Giá như có thể quên em như cách thu đi qua phố
2017-11-13 01:00
Tác giả:

Tôi đã từng ao ước rằng giá như có thể được lựa chọn lại, tôi sẽ chẳng lựa chọn một mối tình vô vọng như thế để mỗi độ thu về chúng ta đều có thể an yên hơn.
Giá như ngày ấy chẳng lỡ cảm nắng một nụ cười, có lẽ chúng ta đã có những ngày thu bình yên hơn như thế nữa.
Giá như ngày ấy chẳng vì cái tôi của một câu trai mới lớn, tôi sẽ chẳng để mất em và mất đi mối tình đầu mà tôi hằng nhung nhớ.
Nhưng cũng chỉ là giá như tôi em ạ…
Năm nay thu về muộn, lòng tôi lại chút khắc khoải bồi hồi. Tôi sợ thu sẽ chẳng về nữa, sẽ đi mãi như em. Nhưng tôi cũng sợ thu về lại kéo về những ký ức tôi đã cố phủ mờ bởi thời gian.
Thu về rồi, tôi vẫn một mình lang thang khắp phố phường Hà Nội mà hít hà mùi hương hoa sữa. Ngày ấy em vẫn líu lo phía sau yên xe tôi, lâu lâu tôi lại cáu gắt vì em quá ồn ào. Tôi bảo rằng chỉ thích lặng lẽ ngắm nhìn thu, chỉ thích những khoảng lặng yên bình cùng thu. Đôi lần em giận dỗi nhưng lại nhanh chóng làm hòa. Có lẽ vì thế nên tôi chẳng biết trân trọng khoảng thời gian ấy. Giờ đây thu vẫn bình yên như thế, hoa sữa vẫn nồng nàn như thế, chỉ là chẳng còn ai ngồi sau xe tôi, chẳng còn ai kể chuyện cho tôi nghe nữa. Lòng tôi chẳng thấy bình yên, thay vào đó là chút trống vắng và hoang hoải mỗi độ thu về.
Thu về rồi, tôi cũng chẳng có ai để cùng đi dạo trên cầu Long Biên mỗi tối nữa. Ngày trước, em vẫn thường kêu tôi chở lên cầu Long Biên hóng gió. Trên ấy lộng gió, mỗi lần lên em lại lạnh rồi kêu tôi ôm. Có vài lần tôi bảo em lắm chuyện bày trò, đã lạnh còn kêu lên đây hóng gió. Em chỉ cười rồi chủ động ôm lấy tôi. Giờ đây, có đôi lần tôi cũng lạc chân lên đó. Chỉ là vô tình đi vào con đường cũ, vô tình đến nơi hẹn cũ, gió thu mang theo hơi nước lành lạnh phả vào mặt, phả vào lòng tôi từng đợt thổn thức. Tôi thấy hơi lạnh, nó chẳng khiến người ta run lên từng hồi như lạnh mùa đông, chỉ khiến lòng tôi hoang mang từng đợt khi có đợt gió đến.

Thu về rồi, nhưng tôi chẳng còn lạc mình trong nụ cười rạng rỡ trong veo của em nữa. Những ngày mưa, phố trầm mặc ẩn mình dưới làn mưa se sắt của thu. Mưa buồn, phố xá cũng buồn, tôi lại thâm trầm để hồn mình lãng đãng ở đâu đó, ánh nhìn vào màn mưa không dứt kia không dấu nổi hoang hoải chênh vênh. Còn em ngồi cạnh tôi, tay khuấy tròn ly café sữa, đôi khi lại nghịch ngợm cho tay ra đón vài giọt mưa ngoài cửa sổ và cười. Tôi biết mình đã rung động từ nụ cười ấy, nhưng lần nào cũng chẳng thể chống cự mà để tim rung lên vài nhịp lỗi. Nụ cười ấy trong veo và rực rỡ như có thể xua hết những mây đen, như có thể chiếu thêm năng lượng sang cho những suy nghĩ vẩn vơ trong tôi.
Còn giờ đây, tôi vẫn chẳng thể bỏ thói quen lang thang ở vài quán café quen và gặm nhấm nỗi cô đơn hoang hoải một mình. Chỉ là lâu lâu nghe một tiếng cười quen, thấy một kỷ niệm cũ lại chẳng thể để lòng mình thôi nhớ về nụ cười ấy.
Thu về, thời gian cứ chậm chạp qua đi nhưng tôi cũng chẳng buồn giơ tay giữ lấy nữa. Tôi chẳng thể nào giữ nổi bình yên của thu khi lòng mình vẫn không thôi cuộn sóng. Tôi nhớ em, nhớ nụ cười trong veo ồn ã giữa một sáng thu bình yên, nhớ nụ cười rực nắng giữa những ngày mưa, nhớ cái ôm thật chặt ngày thu gió lạnh. Dẫu chỉ là nhớ thôi cũng đủ để lòng thêm chút bình yên. Tôi cũng chẳng thể nào tự dối lòng rằng đã quên dù chưa bao giờ thôi nhớ một người.
Thu về và vẫn bình yên như thế, chỉ là lòng người là còn lạc bước chênh vênh.
© Đoàn Hòa – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.








