Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một mình qua phố vắng

2018-10-23 01:23

Tác giả:


blogradio.vn - Những sợi gió bay theo dáng em. Tôi quay quắt tìm. Đi về phía bóng em biến mất tôi dựa gốc cây xà cừ già thầm gọi tên em. Có phải em không?

***

Khi trời sắp tối, ánh đèn sáng từng nhà sáng rực và từng căn cửa sổ căn hộ chung cư chợt vang lên âm thanh hạnh phúc trong ánh đèn trong vắt và mình cùng chiếc áo khoác mà ngày xưa tôi thường mặc xuống phố. Con phố qua nhiều năm đã thay đổi nhiều đến nỗi các góc phố lạ lẫm đến không ngờ. Ánh đèn chợt chớp tắt nhạt nhòa theo năm tháng. Ngõ hẻm cũng thay tên, căn phố đổi chủ mà tôi đi tìm con đường cũ ngày xưa, quán ăn ấm cúng mang đầy kỳ niệm nay còn đâu. Gót chân khờ dại không còn tìm được vết chân xưa. Tôi từng bước từng bước đi theo dòng người về phía vô định.

Em, có nhớ những ngày cuối tuần hai đứa cùng trốn đám bạn nghich ngợm hay bắt bao cả lũ ăn chè, ly kem mát lạnh, hay ly cà phê ngon trong cửa hàng bà Bảy bên góc phố. Cả bọn ăn uống xôn xao, tiếng nói cười chọc ghẹo. Khi ánh đèn trong quán bật lên một cách long lanh là cả nhóm chia tay và hai chúng mình cùng so bước về phía cuối đường nơi hai ta cùng hay đến. Không vào quán nào khác hai đứa cứ lang thang dưới ánh đèn thành phố mang tên muôn màu. Có biết đó là cặp đôi thương nhau nhất trên đời này. Có biết rằng cặp đôi đang đi tìm hương ấm từ đôi bàn tay bé nhỏ, từ cái đụng vai nhẹ nhàng và nụ cười êm ái cùng ánh mắt đẫm yêu thương.

Một mình qua phố vắng

Em, bây giờ tôi đang mang tên em theo dọc con đường mang ánh đèn của buổi tối bình an như ngày xưa. Em mang tên một loài hoa tím hay áo em tím. Tà áo tím vẫn bay theo con đường anh đang đếm bước. Cái băng đô cài mái tóc dài cũng tim tím. Màu tím buồn mà em yêu mãi đến cuối cuộc đời. Gọi tên em có ai còn nhớ. Chỉ dành riêng cho mình anh thôi. Anh nhớ tên em quá chừng. Tên em tràn ngập tim anh không một khoảng hở dành cho bất cứ ai. Và tôi cũng chỉ nhớ một tên em.

Những bước đi xuôi ngược chen lấn xô đẩy nhau từ cánh cửa nhà hàng máy lạnh vụt chạy về xe hơi bóng loáng đậu đâu đó khiến vai tôi đau một cách hình như vô cớ. Tôi không kịp nhìn ai vừa lướt qua, ai đã lấn tôi đi lại ngược bước đường. Tôi nghiêng người đứng im đón làn sóng làn sóng xô đẩy. Vài giây tôi bước theo chiều mình định. Có tiếng gọi đúng tên tôi, khi quay lại người phụ nữ ấy kịp quay đi thật nhanh. Tôi đứng ngẩn nhìn theo màu tím nhạt nhòa trong bóng chiều đậm. Có phải em?

Nắng còn vài giọt đủ để tôi thấy những bóng tím từ đàng xa tựa bóng người người con gái đi nhanh về cuối đường. Tôi định gọi tên em. Em chợt về hướng nào mất dạng. Hình như ai gọi tên tôi cái tên rất nhiều người dùng, tên của người nam mong thành công trong cuộc sống, tên của đàn ông dũng mãnh trong đường đời. Hình như ai đụng vai tôi và câu xin lỗi chợt nhẹ nhàng vang.

Những sợi gió bay theo dáng em. Tôi quay quắt tìm. Đi về phía bóng em biến mất tôi dựa gốc cây xà cừ già thầm gọi tên em. Có phải em không? Một lần nào đó em lại trở về con đường cũ giữ hình bóng em rồi. Một lần nào đó em gọi tên anh? Tôi im lặng nghe gió gọi tên em. Em không trả lời. Bóng đêm dày đặc lấp lánh vài ngọn đèn mờ. Hay tôi đang mơ về em? Có ai còn nhớ tên em hay chỉ mình tôi.

Chân tôi lạc nhịp về con phố nhỏ. 

© Kim Dung – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

back to top