Mỗi cô gái là một bông hoa rực rỡ giữa đời
2015-05-05 12:03
Tác giả:
blogradio.vn - Nhưng bây giờ dù em có một mình, dù không còn có anh bên cạnh nữa em vẫn sẽ bước những bước đi mạnh mẽ vì mỗi con người chỉ có một cuộc đời để sống, em không thể sống phí hoài những năm tháng tuổi xuân của mình được nữa. Mỗi cô gái là một bông hoa đẹp, rồi sẽ nở rực rỡ giữa đời. Em rồi cũng thế…
Cái nắng tháng tư vàng ươm và dịu ngọt, những nhành hoa loa kèn trắng muốt khoe mình trên những gánh của cô bán hoa rong, e ấp và dịu dàng. Em thu mình vào một góc của quán cà phê cũ, nơi vẫn mở những bản tình ca ngọt ngào làm say đắm lòng người để tránh xa những ồn ào và náo nhiệt nơi phố thị, để dành một chút thời gian nhấm nháp ly cà phê đen không đường, không đá, tranh thủ đọc hết cuốn sách còn đang đọc dở – cái thói quen mà từ ngày quen anh dường như em đã bỏ quên để lại thấy lòng mình bình yên khi nhìn qua lớp cửa kính ngắm nhìn dòng người bên ngoài đang vội vã.
Chia tay anh, em lại trở về là chính em dẫu biết sẽ chẳng còn được hồn nhiên như những ngày trước nữa bởi trái tim một lần đau cũng cần rất nhiều thời gian mới có thể vá lành.
Anh và em, từ hai con người xa lạ, may mắn được gặp nhau trong thế giới bao la và rộng lớn này trở thành người yêu của nhau cùng nhau trải qua những buồn vui và hạnh phúc trong cuộc sống nhưng …rồi những con sóng ngầm nổi lên bỗng chốc biến chúng ta từ người yêu lại trở thành những con người xa lạ, dần bước về hai phía không nhau, lạc vào đám đông của dòng người trên phố.

Em đã đau khổ, cảm thấy cô đơn với khoảng trống vô hình mà anh để lại. Những kỷ niệm vẫn còn nguyên vẹn trong tim em, đã có lúc em ước giá quên anh cũng giống như khi em xóa đi số điện thoại và những dòng tin nhắn em vẫn còn lưu ra khỏi máy của mình. Nhưng chuyện đời đâu có dễ như mình nói phải không anh?
Dòng thời gian cứ như thế cuốn em đi, xen lẫn vào đó là nỗi nhớ về anh, về em, về chúng ta của một thời còn bên nhau hạnh phúc. Rồi bất chợt một ngày khi ngồi nơi khoảng sân ngập nắng, nghe lũ chim hót râm ran, ngắm những chiếc lá vàng bay trong gió, để tâm trí mình thảnh thơi, em nhận ra dường như chính mình đang tự làm mình đau bởi một người giờ đây đã không còn thuộc về cuộc sống của em nữa.
Em biết, giờ đây em có khóc lóc, có một mình vùng vẫy trong nỗi nhớ thì với anh cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Dù em hàng đêm vẫn một mình đối diện với bốn bức tường tự hỏi lòng mình những câu hỏi mà câu trả lời vẫn chỉ có một, rằng sự thật không ai thay đổi được là chúng ta thật sự đã chia tay .Anh đã tìm cho mình một mối quan tâm mới, một người con gái anh muốn nâng niu và trân trọng. Em chỉ như một cơn gió vô tình đi lạc ghé qua nơi có anh mà thôi. Vậy sao em cứ cố giữ quá khứ ngày xưa, quá khứ về anh như vậy em có được gì?.
Em thương mình và tự trách bản thân sao lại để mọi chuyện đi xa đến như thế. Dẫu biết ai chẳng mong mình sẽ được hạnh phúc, nhưng nếu giờ đây hạnh phúc ấy đã không thuộc về mình nữa thì em nên để cho quá khứ ngủ yên, giống như lúc anh nói chia tay em đã để anh ra đi nhẹ nhàng, không khóc lóc hay cố nắm tay anh níu lại dù em biết sẽ thật sự khó khăn với những chuỗi ngày sắp tới vắng bóng hình anh. Vậy nên giờ đây em sẽ sống cho em, sẽ không để lãng phí thời gian của mình vào những ký ức xưa của chúng ta nữa vì dù nó có đẹp đến đâu cũng đã thuộc về quá khứ và anh….bây giờ em cũng chỉ có thể gọi là người cũ mà thôi.
Em biết mình đã bỏ bê không tự biết quan tâm chăm sóc bản thân, để mặc mình với nỗi nhớ mong vô vọng nhưng giờ đây em đặt bản thân mình lên tất thảy, sống một mình nơi mảnh đất phố thị không có gia đình bên cạnh nếu em không biết tự lo cho mình thì ai sẽ lo thay cho em đây?. Em đã trưởng thành rồi, phải biết tự mình chịu trách nhiệm với chính bản thân , không thể để bố mẹ ở xa còn phải ngày đêm lo lắng. Giờ đây vào mỗi buổi sáng thức dậy, em đứng bên bệ cửa sổ, hít căng lồng ngực chút không khí trong lành tự nhủ với bản thân rằng mình vẫn còn may mắn hơn so với rất nhiều người khác sao phải một mình chịu đựng nỗi đau , làm tổn thương chính con tim của mình. Và mỗi khi bước ra ngoài em lại nán lại nhìn mình trong gương thật kỹ, điểm thêm một chút sắc hồng cho đôi má, đôi môi. Em là con gái, em cần phải thật xinh, chỉ cần xinh trong mắt em thôi để tự tin bước ra ngoài, đón nhận những làn gió mới, những thử thách mới, gặp gỡ những con người mới, để học hỏi và hoàn thiện con người em hơn.
Vào những buổi cuối tuần, hiếm khi ở nhà nằm lười đọc sách hay nghe nhạc, giờ đây em tìm thêm cho mình những sở thích mới, một mình đi dạo quanh thành phố, khám phá thêm những điều hay, những điều mới mà dù ở lâu giờ em mới được biết tới hay cùng bạn bè đồng nghiệp đi đến những thành phố khác cùng ngắm bình minh trên biển, thưởng thức những món ăn của nơi đó…Vì cuộc đời này đâu quá dài nên có cơ hội để trải nghiệm sao em lại không thử?.
Giờ đây em đã biết, dù vắng anh thì thời gian vẫn cứ như thế trôi đi, hết mưa rồi nắng sẽ lại lên, vòng quay của thời gian vẫn luôn như thế. Chỉ là do em cố chấp, một mình giữ lại những kỷ niệm của chúng ta, vì nơi thành phố rộng lớn này đã từng có một bàn tay cùng em đi qua bao mùa mưa nắng. Nhưng bây giờ dù em có một mình, dù không còn có anh bên cạnh nữa em vẫn sẽ bước những bước đi mạnh mẽ vì mỗi con người chỉ có một cuộc đời để sống, em không thể sống phí hoài những năm tháng tuổi xuân của mình được nữa. Mỗi cô gái là một bông hoa đẹp, rồi sẽ nở rực rỡ giữa đời. Em rồi cũng thế…
© Thy Nguyên – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.


