Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mỉm cười và chạy về phía trước

2015-06-19 01:00

Tác giả:


Bài dự thi "Độc thân không cô đơn".

blogradio.vn – Không anh, em hẹn hò với những khoảng khắc vui buồn bất chợt. Những sợi dây vô hình kia đã đứt đoạn đã đến hồi kết thúc, Giơ tay chạm khẽ vào niềm hạnh phúc mới, mỉm cười, nắm tay bạn đồng hành và chạy về phía trước.

***

Khi em khẽ chạm vào sợi dây vô hình đó, tức là em đã đồng ý với cô đơn trong im lặng rồi.

Tình yêu đong đầy của hai người được minh chứng bởi đứa trẻ đang được hình thành. Rồi bất chợt, em biết mình mất anh.

Mất anh, đó là điều em đã biết trước, đã tin nhưng chưa dũng cảm để đối mặt với nó trong thời điểm đó, em cứ nghĩ nó chưa đến cho đến khi những hình ảnh của anh vẫn còn hiện diện trong tim em một cách rõ ràng, đầy nồng ấm và chứa chan sự thương hại. Em chợt nhận ra rằng mình đã yêu anh nhiều như thế nào.

Sẽ có những ngày em đi trên con đường ấy, con đường kỷ niệm mà giờ đây em đang đi một mình. Nhưng đã là quá khứ sẽ phải quên, phải không anh?

Tự cho rằng với anh đó là trách nhiệm, với một đứa bé vô tội cần tình yêu thương cả của cha và mẹ.

Em bật cười khi thấy hàng cây Osaka già cỗi đang dần được thay thế bởi những nhánh lộc non, còn sót lại chút vương vấn của cánh hoa đang tràn lan trên mặt đất khi mỗi cơn gió nhẹ thổi qua. Phải rồi, ngày ấy mình gặp nhau dưới gốc cây Osaka ấy, để Osaka là nhân chứng tình yêu đôi ta; và cũng chính Osaka đã kết thúc cho chuyện tình dở dang này.

Giờ đây, anh đang là một ông bố trẻ, một người chồng tốt. Còn với em, nah của quá khứ vẫn nguyên vẹn. Ngày mình gặp lại nhau, xa lạ và phiền muộn. Xa lạ bởi anh không còn là anh, ta không là của nhau.

“Khi anh chạm vào trái tim em, là anh chỉ cho phép mình là người đầu tiên và là người cuối cùng thuộc về em”. Anh từng nói vậy, thế nhưng có lẽ mọi thứ không dễ dàng như thế.

Em chợt cười.



Vì chính em đang dần mất đi vẻ hồn nhiên của cô gái trước khi quen anh. Vì anh không thuộc về em. Và vì đơn giản chúng ta chưa từng là của nhau.

Dẫu biết rằng mất anh, thì cuộc đời này vẫn còn những niềm vui mới, hạnh phúc mới. Và những kỉ niệm ấy về tình yêu ấy cũng chẳng thể nào quên. Cây hoa xương rồng anh tặng đã nở những bông hao đầu tiên. Và em tin rằng mình sẽ mạnh mẽ và gai góc như cây xương rồng ấy, vẫn đón chào những ngày mới bằng một nụ cười, vẫn luôn hạnh phúc và yêu đời hơn thế.

Chúng ta còn vương vấn chút tình cảm khi đối diện với nhau chứ? Và anh, chàng trai cung Song Tử có chắc chắn với hạnh phúc anh cho rằng đó là trách nhiệm bên cô nàng Song Ngư hơn khi bên cán cân Thiên Bình em?

Cuộc sống không anh bắt đầu bằng những ngày thiếu cân bằng. Nó dạy em về cuộc sống không còn đẹp đẽ như trong phim nữa. Sẽ chẳng thể chờ đợi một cái kết tốt đẹp như những cô nàng lọ lem. Cuộc sống nơi cuộc chiến tình cảm giữa con người với nhau mà cần đến cả sự giành giật, để chớp lấy cơ hội, đợi chờ thời cơ chín muồi như trong phim – về khái niệm “happy ending” ai là người xứng đáng nhận được, và cái gật đầu cho sự im lặng, không phải là để chấp nhận thua cuộc, mà là gật đầu đồng ý rằng: Em độc thân với anh.

Độc thân với anh, em tự tin đi trên con đường xưa để biết chân trời còn xa lắm.

Em hòa mình vào những đứa bạn vốn dĩ cũng đang độc thân như em. Để em tìm lại chính mình trước khi nhận ra bất kỳ cuộc chiến nào sẵn sàng xảy ra.

Và độc thân với anh – nhưng em không đơn độc với người khác.

Độc thân trong em còn du dương lắm.

Em nhận ra mình vẫn còn nhí nhảnh của tuổi thanh xuân, vẫn hồn nhiên như cô tiên để đi chu du khắp nơi.

Là khi em còn rạng rỡ sắc xuân thời con gái khi lũ bạn đang còn bế bồng những thiên thần xinh xắn.

mỉm cười, chạy, hạnh phúc

Chỉ là phút yếu lòng em chợt nhận ra miền ký ức đã từng ngập tràn nắng và gió của mối tình xưa cũ. Chỉ là phút nông nổi em chạm tay vào yêu thương của ai đó một cách vội vàng, để rồi khi ra đi lòng em còn chút vương vấn giá trị của một thời trẻ.

Bàng hoàng nhận ra bấy lâu nay mình đang dần đánh mất cơ hội tự lo cho bản thân mình, không phải lo đến từng suy nghĩ của người khác về mình, về những vấn đề họ đang quan tâm ngoài kia. Không anh – không phải là em mất tất cả. Em có thể đứng cao hơn ai kia, có thể ngẩng đầu nhìn thấy ánh đèn chiếu vào mặt chứ không cần phải đứng sau lưng anh để tấm lưng ấy chở che cho em. Và có thể như bất cứ cô nàng xinh xắn khác, tự do trong các cuộc chơi đúng nghĩa và cười một cách rạng rỡ khi biết mình cần trở nên vui vẻ bên người khác.

Độc thân rồi, mình cùng hòa nhịp với bao người độc thân khác đón chào những buổi hẹn hò lý thú, hòa vang bởi những tiếng cười sảng khoái trong những dịp lễ mà dường như chỉ dành cho những cặp đôi đang yêu nhau. Mình cùng yêu, cùng tận hưởng những gì đã được ban tặng, bởi thân hình này, giọng nói này, ánh mắt này và cả đôi môi này nữa – vốn dĩ không phải dành riêng cho ai.

Độc thân không có nghĩa là em cô đơn, không đồng nghĩa là em phải sống trong thế giới đơn lẻ không bóng người. Mà với em, độc thân là hiện tại cho cuộc sống đầy thăng hoa, xen kẽ là những niềm vui và chút nỗi buồn thầm kín. Hãy hò hẹn với độc thân bằng những khoảnh khắc bình dị mà tự hào rằng mình đã từng sống hết mình với nó, mà không ngần ngại.

Liệu rằng còn biết bao sự việc trùng lặp khi ta còn sống với nhau trên cõi đời này? Bao điều tình cờ ta làm mang lại niềm vui hay nỗi buồn cho người khác? Hãy tự vun đắp niềm vui cho mình, gạt đi những lo âu quá phức tạp về cuộc sống này. Bởi, không đồng nghĩa với người khác giới trên cùng một con đường không có nghĩa rằng ta đang đi một mình.

Hãy mỉm cười, nắm tay bạn đồng hành và cùng chạy về phía trước để chạm tay vào hạnh phúc.

© Vũ Thị Kim Khuyên – blogradio.vn

Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet
         



Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.


yeublogradio



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

back to top