Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mong bạn hãy tự yêu lấy chính mình

2022-08-31 01:35

Tác giả: Trang Vũ


blogradio.vn - Không có khó khăn nào là không thể giải quyết, nhưng trên đời có những thứ mất đi là không thể lấy lại được, một trong những điều đáng tiếc đó là sinh mạng, cuộc đời.

***

Nghe hơi buồn cười nhỉ nhưng mình nghĩ mỗi chúng ta nên tự yêu lấy chính mình thay vì mong chờ vào tình yêu từ người khác - thứ có vẻ hoàn mĩ trong tưởng tượng của mỗi người.

Bản chất của tình yêu là đem lại niềm vui, hạnh phúc cho con người hay nói cách khác khiến con người trở nên tốt đẹp hơn. Chắc hẳn ai trong số chúng ta trong hành trình dài bất tận của cuộc đời đôi lúc sẽ cảm thấy chông chênh, mất thăng bằng. Và phải chăng điều mà mọi người thường làm nhiều nhất lúc bấy giờ là kiếm tìm một đôi vai để có thể tựa, đôi tai để lắng nghe hay đơn giản là chiếc ôm ấm áp… đến từ những người mà chúng ta luôn tin rằng dù xảy ra bất cứ biến cố nào họ vẫn ở bên an ủi, dỗ dành, động viên.

Đôi khi phải chấp nhận sự thật rằng quỹ thời gian của con người có hạn mà nỗi buồn, niềm đau của nhân loại luôn bao la hơn cái kiếp sống vô định kia. Song song với đó là những lý tưởng, hoài bão dang dở luôn thôi thúc con người đi về phía trước. Bởi thế, có lẽ ít ai đủ tinh tế và kiên nhẫn để có thể đồng hành trên mỗi đoạn đường khó khăn trong cuộc đời ngoài chính bản thân.

Số mệnh con người vốn đã khác nhau từ khi lọt lòng, có người đến thế giới này trong sự mong chờ của cha mẹ, người thân, cũng có người là kết quả của chuyện tình dang dở. Nhưng bạn của tôi, xin hãy luôn nhớ rằng, chúng ta dù đang ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù hiện tại trong lòng đang chất chứa muôn vàn tự ti, không cam lòng, khổ sở thì sự hiện diện của bạn trên cõi đời này đã là một điều trân quý. Chúng ta không có quyền lựa chọn cha mẹ sinh dưỡng, hoàn cảnh trưởng thành nhưng tin mình đi, “là vàng thì ở đâu cũng sẽ toả sáng”, chẳng phải lão Hạc được nhớ tới vì ông đã có một cuộc đời được ví như một bông hoa sen “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” hay sao, bởi vậy không có lí do gì bạn phải tự ti hay đau khổ với những việc bạn không có cách nào quyết định. Và trước khi lựa chọn từ bỏ cuộc sống này (mà trong mắt của bạn lúc bấy giờ đó là cách duy nhất để li khai khỏi những đau khổ đang bó buộc mình), xin hãy nghĩ đến chặng đường phía trước có lẽ tươi sáng hơn rất nhiều đoạn đường hầm ta đang cố gắng bước đi.

“Mỗi chúng ta sinh ra đã là bảo bối của ai đó”, hi vọng dù khó khăn đến đâu, dù đoạn đường đang đi có nhiều gai như thế nào thì mong rằng trước khi muốn giải thoát chính mình, bạn sẽ dành cho mình những phút giây để lắng nghe tiếng lòng. Đôi khi chỉ cần một phút nhìn lại, cuộc đời sẽ như một thước phim tua chậm, và trong đó mọi khoảnh khắc buồn vui giận hờn đều trở nên quý giá. Không có khó khăn nào là không thể giải quyết, nhưng trên đời có những thứ mất đi là không thể lấy lại được, một trong những điều đáng tiếc đó là sinh mạng, cuộc đời.

Mình có một nhóm bạn, quen nhau từ lúc học cấp 2, chính thức chơi với nhau cũng được 7 năm rồi tại. Thời điểm hiện tại bọn mình cũng sắp hoàn thành việc học, chập chững bước những bước đầu tiên trong cuộc hành trình tự khẳng định mình. Bọn nó từ khi vào đại học đều lần lượt có người yêu, ngay cả những đứa tưởng chừng không thể có nhưng cuối cùng cũng tìm được người phù hợp với duyên phận của mình. À đương nhiên, trong số đó cũng trừ mình ra. Nghe có vẻ hơi đáng thương nhỉ? Mẹ mình đã không biết bao lần than thở rằng tại sao lớn từng này rồi mà mình vẫn chưa có lấy một mối tình vắt vai, rằng mình là đứa duy nhất ế trong nhóm, không thấy xấu hổ sao? Mình thì tự bé đã là con người có xu hướng yêu bản thân đến mức hơi ích kỉ nên thật sự mình không quan trọng việc phải tìm thêm cho mình một cá nhân nào để trao đổi tình yêu thương.

Bốn người bạn của mình thì phải đến ba người gia đình có trục trặc. Một lần bọn mình có đi du lịch, được nghe các bạn trải lòng mà mình nghĩ trong những thăng trầm của cuộc đời, nếu lúc đó bọn nó không tự yêu lấy bản thân thì có lẽ đã chẳng thể nào vượt qua được. Thật sự khi nghe các bạn tâm sự, mình cảm thấy những nỗi đau đã từng trải qua của bản thân lại trở nên thật nhỏ bé, tầm thường. Mình biết khá nực cười khi tự so sánh như vậy nhưng lúc ấy, mình vẫn không kìm lòng được mà nghĩ nếu bản thân ở trong hoàn cảnh đó, liệu rằng có thể sống một cách lạc quan, mạnh mẽ và tràn đầy năng lượng tích cực, rực rỡ như một bông hoa hướng dương như cách bọn nó đã và đang làm trong quá khứ và hiện tại? Những vết thương lòng, những nỗi đau vẫn luôn thường trực, những giọt nước mắt kìm nén… mình đều chả thể thấy được bởi chúng đã được che đậy khéo léo bằng giọng kể từ tốn, chậm rãi của các bạn mình.

Đó có lẽ là giây phút mình không bao giờ quên trong buổi tối ngày hôm ấy, bọn mình thức đến sáng và thật kì lạ, mình cũng là người duy nhất không thể chợp mắt trong buổi đi chơi. Vô vàn sự giằng xé, cảm xúc phức tạp đan xen hiện hữu trong nội tâm mình. Đau khổ, đồng cảm, thương tiếc… mình cũng tự hỏi vì sao mình và người thân mình phải gánh chịu những điều đó, vốn biết ông trời không công bằng nhưng mỗi khi nghĩ đến cuộc nói chuyện ấy, nó khiến tâm trạng mình luôn trầm lắng. Nhưng sau tất cả, khi đối diện với thế giới, các bạn mình cũng chả than thở, chỉ lặng lẽ cố gắng, như một cách chứng minh với thế giới, dù có khó khăn như thế nào cũng không thể quật ngã được chúng nó. Và mình biết, vào những lúc như thế, cũng chỉ có bọn nó là người tự chữa lành cho chính mình, là người tự động viên mình sau khi phải hứng chịu những vết thương do người khác gây ra, và cũng chả thế phản kháng bởi lương tâm không cho phép chúng nó “trả thù”.

Thật sự khi nhìn lại quãng thời gian đã qua, mình cảm thấy rất tự hào khi có những người bạn là bọn nó ở bên. Chúng mình quen biết nhau khi trở thành thiếu nữ, cùng trải qua giai đoạn dậy thì “nhạy cảm” nhất trong cuộc đời và hiện tại chập chững những bước đầu tiên để bươn chải, kiếm sống. Chúng mình cũng từng vui vẻ, tổn thương, vấp ngã… nhưng cho đến hiện tại, chúng mình vẫn trân quý bản thân, yêu thương người thân và càng thêm yêu cuộc sống này.

Những năm qua, mình đã dùng hơn nửa thời gian của bản thân vào việc oán trách. Oán trách gia đình sao không hạnh phúc như người ta, oán trách những lời trách móc, chửi mắng nặng nề của người lớn đã khiến mình tự ti và chối bỏ bản thân biết bao lần, oán trách sao nhà mình phải làm nhiều đến vậy, coi trọng đồng tiền đến mức đày đoạ sức khoẻ chính mình và người xung quanh, oán trách người thân không như những gì mình kì vọng, oán trách chính mình không chăm chỉ, nhu nhược, dù bị coi thường cũng phải giả vờ như không biết… Mình đổ lỗi cho tất cả mọi thứ, mình ghen tị với bạn bè khi được sống “dễ chịu” hơn mình, và nghiêm trọng hơn, mình từng có ý nghĩ uống thuốc ngủ để kết thúc mọi chuyện.

Bây giờ nhìn lại, mình có thể nói về những điều đó bằng thái độ bàng quan, bằng sự nhẹ nhàng dù chưa quên được cảm giác khi ấy, cái ước muốn tha thiết muốn rời bỏ thế giới này trong sự nhẹ nhàng nhất để không phải đối diện với những điều bóp méo tâm hồn mình, làm mình trở thành con người cáu bẳn, không quan tâm đến bất cứ thứ gì ngoài việc than vãn. Rồi mọi chuyện cũng qua (dù mình biết nó chỉ tạm ổn trong một thời gian ngắn) nhưng mình vẫn cố gắng vì sau tất cả, mình nhận ra có quá nhiều thứ, nhiều việc mình muốn làm trước khi kết thúc cuộc đời trong những giây phút bốc đồng như vậy. Tại sao lại gọi đó là “những giây phút bốc đồng”? Bởi khi đó, ngoài việc chịu đựng cơn đau hoành hành mình không thể chia sẻ với bất kì ai. Và trong tình trạng cực đoan ấy, điều mình nghĩ đến nhiều nhất là làm như thế nào để giải thoát tất cả mọi thứ? Làm như thế nào để mình thôi suy nghĩ về những chuyện, những người mình biết chắc không thể nào thay đổi? Và như Nam Cao từng nói, khi một người đau chân người ta sẽ chỉ nghĩ về cái chân đau của mình dù bản chất người ấy không phải người ích kỉ, nhỏ nhen.

Với mình, có lẽ phải thú nhận một sự thật đáng buồn rằng mình là một đứa từ bé đã có xu hướng ích kỉ, luôn muốn sống cuộc sống của riêng mình. Mình cảm thấy mệt mỏi khi bị để ý quá nhiều mà không thèm suy nghĩ điều đó xuất phát từ sự quan tâm hay chỉ đơn giản là săm soi, bới móc. Cũng vì cái tính chỉ quan tâm đến cảm xúc của bản thân này mà hơn 20 năm sống trên đời, mình đã nhận không ít ý kiến trái chiều từ người xung quanh. Người có lòng, bao dung một chút thì sẽ thông cảm, đôi lúc còn nuông chiều cái tính trẻ con này của mình. Người bình thường thì chuyển thái độ từ trung lập sang ghét cũng không phải hiếm có nhưng mình sẵn sàng đón nhận những thái độ thù địch đó.

Mình biết, sống như vậy là không đúng và cũng có phần ngu ngốc khi lần lượt huỷ đi những sợi dây kết nối của bản thân với người khác trong xã hội này. Nhưng suy cho cùng, đâu có ai là đúng hoàn toàn và sai hoàn toàn, phải không? Ngay từ đầu, mình đã không đặt hy vọng và cưỡng cầu thứ tình cảm ấy nên khi mất đi cũng không có hối tiếc quá nhiều. Với mình, ở cạnh nhau là sự sắp đặt tốt đẹp của ông trời, nhưng nếu không thể trở thành niềm an ủi của đối phương trong bể khổ đầy gian nan này thì mình cũng không muốn bản thân phải chấp niệm với những con người hữu duyên nhưng không cùng đường ấy. Mình hi vọng, ai cũng có cuộc sống của riêng mình và biết hạnh phúc, trân trọng những gì mình có để những tháng ngày ngắn ngi ở trần gian không trở thành sự tiếc hận khi tiếp tục cuộc hành trình ở một thế giới khác. Vì vậy, bây giờ nghĩ lại những chuyện không vui đã xảy ra, những vết thương dường như chả thể nào khép kín kia cũng không còn là nỗi ám ảnh khó phai trong lòng mình.

Năm 2022 có lẽ là một năm đáng buồn nhất trong cuộc đời mình tính đến thời điểm hiện tại. Mình trải qua những nỗi đau về tình cảm với bạn bè, người thân, tiếp tục thất nghiệp dù cố gắng đi phỏng vấn liên tục, sốt cao cũng chỉ có thể đối mặt một mình bởi mọi người dường như ai cũng bận rộn... Nhiều lần mình tuyệt vọng đến mức trước những lần chửi bới, trách móc ấy, suy nghĩ thường trực trong lòng mình lúc ấy là đi mua thuốc ngủ để kết thúc tất cả. Mình cũng đã từng thử cấu véo vào tay để tự làm đau bản thân, khiến mình tỉnh táo hơn nhưng rốt cuộc ngày đó và bây giờ mình vẫn không thôi chán nản, không ngừng thất vọng với chính mình. Cuối cùng, mình đành lựa chọn thoả hiệp với hiện thực và chỉ có thể tiếp tục cố gắng hoàn thành những việc bản thân có thể làm để chứng minh cho thế gian thấy: dù có thảm hại như thế nào mình cũng muốn cuộc sống này, vì mình mà trở nên tốt đẹp hơn, dù sự thay đổi ấy nhỏ bé đến mức chả đáng kể trong mắt người khác.

Mình thất nghiệp, mình nghèo, mình cô đơn, mình từng chán ghét trạng thái không biết đang sống hay chỉ đơn thuần là tồn tại của bản thân... nhưng mình vẫn quyết định sống tiếp dù trong lòng vẫn thấy lang thang, vô định với tương lai phía trước. Mình hi vọng, dù bạn là ai, đang ở nơi nào thì nếu bạn vô tình đọc được bài viết này của mình chứng tỏ chúng ta có duyên được “gặp mặt qua những con chữ”, dù bạn có đang sống tốt hay không, hài lòng với những gì mình có hay bất mãn với thực tại khó khăn... thì cũng chả sao cả. Cuộc đời này vốn dĩ cũng chả dễ dàng với bất kì ai, cứ bước đi mãi rồi cũng thành đường, có đường tức là sẽ có đích đến.

Gửi đến bạn câu nói mình từng đọc được trong một cuốn truyện yêu thích, mình không nhớ chi tiết nhưng nó nói rằng cố gắng không phải để chứng minh với người khác mình bỏ ra bao công sức, mà chỉ đơn giản là thấy nó xứng đáng. Chúng ta cũng vậy, chúng ta cố gắng sống tốt hơn mỗi ngày vì cảm thấy bản thân xứng đáng được hưởng một cuộc sống tốt đẹp.

© Trang Vũ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như | Radio Tâm sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

back to top