Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình chia tay vào một ngày thu

2017-09-19 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Em biết, nhưng em không thể dừng lại, lí trí không thể điều khiển được trái tim em nữa rồi. Bởi mối em tin quan hệ của chúng ta đâu có nhiều mâu thuẫn, chẳng có gì cần sửa chữa để mà chờ đợi. Lúc đó, em đã có anh trong mọi kế hoạch cuộc đời tiếp theo. Vậy mà…

***

Mình chia tay rồi anh

Sau chia tay, vào một ngày mùa thu rất đẹp, khi em đã bên người khác, anh nhắn “nếu ngày xưa chúng ta tiếp tục yêu nhau thì bây giờ sẽ thế nào nhỉ?”

Em phải thú nhận với anh rằng, lúc nhận được tin nhắn này em thực sự thảng thốt. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về.

Em nhớ ngày anh tỏ tình với em đúng vào giờ khắc chào năm mới. Em xúc động lắm.

Em nhớ những chiều anh chở em trên chiếc xe đạp cà tàng, rồi trên chiếc xe máy mà anh tậu được đi lòng vòng qua các con phố. Em thường vòng tay ôm ngang hông anh, ngả đầu vào vai anh. Nhiều khi, mình không nói chuyện và cứ để thời gian trôi đi như thế.

Em nhớ rất nhiều kỷ niệm đẹp của tình yêu chúng ta khi mình còn là sinh viên cũng như khi đã đi làm. Nhớ những khi cùng anh về gặp gia đình hai bên. Mẹ anh rất quý em.

Thế nhưng, nhớ nhất có lẽ chiều thu năm ấy, anh hẹn em ngay trước cổng công ty. Hôm đó, thái độ của anh thật sự nghiêm túc, anh nói rằng “Anh muốn chúng ta tạm thời không yêu nhau nữa trong khoảng 6 tháng”. Anh nhớ không, lúc đó em đã sốc, em không khóc nổi, em không hiểu tại sao anh lại muốn thế. Dù anh cố gắng giải thích rằng lỗi là do anh, anh muốn bình tĩnh lại, anh muốn xem xét lại trước khi đi đến một chặng đường xa hơn với em, anh bảo em là cô gái tốt, giỏi giang, chẳng có gì chê trách. Tất cả những lời nói đó đâu có thể che đi một sự thật rằng anh đang muốn xa em.

Những ngày sau đó, em đến công ty với đôi mắt lúc nào cũng sưng húp. Ban ngày đi làm, em viết cho anh hàng trăm, hàng nhìn bức thư điện tử. Mỗi bức thư gửi đi, đầu tiên thì anh nhắn lại giãi bày và bảo em giữ gìn sức khỏe, sau dần, anh không nhắn nữa, có lần anh còn bảo em rằng “đừng làm phiền anh nữa”.

Còn sau giờ làm, em chạy xe loanh quanh khu anh ở để mong gặp anh, em còn đứng lì trước cổng nhà chờ anh ra gặp bằng được thì thôi. Rồi một tối mưa gió, em không chịu về, em bắt anh ở cùng em, rồi em cố tình trao cho anh thứ quý giá của người con gái. Nhưng sau hôm đó, anh vẫn lạnh nhạt và chán chường em. Anh bảo “em đẹp thế này chắc chắn sẽ tìm được người yêu khác”. Dường như mọi nỗ lực níu kéo càng làm cho anh thấy ngột ngạt. Em biết, nhưng em không thể dừng lại, lí trí không thể điều khiển được trái tim em nữa rồi. Bởi mối em tin quan hệ của chúng ta đâu có nhiều mâu thuẫn, chẳng có gì cần sửa chữa để mà chờ đợi. Lúc đó, em đã có anh trong mọi kế hoạch cuộc đời tiếp theo. Vậy mà…

Mình chia tay rồi anh

Hết mùa thu rồi đến mùa đông, có lẽ em đã nỗ lực níu kéo anh suốt cả 2 mùa thì phải? Khoảng thời gian đó đúng bằng khoảng thời gian anh đề nghị chúng ta tạm dừng. Em gầy sọp đi, thất thần, không còn nhìn thấy tương lai và chẳng tin vào cuộc sống. Vậy mà em vẫn mong anh sẽ vì thương cái bộ dạng ấy mà quay lại với em.

“Em đừng làm khổ anh nữa. Anh mệt mỏi lắm rồi”

“Em ra nông nỗi này mà anh không quan tâm ư?”

“Em thế nào thì anh cũng không quan tâm.”

Em nhớ như in câu nói đó của anh. Và em cũng cảm ơn vì câu nói đó mà em đã quyết định sẽ để anh ra đi mãi mãi khỏi tâm trí mình. Sẽ không còn làm phiền anh, cũng chẳng buồn vui hay khóc lóc đi nữa. Vì em cũng mệt quá rồi…

Ngày đấy, anh ra đi như thế, em buồn thêm một thời gian ngắn rồi tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn. Bẵng đi bao nhiêu năm chúng ta chẳng gặp nhau rồi? Em cũng đã tìm thấy mối quan tâm mới nhưng thú thật những ký ức về anh chưa bao giờ phai nhòa trong tâm trí em…

Ngày hôm nay, anh ra sao, sao anh lại nhắn tin cho em như thế? Khi đang ngồi nghĩ ngợi viển vông như vậy thì điện thoại em có tin nhắn đến.

“Em xong việc chưa, chúng mình đi ăn nhé?”

Em thở sâu và bỗng dưng thấy mình nhẹ bẫng. “Vâng ạ”

Đây mới là hiện tại và tương lai của em, người cho em bình yên. Người không cao bằng anh nhưng luôn nắm tay em mỗi khi sánh bước. Em mỉm cười. Hóa ra, kỷ niệm còn nguyên đấy, nhưng chẳng đủ để làm con tim ta xao động một khi nó đã được lấp đầy bởi những yêu thương chân thành.

Em không nhắn lại cho anh đâu. Em quên anh rồi…

© Đỗ Quyên – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không được bỏ cuộc

Không được bỏ cuộc

Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.

Nơi cỏ mọc xanh rì

Nơi cỏ mọc xanh rì

Người ta vẫn thường khen má giỏi, nhưng má khiêm tốn: “Tôi chỉ đang sống thôi mà.” Nhưng tôi biết má sống không chỉ cho má mà còn cho nhiều hơn một người, đó là chúng tôi. Rằng một điều hiển nhiên mà cả xóm đều biết, nhờ má mà có những mùa nước lũ không ai bị bỏ lại.

Bạo lực tinh thần có biểu hiện thế nào?

Bạo lực tinh thần có biểu hiện thế nào?

Những lời nói, cử chỉ, sự thờ ơ, ám thị, khinh miệt hay hạ thấp người khác một cách có chủ ý và lặp đi lặp lại cũng có thể trở thành một hình thức bạo lực tinh thần.

Ta tìm kiếm điều gì ở tình yêu tuổi 22

Ta tìm kiếm điều gì ở tình yêu tuổi 22

Điều quý giá nhất chúng tôi dành cho nhau có lẽ là sự thấu hiểu và sẻ chia, những điều chẳng thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chỉ khi thực sự bước vào căn nhà tâm hồn của đối phương, kiên nhẫn soi chiếu từng ngóc ngách, dành thời gian lặng lẽ quan sát, ta mới có thể hiểu được.

Nếu có thể hãy chọn thứ tha

Nếu có thể hãy chọn thứ tha

Anh nói nó nếu có thể nếu nó có thể tha thứ được để trái tim nó sẽ ấm áp hơn, để nó biết cuộc sống này còn rất nhiều tình người còn rất nhiều tình thương xung quanh nó, vì nó xứng đáng được yêu thương vì nó xứng đáng với một cuộc sống tốt nhất, mà chỉ chính nó mới làm đươc điều đó.

Thằng ăn học

Thằng ăn học

Cái giấy tốt nghiệp đại học mà người ta vẫn gọi là bằng cử nhân đối với những đứa dân tỉnh lẻ như nó thực ra là tờ giấy mỏng tang đóng trong khung gỗ rẻ tiền mẹ nó mua ở chợ chiều. Thằng Cường không treo mà nó cuộn lại, cất trong túi áo cũ như giữ một món nợ chưa trả.

Mưa xuân

Mưa xuân

Mưa xuân mưa xuân yêu mưa xuân Đôi mắt biển xanh thuyền đậu vắng Mới lớn nên hay cười uỷ mị Ai biết lòng ai như triết nhân

Con đường ngắn nhất

Con đường ngắn nhất

Lâm đi theo con đường tắt để nhanh giàu và thăng tiến, lợi dụng mối quan hệ và chức quyền, nhưng cuối cùng bị phát hiện sai phạm, mất gia đình và tự do. Truyện nhấn mạnh: “Con đường ngắn nhất không phải là con đường đúng nếu thiếu đạo đức và cống hiến cho đời.”

Người làm được 3 điều này khi 40-55 tuổi thực sự rất khôn ngoan, đáng nể

Người làm được 3 điều này khi 40-55 tuổi thực sự rất khôn ngoan, đáng nể

Làm được 3 điều này, bạn sẽ thấy mình an yên với hiện tại, không tự tiêu hao, không lo lắng.

Mùa hè năm ấy, ve chưa kịp hét hết khúc chia ly

Mùa hè năm ấy, ve chưa kịp hét hết khúc chia ly

“Phượng Hồng”, bài hát gắn liền với bao thế hệ học trò. Nhưng với cô, nó không chỉ là âm nhạc, mà là hồi ức. Là thanh xuân. Là một người. Là mối tình non dại chỉ mới chớm nụ mà chưa bao giờ nở.

back to top