Mong ước về nơi có một mái nhà
2017-02-10 01:22
Tác giả:
Có những nỗi đau đến rồi vô tình ra đi một cách nhẹ nhàng, có những nỗi đau cứ mãi khắc khoải trong lòng dù đã cố quên, dù đã cố che đậy như thế nào đi nữa cũng không bao giờ nhạt mờ theo năm tháng.
Đừng ai nhắc đến ba của tôi
Mỗi lần ai nhắc đến ba tôi, tôi chỉ im lặng không nói gì, hoặc lãng qua chuyện khác. Tôi không trách ba nhưng cũng không muốn ai nhắc đến người đàn ông đó, có lẽ vì tôi yếu đuối, tôi không đủ can đảm để tiếp tục đối mặt với những nỗi đau ấy, nỗi đau mà ba đã dửng dưng bỏ rơi 4 mẹ con tôi.
Ngày tôi bước vào năm nhất đại học, cũng là những ngày đằng đẵng ba mẹ tôi thường xuyên cãi nhau, mỗi lần như vậy mẹ lại gọi điện thoại cho tôi rồi khóc nức nở. Chuyện ba tôi có người đàn bà khác, chuyện ba tôi la mắng cấm mẹ giữ tiền… Nghĩ lại những ngày tháng ấy nó như một nỗi ám ảnh cứ giày vò lấy tâm hồn tôi.
Từ nhỏ tới lớn, tôi chưa bao giờ cảm nhận được hạnh phúc gia đình, ba mẹ tôi ngày ngày chửi mắng nhau, ngay cả bữa cơm ngon ấm cúng cũng không có, vì ba tôi suốt ngày than phiền, “đá thúng đụng nia”.
Kết thúc những giờ học ở trường tôi lại đi lang thang chỗ này chỗ kia, hoặc tham gia hết hoạt động này, phong trào khác ở trường, đơn giản chỉ vì tôi không muốn quay trở về nhà, nơi mà tôi lúc nào cũng thấy những giọt nước mắt lăn dài của mẹ, nơi không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề, u ám.

Lúc còn nhỏ tôi cũng đã nghĩ được rằng ba mẹ tôi sống với nhau chỉ vì trách nhiệm và nghĩa vụ, cả hai không còn tình cảm với nhau nữa, nhưng tôi không nghĩ có một ngày ba mẹ tôi sẽ li hôn. Đến khi tôi biết tin, tôi vẫn chẳng nào tin được, vì nghĩ rằng cũng như bao lần khác, ba mẹ sẽ lại làm hòa nhau.
Làng xóm “tụm ba tụm bảy” đồn chuyện ba tôi cặp bồ với một người con gái trẻ, , còn mẹ tôi bị họ hàng bên nội chửi bới nặng nề, dè bỉu vì cái tội không biết vun vén chăm lo cho gia đình. Mẹ sốc đến nỗi bị sơ nhược thần kinh phải đi viện uống thuốc điều trị.
Rồi ngày đó cũng đến ba mẹ tôi ra tòa li hôn, vì bận học tôi chẳng về dự phiên tòa được, nhưng 4 chị em chúng tôi đều mong muốn được ở với mẹ. Cũng vì có mẹ mà chúng tôi được đi học đến nơi đến chốn, tôi biết rằng để nuôi được 4 đứa con ăn học không phải là chuyện dễ dàng, có lẽ vì túng thiếu, vì cái nghèo nên ba mẹ tôi thường xuyên cãi nhau. Khi ba mẹ tôi ra tòa, không một ai họ hàng bên nội bênh vực cho mẹ, không một ai níu kéo để ba và mẹ tôi tiếp tục sống với nhau. Mẹ tôi cứ hốc hác, rồi cứ gầy trơ xương, đau khổ trước những cay đắng, miệng lưỡi của người đời.
Tôi không biết mẹ tôi chịu sức ép thỏa thuận chia tài sản ra sao, nhưng cuối cùng căn nhà đã gắn bó với tôi suốt gần 20 năm qua giờ ba đang ở với người phụ nữ mới. Còn 4 mẹ con chúng tôi phải đi ở tạm tại bưu điện xã - nơi mẹ tôi làm việc. Vì thương tình hoàn cảnh 4 mẹ con, nên chú giám đốc bưu điện huyện cho mẹ con chúng tôi xây tạm một căn nhà ván nhỏ, lợp tôn ở phía sau bưu điện xã để ở. Bao nhiêu tài sản trước kia của gia đình cũng đã “chia năm xẻ bảy” tiêu tán khắp nơi.
Những ngày tháng ấy, tôi không thể làm gì được cũng chỉ biết khóc rồi động viên mẹ mỗi ngày, lúc đó trong ánh mắt của ba và họ hàng tôi cũng chỉ là đứa con nít. Không ai hiểu được cuộc sống của gia đình tôi, không ai hiểu được mẹ ngoài 4 chị em. Chúng tôi biết, mẹ là người đã cam chịu và hi sinh rất nhiều vì gia đình thế nào. Mẹ đã yêu thương 4 chị em tôi, nuôi chúng tôi được học hành tử tế, nên người ra sao.
Bây giờ đã 3 năm rồi, suốt 3 năm trôi qua, 4 mẹ con đã vững vàng trước biết bao sóng gió của cuộc đời, 4 mẹ con đã quây quần bên mâm cơm ngày tết dưới mái nhà tôn nóng hầm hập. Dù nghèo khổ, vất vả nhưng chưa một lần bốn mẹ con chúng tôi giận hờn nhau, than thở với nhau, mà vẫn luôn tươi cười hạnh phúc.

Còn niềm tin sẽ còn tất cả
Suốt 3 năm qua, một mình mẹ nuôi 4 chị em tôi, một mình mẹ vất vả chạy ngược chạy xuôi kiếm tiền, lấy chỗ này đắp chỗ kia để nuôi 4 chị em được đến trường. Mẹ làm đủ nghề, công việc nào có tiền mẹ đều kinh qua chỉ mong có được khoản tiền đủ nuôi 4 mẹ con.
Để có tiền giúp mẹ, ở giữa chốn Sài Gòn này tôi cũng phải lang thang khắp nơi để xin việc làm thêm, hết làm gia sư đến bán bánh rồi đi bưng bê nhà hàng.
Tôi sợ cái cảm giác bất lực khi không thể nào giúp mẹ được nhiều hơn. Gia đình tôi nghèo, mẹ lại vất vả nhưng tôi biết mẹ chẳng bao giờ để 4 chị em tôi phải chịu thiệt thòi, thiếu thốn gì cả, mẹ luôn chắt chiu dành dụm để gửi lên cho tôi và đứa em. Không có tiền thì mẹ đi vay mượn. Có những tháng tôi không xin tiền trợ cấp từ mẹ, nhưng mẹ vẫn cứ gửi lên vì sợ tôi ăn không đủ no, mặc không đủ ấm như bạn bè.
Tôi không muốn ai nhắc tới đến ba tôi, tôi không muốn nỗi đau ấy cứ về dằn xéo trong trái tim tôi một lần nào nữa. Mỗi lần 4 chị em tôi về nhà, không một ai dám nhắc đến tên ba dù chỉ một lần, nếu lỡ mẹ nghe được mẹ lại hét lên như một người đàn bà lên “cơn điên”.
Cứ tưởng, mọi đau khổ mà 4 mẹ con tôi chịu đựng như vậy đã là quá nhiều, 4 mẹ con cứ thế tiếp tục cố gắng trên chặng đường dài khó khăn để mưu sinh, để có được mái nhà, thế nhưng rồi nỗi đau chồng chất nỗi đau. Mẹ tôi bị bệnh nhưng vì không có tiền, lại không có điều kiện chữa trị cho đến mãi sau này vì đau quá nên mẹ mới chịu lên Sài Gòn để tôi dẫn mẹ đi khám ở bệnh viện. Nhưng cũng may vì bệnh của mẹ đang trong giai đoạn đầu, bác sĩ dặn mẹ chịu khó uống thuốc đều đặn, tinh thần tốt thì bệnh tình sẽ thuyên giảm.
Tết năm nay 4 chị em tôi được đoàn tụ với mẹ, mấy mẹ con lại hạnh phúc, ấm áp bên bữa cơm gia đình. Tôi biết để có được mâm cơm ngày Tết đầy đủ mẹ đã phải đi vay tiền để lo. Tôi biết sau những ngày tết mẹ lại cong lưng làm việc quần quật để kiếm tiền trả từng khoản nợ.
Ngày lên Sài Gòn, tôi dặn lòng sẽ đi làm thêm và tự lập. Tôi hào hứng nói với mẹ, con đã trưởng thành và tự lập được, sẽ ráng làm kiếm tiền để gửi về đỡ đần cho mẹ. Tôi nói vậy cho mẹ an tâm, nhưng trong lòng là ngàn mối lo về cuộc sống mưu sinh giữa chốn đô thị, tôi chẳng có một mối họ hàng thân thuộc nào cả. Tự dặn mình phải thật bản lĩnh, mạnh mẽ trong cuộc sống.

Tôi ôm chiếc áo trùm lên mặt, để che dòng nước mắt nóng hừng hực tràn dài trên hai má, người ta sẽ cười tôi mất vì tôi chẳng còn bé bỏng gì nữa. Tôi buồn vì nhà tôi bây giờ cũng không có tiền, tôi sợ mẹ tôi chẳng lên Sài Gòn tái khám nữa vì mãi dành dụm tiền lo cho mấy đứa con.
...Cuối cùng thì tôi cũng đã lớn thật rồi, tôi đã trưởng thành và phải tự lo cho cuộc sống của mình, có trách nhiệm với gia đình của mình. Tôi sẽ làm được, dù biết rằng sẽ đối mặt với nhiều khó khăn phía trước, tôi luôn nghĩ vẫn còn niềm tin là vẫn còn tất cả.
Chừng ấy năm qua, bao nhiêu đắng, cay, ngọt, bùi đã kham, biết bao lần rơi nước mắt, bất lực, biết bao lần gục ngã rồi lại đứng lên, tất cả rồi cũng sẽ qua đi, chỉ còn lại một tâm hồn và trái tim cứng rắn, chai lỳ hơn. Rồi biết bao sóng gió của cuộc đời cũng trở thành cát bụi, cũng trở nên vô thường, nhưng con người ta vẫn luôn tìm được một điểm tựa, một chốn yên bình để tìm về.
Không trách ai, vì đó là lẽ sống, cuộc đời chẳng còn nghĩa lý gì nếu chúng ta không để lại cho đời một ký ức. Nó không theo ta mãi nhưng đó sẽ là động lực để chúng ta quay đầu nhìn lại, mỉm cười rồi vững vàng bước tiếp trên hành trình của mình.
© Thương Hoàng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”






