Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình sinh ra đâu phải để buồn

2019-08-04 01:30

Tác giả: Vũ Phương Duyên


blogradio.vn - Có người từng nói rằng “trong tình cảm, ai là người yêu nhiều hơn thì người ấy ngay từ đầu đã là người thua cuộc”. Nếu nói như vậy, người thắng ấy được gì? 

***

Câu chuyện dưới đây là một câu chuyện về một cô bé thuộc giới tính thứ ba. Năm lớp 10 là lúc cô bé bắt đầu yêu. Thế nhưng mối tình ấy nhanh chóng kết thúc chỉ vì đối phương không chấp nhận việc yêu một người đồng giới. Đau đớn, tổn thương và cảm thấy bản thân như một người mang tội, chưa khi nào cô ấy có một giấc ngủ trọn vẹn cho riêng mình. Rồi cô bé ấy, ôm theo những tổn thương của tuổi 16 - cái tuổi đẹp nhất của một người con gái - bước vào đại học.

Trái tim đầy vết xước ấy vẫn khao khát yêu thương nhưng lại không dám đưa tay ra nắm hạnh phúc của riêng mình. Vì, cô ấy sợ. Cô ấy sợ bạn bè nhìn mình bằng một con mắt kì thị: sợ ba mẹ đau đớn vì mình, sợ người đời không chấp nhận một đứa con gái thuộc giới tính thứ ba. Cô ấy luôn trưng ra bộ mặt bình thản như mặt hồ phẳng lặng, nhưng bên trong cô ấy dường như nổi sóng. Chưa bao giờ cô bé ấy thực sự tìm được những khoảng bình yên cho riêng mình. Thế nhưng, trái tim mà, nó vốn là một khối cơ mềm yếu vô cùng, chỉ cần một chút tác động là lại rung rinh, lại đập loạn lên chẳng thể ngừng. Cánh cửa đại học khép lại, cô bé ấy chập chững bước vào đời, mang theo  một con tim khao khát yêu thương.

mínhinhradauphaidebuon

Ra trường cô bé bắt đầu đi làm ở một môi trường thật sự vui vẻ. Nó làm cô bé bận rộn không còn thời gian để suy nghĩ, để đau. Thế nhưng con tim lại một lần nữa không nghe lí trí khi chị xuất hiện. Trong ấn tượng của cô bé khi đó, chị đẹp, đẹp đến nỗi ai cũng phải quan tâm, chị ấy thu hút tất cả mọi người kể cả cô. Và cô lại yêu. Cô không nghĩ mình sẽ lại yêu cho đến khi cô phát hiện ra rằng cô phát ghen khi những người con trai khác vây xung quanh chị, cô khó chịu khi Chị chẳng đoái hoài những tin nhắn từ cô. Chị cũng đã dành cho cô một tình cảm nào đó - một tình cảm mà cô chẳng thể gọi tên.

Chị và cô thường nói chuyện với nhau trước khi đi ngủ, Chị thỉnh thoảng lại hát cho cô nghe, lo lắng mỗi khi điện thoại cô không liên lạc được. Hơn một lần cô hỏi chị “chị có thương em không?”, hơn một lần câu trả lời của chị làm cô mỉm cười. Và rồi, cô hạnh phúc, chị hạnh phúc, cả hai cũng ghi dấu lại trong tim nhau những kỉ niệm rất đỗi ngọt ngào. Họ cũng nhau đi chơi, cũng nhau tâm sự, cùng chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Cứ tưởng rằng cuộc đời này chỉ cần thế thôi, chỉ cần tin tưởng và mãi ở bên nhau như thế. Cứ tưởng rằng hạnh phúc ghé đến rồi thì vĩnh viễn chẳng thể rời xa.

Ấy vậy mà một ngày không báo trước, chị lặng im. Điện thoại không còn rung lên những tin nhắn yêu thương mỗi tối, những quãng đường không còn hai đứa đi chung, những yêu thương bỗng lùi vào dĩ vãng. Các bạn có biết không, có những nứt vỡ được dự báo trước từ rất lâu bằng những trận cãi vã, những xung đột, những hờn ghen. Nhưng những nứt vỡ ấy thường ít day dứt hơn nhiều vì ta đã biết trước nó sẽ xảy ra và ta đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho sự chia xa không cần hàn gắn. Còn có những nứt vỡ trong suốt tới nỗi, bạn chẳng hề biết rằng cái ly bạn đang cầm trên tay rỉ nước từ chỗ nào để mà dán lại.

mínhinhradauphaidebuon

Có những sự bình lặng, yên ả đến nghẹt lòng, cho đến một ngày tự dưng mọi thứ biến mất như chưa từng tồn tại. Khi đó, bạn chỉ có thể ngơ ngác, chỉ có thể tự vấn chính mình rằng mình đã làm rơi vỡ nó từ lúc nào. Cô bé ấy cũng như thế, cô bé ấy chông chênh như vừa đánh mất đi điều gì to lớn lắm. Vết thương ngày cũ lại trở về nhức nhối, hạnh phúc cứ ngỡ đã nắm trong tay lại vụn vỡ tan tành.

Có sai không khi yêu một người hơn chính bản thân mình? Có sai không khi cô bé ấy thuộc giới tính thứ ba?

Thật ra, yêu một người vốn làm gì có đúng - sai. Vì nếu phân biệt được sai - đúng làm gì có những vụn vỡ, chia li. Mỗi người sinh ra trong cuộc đời này không ai được quyền lựa chọn cho mình số phận. Cũng chẳng ai sinh ra được chọn giới tính cho mình. Thế nhưng, cái chúng ta được lựa chọn là cách mình sẽ sống. Không phải ông trời cho chúng ta sinh ra không giống với bao người thì chúng ta không có quyền kiếm tìm hạnh phúc, không có quyền được yêu thương.

Sẽ có người trách cô bé ấy tại sao không sống đúng với hình hài mà mình được ban tặng, tại sao không thuận theo lẽ tự nhiên mà tìm kiếm một người đàn ông cho mình? Nhưng các bạn ạ, trong cuộc sống không phải cái gì cũng diễn ra theo quy luật của nó, không phải cái gì chúng ta muốn là chúng ta có thể có được. Họ, những con người thuộc giới tính thứ ba chắc hẳn ai cũng đã từng trải qua sự dằn vặt vô cùng lớn trong chính bản thân của mình.

Đâu ai muốn bản thân sinh ra khác biệt, đâu ai muốn mình bị người đời nhìn bằng con mắt khác. Có rất nhiều người khinh bỉ những con người thuộc giới tính thứ ba, cho rằng họ đang mang một căn bệnh nào đó, thậm chí kì thị và xa lánh họ. Nhưng bạn ơi! họ cũng là con người, họ biết yêu thương và cần được yêu thương. Và trên hết, họ có quyền được tôn trọng.

Cô bé vẫn chưa tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình, vẫn chưa nguôi những tổn thương, vẫn không dám đối mặt với chính bản thân mình. Nhưng hi vọng rằng vị thần hạnh phúc không bỏ sót một ai, rồi đến một lúc nào đó em cũng sẽ tìm được cho mình một bến đỗ an yên.

Mạnh mẽ lên, đừng buồn cô gái nhỏ!

Ngước mắt lên em sẽ thấy bầu trời

Dù không ít lần em cảm thấy chơi vơi

Đừng lo lắng vì bình yên vẫn đợi.

Mạnh mẽ lên, đừng bận tâm nghĩ ngợi

Hạnh phúc rồi sẽ có lúc dừng chân

Đông qua rồi cũng sẽ đến mùa xuân

Sau u ám rồi trời quang mây tạnh.

Mạnh mẽ lên, tình yêu sẽ lại xanh.

 

© Vũ Phương Duyên – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hai triệu năm chúng ta tiến hóa để cô đơn

Vũ Phương Duyên

Chẳng buộc được gió, chẳng buộc được mây, chẳng buộc được tháng ngày ở bên đầy hứa hẹn. Chẳng thể bảo quên, chẳng thể thôi nhớ, chẳng thể kéo mình trở lại như xưa...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh nói ra hôm ấy đâu rồi?

Lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh nói ra hôm ấy đâu rồi?

Người ta thường nói rằng nếu cùng nhau ngắm pháo hoa trong ngày đầu năm mới thì cặp đôi ấy sẽ hạnh phúc cả năm. Giờ đây, em mới hiểu đó chỉ là lời truyền và nó không có thật vì nước mắt em đang rơi làm nhòa đi tấm ảnh kỉ niệm của chúng ta đêm giao thừa. Còn lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh buột miệng nói ra hôm ấy cũng đã từng được em xem như là chân lý bất di bất dịch, để rồi mỗi khi nhớ lại em thấy mình dại khờ quá đỗi.

Khi tâm trạng tệ cùng cực, hãy nhớ đến 21 điều này

Khi tâm trạng tệ cùng cực, hãy nhớ đến 21 điều này

Cuộc đời không phải lúc nào cũng suôn sẻ, êm ả. Nếu đang phải trải qua tâm trạng tệ, bạn hãy nhớ lấy những điều này.

Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả

Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả

Ta mượn nhau một đoạn đường, dìu nhau đi qua những con đường đầy nắng, gió, mây mù. Gửi gắm cho nhau niềm vui, nỗi buồn và cả những giọt nước mắt lăn trên gò má, thấm ướt đôi mi. Mà mượn thì phải trả, tạm bợ vốn không bền, cho nhau lối đi riêng có lẽ là điều duy nhất giúp chúng ta tìm thấy nẻo đường về, nơi chốn bình yên ở tương lai.

Bạn có phải người thành công hay không? Nhìn ngón tay đeo nhẫn sẽ biết

Bạn có phải người thành công hay không? Nhìn ngón tay đeo nhẫn sẽ biết

Hãy so sánh độ dài của ngón trỏ và ngón đeo nhẫn, bạn sẽ biết nhiều điều thú vị.

Dịch bệnh là điều không tránh khỏi nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi

Dịch bệnh là điều không tránh khỏi nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi

Thế giới là một vòng tuần hoàn, là một bức tranh muôn hình vạn trạng, và bản thân mỗi con người chỉ là một cá thể được thụ hưởng những giá trị mà cuộc sống ban tặng. Đôi khi, ta cần phải gửi lời cảm ơn đến cuộc sống, gửi lời cảm ơn đến những điều kỳ diệu xảy đến bất chợt, để rồi ta chợt nhận ra, sau bao thăng trầm trong cuộc đời, điều cần thiết nhất chỉ là sự khỏe mạnh của cơ thể và sự an yên trong tâm hồn.

Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Bất chợt nghe cái giọng nhẹ nhàng, ấm ấm của mẹ, những lời dặn dò bình thường, giản dị ấy mà bất cứ ai có thể nói được ấy, nhưng qua giọng mẹ, nó khiến lòng lâng lâng và quặn thắt, không tự chủ mà nước mắt tuôn rơi. Không đâu bằng gia đình. Con nhớ nhà mẹ ạ.

Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại

Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại

Tôi ước Doraemon là có thật. Tôi sẽ mượn cỗ máy thời gian trở về cái thời gian tung tăng, vô tư tắm mưa, nghịch nước cùng đám trẻ nơi đầu làng. Hay tôi sẽ vòi vĩnh một bảo bối khiến mình mãi là đứa trẻ chẳng cần lớn lên. Con người ta lạ vậy đó. Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại.

Ngày nắng lên

Ngày nắng lên

Em ra trước thềm hong khô lại mái tóc Những thanh âm xung quanh đã không còn khô khốc Em dần quên đi những ngày buồn.

Việt Nam chiến thắng

Việt Nam chiến thắng

Từ già tới trẻ Từ lớn đến bé Không cần súng đạn Tinh thần quyết tâm Để một ngày mai Việt Nam chiến thắng.

Chọn con tim hay là nghe lý trí?

Chọn con tim hay là nghe lý trí?

Trước một ngã ba với hai lối rẽ, một hướng rẽ trái theo con tim nuông chiều cảm xúc để có thể hạnh phúc hoặc lại dẫn vào lối mòn thất vọng, một hướng rẽ phải thênh thang luôn rộng mở của lý trí, có chút cô đơn nhưng luôn tự do và không bao giờ phải bi lụy, tôi đã chọn rẽ phải. Rồi sau đó tôi cứ thế đi tiếp, đi thẳng bỏ qua hết những ngã rẽ sau này.

back to top