệp cấp hai. Cô Ngọc rất buồn vì bản thân cô là cô giáo mà không thể làm gì tiếp theo để giúp con mình. Cô đành chấp nhận cho Hảo ở nhà, dự định sau này khi Hảo đủ tuổi sẽ tìm cho con một công việc nào đó bằng chân tay để Hảo có thể tự lo cho cuộc sống của mình.

Rồi đến một ngày, người ta báo cho cô biết một tin động trời

Hảo cặp bồ với một người đàn ông đã có vợ

Cô nghe như sét đánh ngang tai, vì gia đình cô cư ngụ tại đây mấy chục năm rồi, đó là một gia đình có nề nếp gia phong đâu ra đó, được bà con lối xóm tin yêu.

Cô Ngọc nói chuyện trực tiếp với con gái, bình tĩnh khuyên bảo con mọi điều, nhưng Hảo nhất quyết không nghe, Hảo nói người đàn ông kia đã chán vợ, chỉ yêu mỗi Hảo thôi, và Hảo cũng vậy, Hảo không thể sống xa anh ta.

Vợ anh ta tìm đến nhà gặp cô Ngọc, đó là một người phụ nữ hiền lành. Cô ấy nói hai người họ yêu nhau thật chứ không phải tình cảm bồng bột nhất thời, mà lỗi một phần cũng do cô, khi cô có thai lần đầu tiên dù đã sử dụng biện pháp phòng ngừa vì lúc đó quá khó khăn về kinh tế, cô đã bỏ thai trong sự đồng ý của chồng cô, là anh ta. Cô cứ nghĩ đơn giản sau này muốn là sẽ có con lại bình thường.

Nhưng bác sĩ báo cho cô biết sau nhiều năm trời chờ đợi là cô không thể có con được nữa, do hậu quả của lần bỏ thai kia, lần đó cô đã không đến bệnh viện mà lại đến một phòng khám tư nhân. Cô báo cho anh ta biết chuyện, từ đó anh ta bắt đầu lạnh nhạt hờ hững với cô. Anh ta gặp Hảo trong một lần đi cà phê với bạn bè, họ quen nhau rồi công khai yêu nhau trước mọi người.

Vì cô Ngọc là người lớn, cô ấy nói vậy, nên cô ấy nhờ cô Ngọc khuyên can con gái, vì thật lòng dù anh ta phũ phàng thế nào nhưng cô ấy vẫn còn rất yêu anh ta, cô ấy không muốn ly hôn như anh ta đã đề nghị. Cô Ngọc hứa sẽ giúp cô ấy hết lòng, không phải vì cô ấy mà còn vì danh dự gia đình và đạo lý con người.

Hảo khăng khăng không nghe, còn dọa sẽ tự tử nếu bắt Hảo phải xa anh ta.

Rồi Hảo báo tin có thai

Đến lúc này thì không còn gì để níu kéo, người vợ đồng ý ly hôn. Cô ấy lấy công việc làm niềm vui, rồi sau đó xin một em bé về làm con, những người không biết chuyện cứ tưởng đó là mẹ con ruột.

Cô Ngọc nói với Nhi tưởng đâu mọi chuyện vậy cũng ổn rồi, không ngờ gia đình anh ta kiên quyết phản đối không chấp nhận Hảo là con dâu, không nhìn nhận cái thai trong bụng Hảo là cháu nội. Họ nói sau này phải đi xét nghiệm đứa bé, mà có đúng là con anh ta thì họ cũng chẳng tổ chức cưới hỏi gì đâu. Cô Ngọc nói cô đau lòng và nhục nhã vì con mình rứt ruột sinh ra, nuôi cho khôn lớn để bây giờ nhận lấy bao nhiêu thị phi, bao lời đàm tiếu và nhất là những ánh mắt rẻ khinh của gia đình anh ta, của bao người khác nữa.

Cô nói cô làm mẹ mà không dạy con đến nơi đến chốn nên cũng phải gánh lấy trách nhiệm một phần, còn Hảo lại bỏ hết ngoài tai những điều gia đình anh ta nói, Hảo chỉ nói cô đã chiến thắng vì cô đang mang con anh ta, điều mà người vợ trước không làm được.

Họ thuê nhà rồi về sống chung, Hảo ở nhà nội trợ chờ đến ngày sinh, anh ta vẫn chăm sóc và lo lắng cho Hảo, nhưng có vẻ anh ta cũng ngầm đồng ý với ba mẹ anh ta là không tổ chức đám cưới, ai nhắc đến anh ta cũng gạt đi, còn tỏ ra dửng dưng như chuyện đó chẳng có gì quan trọng, vì dù sao anh ta và Hảo cũng có con rồi.

Mà đó là điều cô Ngọc mong chờ nhất, cô nói với Nhi rằng con gái lớn lên ai chẳng mong được làm cô dâu, vì cả cuộc đời chỉ có một lần để được rạng ngời hạnh phúc, nhưng vì con gái cô quá si mê anh ta nên ngu dại mất rồi, bây giờ mang tiếng là theo không người ta.

Hảo sinh được một bé gái bụ bẫm đáng yêu, thời gian cũng xóa nhòa những chuyện cũ đã qua, chẳng ai còn muốn nhắc lại.

Cô Ngọc đưa Hảo về nhà để tiện chăm sóc và đỡ đần con gái, cô bé chịu sữa mẹ hay sao mà tăng ký đều đặn, anh ta cũng hạnh phúc ra mặt, nhưng bên gia đình nội thì chẳng ai bước tới nhìn xem cháu mình ra sao.

Cô Ngọc tự an ủi là dù sao anh ta thương Hảo thật lòng là được, biết đâu sau này ông bà nội ân hận lại nhìn nhận con dâu cháu nội thì sao. Còn chuyện đi đăng ký kết hôn thì anh ta cứ lần lữa viện đủ lý do để tránh né, nhưng trong khai sinh của con thì anh ta vẫn đứng tên là cha.

Nhưng rồi Hảo bị stress, có lẽ vì suốt ngày cứ quanh quẩn với chuyện bỉm sữa chăm sóc con nên Hảo bực bội, trong khi anh ta vẫn ung dung cứ sáng đi chiều về. Anh ta làm trong một xí nghiệp về thu mua và xuất nhập khẩu lúa gạo.

Cô Ngọc nói điều tệ nhất đó là Hảo bị phụ thuộc hoàn toàn về kinh tế vào anh ta, và rồi điều cô lo lắng nhất đã đến

Anh ta lại cặp với một cô gái khác, xinh đẹp hơn Hảo, trẻ trung hơn Hảo, và còn có công việc ổn định nữa.

Hảo ở nhà bận bịu con cái, còn anh ta chở cô gái kia đi chơi khắp nơi trong những ngày nghỉ cuối tuần, trong những tối hò hẹn mà nhiều người nhìn thấy tận mắt đã nói lại với Hảo, với cô Ngọc.

Giống hệt như cái thưở anh ta yêu Hảo.

Cô Ngọc buồn rũ rượi, còn Hảo phát điên lên

Hảo tìm gặp cô gái kia nói chuyện rõ ràng trước sau, nhưng cô ta trơ trẽn nói rằng cô ta chỉ căn cứ vào đơn ly hôn mà anh ta đưa cho cô ta xem, anh ta đã kể với cô ta chuyện của anh ta và của Hảo, cô ta biết hai người đã có con, nhưng trước pháp luật thì không phải là vợ chồng.

Hảo xông vào cào cấu cô ta, còn cô ta hét lên đuổi Hảo ra khỏi nhà.

Những người hàng xóm quanh đó phải chạy vào can họ ra, cô Ngọc nói cô biết chuyện nhưng cô đến bị trễ, chỉ nghe được đoạn hội thoại sau cùng của hai người

Hảo gầm lên

“Cái quân đi cướp chồng người, tao sẽ cho mày nếm mùi axit cho mày tàn đời mày luôn”

Không ngờ cô ta cười khinh bỉ

“Mày đang tự nói mày đó hả, về nhà soi gương xem mặt mình ra sao, mà tao chỉ e mày chưa kịp ra tay thì mày đã biến thành quỷ dạ xoa rồi.”

Cô Ngọc lôi Hảo về nhà thì gặp anh ta cũng vừa đến, từ ngày Hảo sinh con đến giờ là ở luôn với cô, còn anh ta ngày nào cũng tạt qua khoảng độ ba mươi phút rồi lại đi. Vừa nhìn thấy anh ta, Hảo xông đến tát một cái như trời giáng, anh ta bị bất ngờ nên choáng váng, nhưng anh ta kịp hiểu ra

Cô quên cô đã nói với tôi những gì rồi sao, cô nói cô yêu tôi nên sẵn sàng chấp nhận mọi khó khăn, miễn là được ở bên tôi, cô biết tôi đang có vợ mà vẫn lao vào yêu, còn chủ động muốn có con với tôi. Giờ cô nhìn lại cô đi, cô có gì đáng để tôi yêu nữa, chẳng qua tôi đến đây là vì con tôi.

Hảo đứng như trời trồng trước nhà, anh ta nói lớn quá nên những nhà xung quanh nghe thấy tất cả.

Lúc đó, cô Ngọc lại rất bình tĩnh

“Anh còn dám mở miệng nói đó là con anh sao, anh không xứng đáng là cha của nó. Anh cút đi, từ giờ đừng vác mặt đến nhà tôi nữa, xem như con tôi chửa hoang, còn sướng hơn vạn lần có người đàn ông như anh.”

Cô kéo Hảo vào nhà và đóng cửa lại.

Một tuần sau Nhi đi chợ ngang qua nhà cô, cô chạy ra khoe với Nhi là cô đã xin được việc cho Hảo, cô nói biện pháp tốt nhất là Hảo phải có công việc để tự tìm được niềm vui cho mình, tự chủ được về kinh tế, để không phụ thuộc vào anh ta nữa.

Nhi nghe mà vui lây cho cô, cho Hảo. Nhi cũng đã gặp Hảo mấy lần, vì hai người bằng tuổi và biết Nhi thân với mẹ mình nên Hảo cũng nhanh chóng kết bạn với Nhi.

Hảo nói còn yêu anh ta rất nhiều, lúc nào cũng nhớ mong anh ta dù Hảo đã biết rõ thói trăng hoa qua đường của anh ta, đã rất nhiều lần chính Hảo gặp anh ta chở cô kia đi ngoài đường, nhìn thấy Hảo, anh ta tình bơ như không, còn cô kia thì vênh mặt lên như thách thức, như khiêu khích Hảo. Chưa hết, cô ta còn gửi những hình ảnh tình tứ thân mật của hai người họ cho Hảo xem.

Hảo nói hôm sinh nhật con gái tròn hai tuổi, Hảo đi mua bánh sinh nhật cho con còn gặp cô ta ôm anh ta chặt cứng trên xe, Hảo tự hỏi không biết anh ta có nhớ ngày sinh của con không, dù Hảo không còn ghen tức lồng lên như trước nhưng Hảo vẫn rất đau khi chứng kiến cảnh họ bên nhau như vậy.

Hảo nói với Nhi

“Tim Hảo có lúc như có trăm ngàn mũi kim đâm vào, có lúc như bị ai bóp thật mạnh đến muốn nghẹt thở”

Nhi chẳng biết nói gì ngoài những lời an ủi động viên, chỉ cần hai mẹ con Hảo khỏe mạnh, và Hảo duy trì được công việc tốt như bây giờ là ổn, đã có bà ngoại tiếp sức phia sau, Hảo còn trẻ lắm, rồi sẽ gặp được người khác tốt hơn.

Nhưng Hảo cười buồn

“Hảo sợ đàn ông quá rồi Nhi ơi, mà Hảo cũng căm ghét chính mình, Hảo vẫn nhớ anh ta cuồng điên.”

Nhi nghe mà đành im lặng, chẳng biết nói gì tiếp theo, Nhi chỉ mong quá khứ thật sự khép lại để Hảo còn vui sống và nuôi con.

Nhi đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, Nhi đang chờ chồng đi làm về. Chồng Nhi vẫn chưa biết gì về câu chuyện kia của gia đình cô Ngọc nên anh hay thắc mắc sao thấy Nhi thân thiết với cô Ngọc và với Hảo quá, mà Nhi biết rõ tính chồng mình, anh hay dặn Nhi là đừng can thiệp sâu vào chuyện người khác, có thể lắng nghe, có thể đồng cảm và khuyên bảo nhẹ nhàng thôi là được, vì theo anh, tận sâu trong mỗi người mỗi việc đều có những uẩn khúc nào đó mà mình không biết không hiểu hết được.

Nhi thấy bóng chồng từ xa, chiều nay ông bà ngoại dành chở bé Ri qua nhà chơi nên Nhi tính lát nữa ăn cơm xong hai vợ chồng sẽ qua đón con luôn. Từ lúc thân với gia đình cô Ngọc và biết chuyện của Hảo, Nhi cứ thầm mong các cặp đôi yêu nhau sẽ luôn có cái kết viên mãn tròn trịa, để ai cũng ngời ngời hạnh phúc, chứ không phải giống như Hảo, mà Nhi cũng biết có nhiều cảnh yêu nhau tay ba tay bốn, rồi kết cục chính họ lại đau khổ mà thôi.

Nhi nhớ lần hai vợ chồng Nhi đi chơi gần đây nhất, anh đã nói rất nhẹ nhàng với Nhi

“Anh rất thích câu hát, một người đi với một người, nghe ngồ ngộ và dễ thương em ha, còn những câu còn lại trong bài hát anh không quan tâm”

Nhi lại thích nhất câu, vợ chồng trăm năm kết tóc, sao Nhi cảm nhận được nghĩa vợ chồng mặn nồng thiết tha và sâu đậm dường nào.

Nhưng mà những câu chuyện về tình yêu thì có muôn ngàn điệp khúc khác nhau, vậy nên những bài hát bài thơ những bộ phim và cả sách truyện về đề tài này sẽ cứ mãi dài ra, nối tiếp nhau hoài không bao giờ có điểm cuối trong cuộc đời này.

Nhi ra mở cửa cho chồng, bên nhà hàng xóm đang mở nhạc

“Em không mơ hoang kiếp sống trên cung hằng

Em không tham lam diễm phúc nơi thiên đàng

Làm sao em nói cho hết những tâm tình

Ước mơ khiêm nhường, có anh bên mình”

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Blog Radio 597: Đã bao giờ anh thật sự yêu em?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top