Màu hoa dại
2022-02-25 01:20
Tác giả:
Lâm Nguyên
blogradio.vn - Chúng tôi sinh ra trông một gia đình tầm trung, một cuộc đời bình thường kéo theo sự xoa dịu của thời gian, chỉ có điều trong chính sự bình thường ấy lại làm nên những bất thường. Dù chẳng ai nói, chẳng ai muốn đề ý hoặc là tôi vô tình lờ đi hoặc là tháng ngày đó đã xa mờ.
***
Chẳng hiểu sao Hạ lại ưa chúng đến vậy? Là vì sức sôi cuồng nhiệt hay cái đặc trưng riêng nào của nó?
Ánh nắng chói chang của mùa hè đổ xuống xao động. Cây! Cây! Cây! Cả một rừng đầy cây, đầy tiếng ve tiếng, tiếng côn trùng: Ồn ào văng vẳng cứ thế dộ lên không người khởi xướng, không nhịp điệu. Vòm lá xanh dát màu nắng đung đưa theo chiều gió. Những vòng ánh sáng lọt qua cành lá không ngừng nhảy múa, chuyển động trên mặt đất như những chiếc đèn nhấp nháy đến hoa mắt. Nhưng ở đây nó sống động hơn nhiều; mùi cây cỏ, nắng sớm… tất cả như xông vào khoang mũi át đi những bước chân. Bầu trời cao lồng lộng, những bông hoa dại ướt hơi sương khép mình trong tán lá.
Hai bên vệ đường đất còn ẩm - là cơn mưa rào đêm qua: Mùa hè nào cũng vậy nắng gay gắt mưa bất ngờ ào ạt và hôm nay bầu trời trong xanh lại chói nắng, những tia nắng ấm áp và dịu nhẹ soi trên màu hoa mỏng manh. Một loài hoa đơn thuần, không chăm sóc tắm tưới, không sặc sỡ tươi thắm như hoa hồng, uyển chuyển như hoa lan - không biểu tượng đặc trưng; cũng chẳng nuôi trồng mọc lên từ những mẫu đất tơi xốp hay những chậu cây đắt đỏ - Hoa dại! Nhưng hoa dại ở đây đặc trưng hơn nhiều: Toàn một màu trắng tinh khôi, tím nhạt, vàng đất... nhỏ nhắn, xinh xắn. Hạ luôn hoài tưởng về một vùng đất giữa đồi, xanh màu cỏ, mọc lên đấy những cánh hoa vàng ngập nắng - một thứ ánh sáng căng đầy, hi vọng. Đó là hoa cỏ của sự sinh sôi cuồng nhiệt, bức phá - là loài hoa chỉ riêng cho vùng đất này
- Dạ!
- Chúng cháu chào bác.
- Nhớ cẩn thận đấy - Chất giọng trầm nhẹ khè khè quen thuộc vẫn y nguyên của 10 năm trước đây vọng lại, theo chân những đứa trẻ - Nếu không thấy phải quay về nghe chưa?
- Dạ! - Ngoái đầu nhìn lại tôi vẫy tay về phía bác.
Một bước, hai bước... con đường còn rất dài. Những dãy núi to cao ngất ngưởng kéo mãi tận chân trời. Chúng tôi - hai đứa trẻ - hai túi đồ cùng tất cả vật dụng: Là của nội tôi. Nơi đô thị ồn ào đông đúc. Nơi rừng rậm yên lành. Tôi nhớ những ngày tháng trước đây, nhớ tuổi thơ non nớt, khờ dại dãi dầm mưa nắng. Điều đó khiến nơi này trở nên thân thuộc như chưa bao giờ xa cách.
- Mộc Hạ? - Tôi khẽ gọi
- Hả? - Nhỏ ngạt đi như chẳng có gì.
- Phải rồi! - Bỗng nhỏ thốt lên. Rồi cứ thế nhỏ tuôn ra một đống chuyện, nào là hồi trước khi lần đầu tiên được nội dẫn đến đây, chuyện tôi lần đầu thấy rắn đã hoảng như thế nào, chuyện nhỏ chạy đi chơi cùng đám bạn ở khu này và tìm thấy một chỗ thấy thú vị,... vân vân và mây mây. Tất cả những kỷ niệm đó đều thuộc về nơi này, đều có hình bóng của nội tôi.
Tôi lặng đi một hồi rồi thế nào mà ngượng ngạo tôi cũng không rõ.
- Ừm - tôi cười
- Chính là như thế đấy? - Nó quát lên, sắc mặt cũng theo đó mà thay đổi đôi mắt lơ đãng phân vân nhìn tận đâu đó - xa!
.jpg)
Tôi cũng vì thế mà cảm thấy xa lạ. Chúng tôi sinh ra trông một gia đình tầm trung, một cuộc đời bình thường kéo theo sự xoa dịu của thời gian, chỉ có điều trong chính sự bình thường ấy lại làm nên những bất thường. Dù chẳng ai nói, chẳng ai muốn đề ý hoặc là tôi vô tình lờ đi hoặc là tháng ngày đó đã xa mờ. Chiếc túi với đủ thứ đồ: Cồng kềnh, to nhỏ, có giá trị, thậm chí không hay chưa cả dùng tới. Bầu trời vẫn chói đầy nắng, con đường vẫn dài dăng dẳng nhạt theo, màu cỏ úa.
Chúng tôi men theo con đường cũ, băng qua sa hà là cây đến lưng chừng:
- Có nghe gì chưa? - Hạ hớn hở kéo tôi chạy xuống những bậc thang dài phủ đầy lá khô xào xạc.
Những lũy tre đung đưa trong gió hè bao bọc như một vòng tay lớn ôm ấp những năm tháng. Nơi này thật yên bình mà trước giờ vẫn luôn là như thế. Có cái gì đó khuấy động, náo nức lạ thường. Còn với Hạ nơi này chẳng khác nào thiên đường êm dịu, chẳng khác nào chốn lí tưởng mặc cho tâm hồn bay bổng la hét cười đùa. Năm tôi 3 tuổi, lúc đó Hạ 5 tuổi khi ấy gia đình tôi còn nhiều khó khăn cuộc sống chật vật kéo theo mối quan hệ không bình đẳng. Dù đã cố gắng nhưng rồi chúng tôi cũng chuyển đến sống cùng nội tận cho đến khi Hạ vào lớp ba. Tuổi thơ Hạ non nớt, trong trẻo, vô tư dường như chẳng có gì có thể ngăn nổi trí tưởng tượng cùng tâm hồn con trẻ của nhỏ. Hình ảnh nội trong tâm trí nhỏ cũng thật vĩ đại hoặc là tôi không đủ cao thượng như thế - hẳn là ích kỉ?
- Có muốn đến xem không?
- Gì chứ?
Nói rồi, nhỏ kéo tôi chạy băng qua nền đất trắng, chui qua bụi cây, trước mắt tôi một khoảng trời thực mới. Ánh nắng rọi lên cả một vùng trời soi lên những đóa hoa dại vàng rực rỡ.
- Hoa vàng đấy!
"Chúng quả là đơn giản quá mức, thậm chí thành đơn điệu. Nhưng sức sống của chúng thực sự rất tuyệt vời!"
© Lâm Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Họa mi nở rồi, anh có trở về không? | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.







