Phát thanh xúc cảm của bạn !

Màu hoa dại

2022-02-25 01:20

Tác giả: Lâm Nguyên


blogradio.vn - Chúng tôi sinh ra trông một gia đình tầm trung, một cuộc đời bình thường kéo theo sự xoa dịu của thời gian, chỉ có điều trong chính sự bình thường ấy lại làm nên những bất thường. Dù chẳng ai nói, chẳng ai muốn đề ý hoặc là tôi vô tình lờ đi hoặc là tháng ngày đó đã xa mờ.

***

Chẳng hiểu sao Hạ lại ưa chúng đến vậy? Là vì sức sôi cuồng nhiệt hay cái đặc trưng riêng nào của nó?

Ánh nắng chói chang của mùa hè đổ xuống xao động. Cây! Cây! Cây! Cả một rừng đầy cây, đầy tiếng ve tiếng, tiếng côn trùng: Ồn ào văng vẳng cứ thế dộ lên không người khởi xướng, không nhịp điệu. Vòm lá xanh dát màu nắng đung đưa theo chiều gió. Những vòng ánh sáng lọt qua cành lá không ngừng nhảy múa, chuyển động trên mặt đất như những chiếc đèn nhấp nháy đến hoa mắt. Nhưng ở đây nó sống động hơn nhiều; mùi cây cỏ, nắng sớm… tất cả như xông vào khoang mũi át đi những bước chân. Bầu trời cao lồng lộng, những bông hoa dại ướt hơi sương khép mình trong tán lá.

Hai bên vệ đường đất còn ẩm - là cơn mưa rào đêm qua: Mùa hè nào cũng vậy nắng gay gắt mưa bất ngờ ào ạt và hôm nay bầu trời trong xanh lại chói nắng, những tia nắng ấm áp và dịu nhẹ soi trên màu hoa mỏng manh. Một loài hoa đơn thuần, không chăm sóc tắm tưới, không sặc sỡ tươi thắm như hoa hồng, uyển chuyển như hoa lan - không biểu tượng đặc trưng; cũng chẳng nuôi trồng mọc lên từ những mẫu đất tơi xốp hay những chậu cây đắt đỏ - Hoa dại! Nhưng hoa dại ở đây đặc trưng hơn nhiều: Toàn một màu trắng tinh khôi, tím nhạt, vàng đất... nhỏ nhắn, xinh xắn. Hạ luôn hoài tưởng về một vùng đất giữa đồi, xanh màu cỏ, mọc lên đấy những cánh hoa vàng ngập nắng - một thứ ánh sáng căng đầy, hi vọng. Đó là hoa cỏ của sự sinh sôi cuồng nhiệt, bức phá - là loài hoa chỉ riêng cho vùng đất này

- Dạ!

- Chúng cháu chào bác.

- Nhớ cẩn thận đấy - Chất giọng trầm nhẹ khè khè quen thuộc vẫn y nguyên của 10 năm trước đây vọng lại, theo chân những đứa trẻ - Nếu không thấy phải quay về nghe chưa?

- Dạ! - Ngoái đầu nhìn lại tôi vẫy tay về phía bác.

Một bước, hai bước... con đường còn rất dài. Những dãy núi to cao ngất ngưởng kéo mãi tận chân trời. Chúng tôi - hai đứa trẻ - hai túi đồ cùng tất cả vật dụng: Là của nội tôi. Nơi đô thị ồn ào đông đúc. Nơi rừng rậm yên lành. Tôi nhớ những ngày tháng trước đây, nhớ tuổi thơ non nớt, khờ dại dãi dầm mưa nắng. Điều đó khiến nơi này trở nên thân thuộc như chưa bao giờ xa cách.

- Mộc Hạ? - Tôi khẽ gọi

- Hả? - Nhỏ ngạt đi như chẳng có gì.

- Phải rồi! - Bỗng nhỏ thốt lên. Rồi cứ thế nhỏ tuôn ra một đống chuyện, nào là hồi trước khi lần đầu tiên được nội dẫn đến đây, chuyện tôi lần đầu thấy rắn đã hoảng như thế nào, chuyện nhỏ chạy đi chơi cùng đám bạn ở khu này và tìm thấy một chỗ thấy thú vị,... vân vân và mây mây. Tất cả những kỷ niệm đó đều thuộc về nơi này, đều có hình bóng của nội tôi.

Tôi lặng đi một hồi rồi thế nào mà ngượng ngạo tôi cũng không rõ.

- Ừm - tôi cười

- Chính là như thế đấy? - Nó quát lên, sắc mặt cũng theo đó mà thay đổi đôi mắt lơ đãng phân vân nhìn tận đâu đó - xa!

Tôi cũng vì thế mà cảm thấy xa lạ. Chúng tôi sinh ra trông một gia đình tầm trung, một cuộc đời bình thường kéo theo sự xoa dịu của thời gian, chỉ có điều trong chính sự bình thường ấy lại làm nên những bất thường. Dù chẳng ai nói, chẳng ai muốn đề ý hoặc là tôi vô tình lờ đi hoặc là tháng ngày đó đã xa mờ. Chiếc túi với đủ thứ đồ: Cồng kềnh, to nhỏ, có giá trị, thậm chí không hay chưa cả dùng tới. Bầu trời vẫn chói đầy nắng, con đường vẫn dài dăng dẳng nhạt theo, màu cỏ úa.

Chúng tôi men theo con đường cũ, băng qua sa hà là cây đến lưng chừng:

- Có nghe gì chưa? - Hạ hớn hở kéo tôi chạy xuống những bậc thang dài phủ đầy lá khô xào xạc.

Những lũy tre đung đưa trong gió hè bao bọc như một vòng tay lớn ôm ấp những năm tháng. Nơi này thật yên bình mà trước giờ vẫn luôn là như thế. Có cái gì đó khuấy động, náo nức lạ thường. Còn với Hạ nơi này chẳng khác nào thiên đường êm dịu, chẳng khác nào chốn lí tưởng mặc cho tâm hồn bay bổng la hét cười đùa. Năm tôi 3 tuổi, lúc đó Hạ 5 tuổi khi ấy gia đình tôi còn nhiều khó khăn cuộc sống chật vật kéo theo mối quan hệ không bình đẳng. Dù đã cố gắng nhưng rồi chúng tôi cũng chuyển đến sống cùng nội tận cho đến khi Hạ vào lớp ba. Tuổi thơ Hạ non nớt, trong trẻo, vô tư dường như chẳng có gì có thể ngăn nổi trí tưởng tượng cùng tâm hồn con trẻ của nhỏ. Hình ảnh nội trong tâm trí nhỏ cũng thật vĩ đại hoặc là tôi không đủ cao thượng như thế - hẳn là ích kỉ?

- Có muốn đến xem không?

- Gì chứ?

Nói rồi, nhỏ kéo tôi chạy băng qua nền đất trắng, chui qua bụi cây, trước mắt tôi một khoảng trời thực mới. Ánh nắng rọi lên cả một vùng trời soi lên những đóa hoa dại vàng rực rỡ.

- Hoa vàng đấy!

"Chúng quả là đơn giản quá mức, thậm chí thành đơn điệu. Nhưng sức sống của chúng thực sự rất tuyệt vời!"

© Lâm Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Họa mi nở rồi, anh có trở về không? | Radio Tình Yêu

Lâm Nguyên

chưa từng trải qua làm sao thấu hiểu xa như vậy gần như thế

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top