Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình nhận ra mình cũng cần được yêu thương...

2023-12-12 04:25

Tác giả: Tree Viết


blogradio.vn - Những lúc đấy mình chỉ cười, bởi vì chỉ bản thân mình mới biết, thật ra mình như thế nào. Chẳng qua là bản thân mình “hèn”. Hèn đúng nghĩa, hèn yêu, hèn cả được yêu.

***

Nhân duyên là một thứ gì đó rất kì diệu. Trân trọng những người ta gặp gỡ, những người đã từng hiện diện trong cuộc đời ta. Ở lại là duyên và đi qua cuộc đời nhau cũng là sắp đặt của định mệnh. Hãy đón nhận mọi thứ ở một tâm thế thoải mái và tích cực nhất. Vì mọi thứ đều đã được an bài!

Mình nhận ra mình cũng cần được yêu thương và trân trọng từ phía người khác.

Đã quá lâu rồi, mình chẳng có một mối quan hệ đúng nghĩa. Hoặc là mình yêu hơn nhưng lại không nhận lại được tình cảm như mình mong đợi. Hoặc là mình yêu người kia không nhiều như cách người ta cho đi. Hoặc là yêu xa, hoặc là mối quan hệ không gọi tên, lưng chừng. Có tình cảm đấy nhưng chẳng dám nói ra vì sợ. Mình sợ bản thân mình “lép vế”, sợ đối phương sẽ khó xử nếu như họ không có ý tiến thêm với mình. Mình lại càng sợ mối quan hệ nào rồi cũng có hạn sử dụng. Và sợ nhất là làm những điều khiến bản thân mình chịu tổn thương.

Mình cũng chẳng còn nhớ hay đã quên cái cảm giác sau khi chia tay ấy. Giờ nhớ lại cũng chẳng biết bản thân đã vượt qua như thế nào, nhưng thành thật là không muốn trải qua cảm giác ấy lần nào nữa.

…Và, mình chọn một mình 6 năm rồi. Đi học, đi làm, rảnh thì gặp bạn bè, có thời gian thì dành cho bố mẹ, gia đình. Mình yêu bản thân, hiểu bản thân hơn, thích ở một mình và tận hưởng những khoảng thời gian tươi đẹp ấy. Và chắc chắn mình sẽ ổn nếu như không để ai bước vào cuộc đời mình khi mình chưa sẵn sàng đón nhận.

Đứa trẻ sợ bị tổn thương nên lúc nào cũng phô ra sự bất cần. Người ngoài nhìn vào đánh giá: “kén thế!” Bạn bè lại ngưỡng mộ: “Tao thích độc thân như mày”, “Sao mày yêu ai cũng không lụy, sao vô cảm được thế…”, “…” Những lúc đấy mình chỉ cười, bởi vì chỉ bản thân mình mới biết, thật ra mình như thế nào. Chẳng qua là bản thân mình “hèn”. Hèn đúng nghĩa, hèn yêu, hèn cả được yêu.

Tưởng chừng cuộc sống cứ thế trôi, nhưng không ạ. Dạo này mình thất tình. Mình cảm nhận thế

Mình có một người bạn từ hồi cấp 3. Sau khi ra trường, đã 10 năm rồi vẫn chưa có cơ hội gặp lại vì học và làm việc ở khác thành phố. Thỉnh thoảng cậu nhắn tin hoặc gọi điện và lại thông báo về tình hình hiện tại, những kế hoạch đã đang và sắp làm. Mình thấy mừng, và cũng rất trân trọng tình bạn này. Bởi đâu ai có thể dễ dàng kể cho người khác nghe những câu chuyện của bản thân họ nếu không tin tưởng chứ.

Mình nhớ là mình chưa từng liên lạc trước với cậu ấy và cũng chưa bao giờ chủ động kể về những rắc rối, hay những dự định của mình cả.

Cậu ấy tốt, chín chắn và cũng bận rộn với business của mình. Nói chuyện thường xuyên thấy khá là hợp. Mình cũng đã yêu một vài người, cậu ấy cũng vậy, và cũng gần 30 cả rồi nên để bước vào một mối quan hệ phải đắn đo cũng rất nhiều. Khoảng cách địa lý, và những kế hoạch khiến mình nghĩ chắc không có kết quả đâu. Những câu chuyện thưa thớt dần, bởi chẳng chia sẻ và đào sâu suy nghĩ của nhau. Chuyện tình cảm ấy mà, không có thì thiếu mà có thì lại thấy nhì nhằng. Dần… chúng mình chẳng biết nói với nhau về gì nữa ngoài những lời hỏi thăm sáo rỗng.

Sau một khoảng thời gian im lặng, dạo này mình thấy nhớ cậu ấy. Xong rồi, mình thích, hay là do mình thấy trống vắng nhỉ? Nhưng dù thế nào mình cũng không liên lạc trước đâu. Không phải cái tôi lớn mà là trước một mối quan hệ nỗi sợ lại dần hiện hữu. “Nhỡ cậu ấy có mối quan tâm khác thì sao”, “Mà có lẽ nên để cậu ấy tự do với những kế hoạch của mình”. Cậu ấy muốn đi Mỹ và đang chờ Visa. Mình chẳng muốn để người khác phải bận tâm về mình, mình độc lập quen rồi…

Chạnh lòng, và thấy bản thân cũng nhiều mâu thuẫn. Nhưng mà ai rồi cũng phải đi con đường riêng của bản thân mình. Cuộc sống một mình vẫn khiến mình thấy thoải mái. MÌnh hay cậu ấy cũng còn cả hành trình dài phía trước để trải nghiệm. Ước mơ vẫn còn dang dở đó.

Ừ thì cũng chẳng sao cả, mình lại vỗ về, ôm ấp bản thân, hết buồn thì lại vui thôi…

Vào guồng với công việc, học tập, phát triển bản thân mình sẽ quên nhanh thôi. Cuộc sống là phải tiến về phía trước. Hi vọng chúng ta của sau này khi gặp lại sẽ là phiên bản tốt nhất của bản thân nhé!

Nhưng như thế này là mình đang thất tình, có đúng không?

© Tree Viết - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đến Khi Nào Chúng Ta Gặp Lại Nhau - Phần 1 | Radio Tình Yêu

Tree Viết

"Cách duy nhất để tìm hiểu xem mình phải làm gì là phải làm- một điều gì đó"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top