Màu của tháng 6
2018-06-20 01:27
Tác giả:

Tháng 6 có màu của nỗi an yên.
Tháng 6 vẫn luôn đong đầy yêu thương dù ai đó có vô tình lãng quên đi bởi những hối hả, xô bồ.
Tháng 6 có màu của tuổi ấu thơ, có màu của những hồi ức vẫn còn da diết, có màu của nắng, có màu của nỗi buồn, có màu của chia ly,…
Tháng 6 có mùi nồng nồng của đất sau cơn mưa, có mùi rạ rơm ngai ngái, có mùi mồ hôi ướt đầm trên áo bà áo mẹ, có những ngày đứa con gái nhỏ thương mẹ vất vả chỉ mong mình lớn thật nhanh để mẹ không vất vả nữa.
Tháng 6 có màu vàng óng của sân thóc mẹ phơi, có những ngày hè mấy chị em canh nhau vặt vụng vải trên cây của bà, còn có đứa ăn vụng cả nửa mâm cá khô mà ông bà đang phơi nắng, đến chiều nó lại loanh quanh chối là nó chẳng ăn miếng nào.
Tháng 6 có những ngày mấy chị em ngóng bà đi gặt về chỉ để có được con muôm muỗm béo ngậy, có những chiều bê lưng cơm nguội ngồi cầu ao ăn mà sao thấy ngon lành đến thế,…

Tháng 6 có những ngày buồn vì ông đã mất, chị đi lấy chồng xa,... nên mùa hè những năm ấy mãi mãi là những dấu luyến trong bản nhạc thăng trầm của cuộc đời
Tháng 6 có màu của nắng, màu của những ngày nắng gắt đến cháy da. Tháng 6 có màu của mưa, của cơn mưa nặng hạt đến bất chợt khi nhà ai cũng đầy một sân thóc, có lẽ vì thế mà tháng 6 còn có vị mặn của những giọt mồ hôi.
Tháng 6 cũng có màu của khói bếp theo từng làn bay qua mái rạ khi mẹ nấu bữa cơm chiều ngày mưa.
Tháng 6 có màu của nỗi buồn, có màu của chia ly. Có tháng 6 nào đấy đã qua, ta tạm biệt những ngày tháng cuối cùng của đời học sinh trong bồi hồi, tiếc nuối. Tháng 6, là những ngày ôn thi cùng cậu ấy dù chẳng học cùng một khối, là những ngày cùng nhau rong ruổi trên chiếc xe đạp dưới màu đỏ rực của hoa phượng và màu bằng lăng tím biếc. Là trước ngày thi cậu ấy gửi cho ta một tin nhắn: “Cố lên, đồ ngốc!”
Ta có hay không vô tình xao xuyến bởi một ánh mắt, ta có hay không rung động chỉ bởi nụ cười của cậu ấy ở góc giữa hành lang, ta có thấy tiếc nuối không khi chẳng nhận ra những điều đơn giản thế. Để cho đến sau này, cứ day dứt mãi khôn nguôi,…
Tháng 6 có màu của nắng, có màu của kí ức, có màu của những xót xa và tháng 6 cũng có màu của những bình yên. Những ai vô tình với tháng 6, liệu có bao giờ nhìn lại và nhận ra: Sao ta lại vô tình với chính bản thân mình như thế để rồi sau đó sẽ vỡ òa trong những ngày kí ức mênh mang...
© Aki – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.






