Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mất bao lâu để quên được mối tình đầu?

2017-11-16 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Nếu thời gian và khoảng cách có thể khiến cho những người yêu xa thêm nhớ nhung và cuồng nhiệt, thì nó lại chính là liều thuốc cực độc giết chết một cuộc tình đơn phương.

***

blog radio,  Mất bao lâu để quên được mối tình đầu

Này cậu, mối tình đầu của tớ, xin phép được gọi cậu như thế nhé,

Hôm nay Hà Nội chuyển gió rồi, cơn mưa phùn lất phất với cái lạnh đang dần ùa về, ngồi bên ô cửa với tách cà phê còn đang ấm, sao tớ thấy tim mình nguội lạnh hơn khi nghĩ về cậu.

Và vẫn thế, dù đã cố tự dặn lòng đừng nhớ đến cậu, nhưng trong những chuyến thong dong xa xôi của cảm xúc tớ vẫn vô tình chạm lại miền kí ức về một mối tình xưa cũ từng là cả thanh xuân.

Cậu không đến vào một ngày mưa, vậy sao mưa lại cứ khiến tớ nhớ về cậu, nhớ nhiều và da diết đến vậy. Nhớ giai điệu và giọng hát trầm ấm của cậu, cứ suốt ngày nghêu ngao "Ta gặp nhau một chiều thu tháng 10...", phải rồi, tớ cũng bắt gặp cậu trong một chiều thu nắng tỏa dịu êm, khi ấy vẫn là cậu của mọi ngày, vẫn chiếc áo đồng phục cùng dáng người cao lênh khênh, sao ngày đó lại thấy cậu đẹp trai lạ kì. Trong vài giây chệch nhịp của con tim, tớ nhận ra mình đã thích cậu mất rồi.

Dường như, ai cũng luôn cất giấu trong tim một hình bóng chỉ có thể nhớ mà không thể vì cái cớ ấy để đến bên cạnh rồi chạm vào, tớ đã bên cậu im lặng như thế suốt cả quãng thời gian cấp ba. Có người trách móc rằng, này đồ ngốc, sao không đến và nói rằng cậu đang chỗ này, ngay trong tim. Nhưng nói ra rồi, tớ sợ đến bạn chúng ta cũng không thể làm nữa, tớ sợ cậu từ chối, rồi mỗi ngày sẽ không phải tìm cách làm sao để lén nhìn trộm cậu, mà phải làm sao để cố tỏ ra, tớ ổn trước mặt cậu.

Thời gian cứ thế trôi qua và tình cảm trong tớ cứ lớn dần lên, nó giống như một cái cây được nuôi dưỡng trong sự màu mỡ của nỗi nhớ, lớn rất nhanh và bám rễ rất chặt. Tớ tự làm hài lòng mình bằng những ảo mộng rằng cậu hình như cũng đang dần thích tớ. Tớ vẫn nhớ cái cảm giác tay cậu len nhẹ vào tóc khi tớ vờ ngủ quên, vì ở khoảng cách gần như thế tớ chẳng biết làm cách nào để trấn an con tim rạo rực, với trống ngực đập liên hồi, làm sao để giấu đi khuôn mặt gượng gạo đến mức đã đỏ lên. Ký ức ấy đã giữ cho tớ cứ mãi tin vào rằng cậu cũng thích tớ. Hay cậu còn nhớ không, trên con đường cậu đưa tớ về, dưới bầu trời đầy sao, tớ đã từng run lên khi với tay cài lại quai mũ cho cậu, nếu tớ buột miệng hét lên "Tao thích mày", thì cậu cũng sẽ mỉm cười và nói tao cũng thế không?

Cậu đã từng hỏi tớ: "Mày yêu đơn phương bao giờ chưa, cảm giác cũng thú vị lắm", tớ ngập ngừng, chỉ biết im lặng lắc đầu. Rồi cậu lại hăng say giảng giải những điều trên trời dưới đất, nói những câu chẳng đầu chẳng cuối. Cậu kể tớ nghe về những mối tình thời con nít, tớ đã thầm ghen tị và ước rằng mình cũng từng được làm bạn thời thơ ấu của cậu, ít ra thì chúng ta sẽ cùng lớn lên và cùng bên nhau nhiều hơn.

blog radio,  Mất bao lâu để quên được mối tình đầu

Yêu đơn phương, tớ hiểu chứ, nhưng tớ không biết nên trả lời sao với người bên cạnh, vì cậu chính là tình yêu thầm kín đầu tiên. Cậu có thể không biết cái cảm giác run lên sung sướng khi lần đầu tiên nhận được tin nhắn cậu gửi, khi hằng đêm háo hức đợi chờ vài câu hỏi thăm. Khoảng thời gian ấy tim tớ ngập nắng, nỗi lo sợ bật rễ của cái cây kia dường như chẳng còn tồn tại trong suy nghĩ của tớ nữa, thế giới nhỏ bé này chỉ xoay quanh cậu thôi.

Những tháng ngày cấp ba sao trôi nhanh đến thế. Kể từ ngày mai, chúng đã ta xa nhau. Tình cảm của tớ không đủ sức để níu giữ sự nồng nhiệt từ cậu, đơn giản thôi, vì ta chưa ta là gì của nhau. Nếu thời gian và khoảng cách có thể khiến cho những người yêu xa thêm nhớ nhung và cuồng nhiệt, thì nó lại chính là liều thuốc cực độc giết chết một cuộc tình đơn phương.

Dằn vặt, đau khổ, mệt mỏi nhưng lại không thể chấm dứt vì tự mình cứ bám víu vào những mộng tưởng, tớ không muốn phải giữ mãi những hồi ức cô đơn này. Trong màn kịch độc thoại của chính mình, tớ không muốn tự mình phải sắm mọi vai diễn, ngay bây giờ hoặc là nó sẽ có thêm cậu hoặc tớ sẽ từ bỏ, tớ cũng cần phải tự giải thoát.

Tớ lấy hết dũng khí tớ nhắn tin cho cậu bày tỏ lòng mình. Và cậu hồi âm, dòng tin nhắn đã thổi bùng sự trỗi dậy của cái cây lớn, nó trổ hoa, cậu nhắn "Có ai chưa tán mà đã đổ không, chờ cậu đấy." Cả đêm đó tớ chỉ nằm thao thức nhìn dòng tin nhắn của cậu và mỉm cười hạnh phúc, trái tim tớ như có dòng suối mát chảy qua, ngọt ngào vô cùng.

Một tuần trôi qua, cái cây mới chỉ kịp trổ hoa đã bật gốc, cứa vào tim tớ vô vàn vết thương, cậu nói cậu có người yêu rồi, xin lỗi nhé hãy tìm một người tốt hơn. Lúc ấy tâm trí tớ ngây dại, có lẽ cậu chỉ là đã mờ ám thành quen, còn tình cảm của tớ thì lại chân thật tới mức ngốc nghếch. Tớ đã tự giáng cho mình một cú đau điếng, từ nay về sau làm sao có thể an yên trong nỗi nhớ cậu.

Sẽ mất bao lâu nữa để "Tạm biệt được cậu, mối tình đầu..."

© Nguyễn Thu – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Du Miên và Gió (Phần 2)

Du Miên và Gió (Phần 2)

Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.

Thanh âm mang tên cậu

Thanh âm mang tên cậu

Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.

3 con giáp được

3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026

Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.

4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu

4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu

Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.

Du Miên và Gió (Phần 1)

Du Miên và Gió (Phần 1)

“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”

Một mùa đông lạnh

Một mùa đông lạnh

Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.

Đừng yêu anh thêm lần nữa

Đừng yêu anh thêm lần nữa

Hai tháng trước, lòng buồn đến lạ, Chuyện chúng mình hai ngã chia li. Nỗi buồn giăng khắp lối đi, Tiết trời se lạnh mưa thì cứ rơi.

Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn

Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn

Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.

Thương cha

Thương cha

Bóng chiều nghiêng phía núi Dáng cha lại hao gầy Lòng con đau như cắt Thương nhớ cha dạt dào!

4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ

4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ

Năm 2026 Bính Ngọ đang đến với nguồn năng lượng của ngọn lửa kép rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. Giữa "chảo lửa" ấy, có 4 con giáp cần đặc biệt cẩn trọng, học cách đi chậm lại để không bị sức nóng thời cuộc làm cho bỏng rát.

back to top