Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời xin lỗi tuổi thanh xuân ai cũng bỏ lỡ

2018-12-12 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Con người ai rồi cũng sẽ lớn lên bằng những sai lầm thơ dại. Con người rồi sẽ thành công hơn trên những thất bại đầu đời. Thế nhưng thà vấp ngã bằng đôi chân của mình chứ đừng để cạm bẫy ngoài kia làm u mê đầu óc. Dù là sống ở đâu, sống thế nào, chúng ta cũng cần phải sống trọn vẹn là chính mình, một con người bản lĩnh với xã hội.

***

Tôi có một bà chị gái từ ngày mới chào đời. Mẹ bắt tôi chuyện gì cũng phải nghe theo chị. Tôi không thích điều đó. Lúc chị tôi 10 tuổi, bà í suốt ngày tét mông của tôi và cho rằng tôi hoàn toàn sai nếu trái lời bà í. Từ đó, tôi ôm một mối thù truyền kiếp chờ ngày quyết toán.

Nhưng chuyện trên đời thiên biến vạn hóa, không gì có thể đoán trước được. Năm mười bốn tuổi, tôi đến giai đoạn dậy thì. Chị gái tôi khi đó học 12. Bà í đã khác xưa rất nhiều. Mọi ân oán ngày bé đều bị nụ cười tỏa nắng của chị tôi nuốt chửng. Tôi hận bản thân mình không phải một nam tử hán mà là một tên tiểu tử chỉ biết mê cái đẹp. Nhưng chị gái tôi thích thế, chúng tôi vốn chỉ chênh nhau ba tuổi nhưng cuộc sống của chị hai đã chuyển sang trạng thái "người lớn", còn tôi vẫn cứ mang danh "con nít" trong nhà.

Mấy anh trai ở trong khu phố và ở trường theo đuôi chị tôi mỗi ngày. Bà í vừa xinh xắn lại còn thêm khoản học hành nhất nhì trường. Có thể gọi là hot girl hay hoa khôi gì đó. Tôi có một bà chị nổi tiếng ở trường phổ thông nhưng không ai biết đến tôi ở trường trung học. Đơn giản vì chị tôi đã cướp hết mọi thứ từ tôi. Tôi không thể ganh tị với bà í vì càng lớn, đàn ông càng bị nhan sắc mê hoặc. Tôi thương chị gái và rất ghét mấy tên con trai hay lèo nhèo chòng ghẹo chị tôi trên đường về nhà. Mỗi lần thấy vậy, tôi sẽ chạy ra nắm tay bà í rồi kéo về nhà một mạch.

blog radio, Lời xin lỗi tuổi thanh xuân ai cũng bỏ lỡ

Tôi giả vờ làm người yêu của chị để bảo vệ người phụ nữ quan trọng thứ hai trong đời tránh xa những cạm bẫy ngoài kia. Những lúc như thế, chị tôi lại được dịp cười khoái chí.

"Út không thấy hành động của mình hơi bị lố hả?"

"Không lố. Em không thể để mặc số phận của Hai cho mấy thằng tào lao đó được."

"Số phận của Hai sao Út quyết được."

"Thì em có quyết đâu, nhưng em có quyền can thiệp. Muốn làm anh rể của em thì phải bước qua xác em trước."

"Út bữa nay đàn ông ghê nha"

"Tất nhiên."

Mẹ trong nhà đi ra liền cười khục khặc khi nghe hai chị em tôi nói chuyện. Mẹ lúc nào cũng thích nhắc chuyện ngày xưa tôi ghét chị hai nhiều lắm lắm. Chính mẹ cũng không hiểu vì sao bây giờ tôi lại quý chị hai nhiều đến vậy. Lý do chỉ có mình tôi biết thôi. Tại chị tôi xinh đẹp, học giỏi và còn thương tôi nữa.

Tôi nhớ năm bà í học lớp chín, có một đám con gái kế bên lớp tôi bàn tán chuyện chị em tôi bằng giọng điệu y chang dân buôn chính hiệu ngoài chợ. Chuyện là bọn nó nói tôi không phải con ruột của ba má. Chúng chê tôi người ngợm xấu xí, học hành tệ hại. Em ruột tại sao lại không có tí gì giống chị. Lời qua tiếng lại, câu chuyện của bọn nó theo gió thoảng mùa thu bay vèo vào lớp của chị hai tôi. Bà í biết được, nhưng vẫn giả bộ học hành bình thường suốt cả buổi. Đến giờ ra chơi, chị tôi ghé xuống khu B của khối 6, rồi ngoắc tôi ra hành lang có chuyện. Năm đó khối 6 của tôi và khối 9 của bà í cùng học ban sáng. Bả lôi xoành xoạch tôi sang lớp kế bên rồi đứng ngay chính giữa lớp chỉ vào tụi mấy đứa con gái đang tám chuyện.

"Nó là em trai tao đấy. Đứa nào dám tung tin đồn nhảm thì đừng trách tao ra tay. Nghe chưa!"

Bà í vừa chỉ tay vừa quát ầm ầm. Bọn kia tối sầm hết mặt mũi. Lần đầu tiên tôi thấy hình tượng chị mình oách đến thế. Sau lần đó, chị hai vừa trở thành thần tượng và vừa là người phụ nữ đứng vị trí thứ hai trong lòng tôi chỉ sau mẹ. Tôi tự hứa với bản thân phải luôn yêu thương và bảo vệ chị hai suốt đời.

Thế nhưng, chuyện bà í xấc xược với đám "dân buôn" kia lại theo một ngày giông tố cuốn đến tận ngõ nhà tôi. Hai chị em tôi ăn một cơn mưa xối xả và một trận bão cuồng phong từ mẹ. Cả hai phải quỳ trước bàn thờ nhưng không nhịn được việc cúi mặt cười khúc khích. Kỉ niệm nổi loạn khi ấy tôi trân trọng và nhớ mãi trong tâm trí.

***

blog radio, Lời xin lỗi tuổi thanh xuân ai cũng bỏ lỡ

Khi tôi kết thúc những năm tháng ngây thơ trên chiếc ghế gỗ của trường trung học cơ sở, cũng là lúc chị hai tôi có giấy báo đậu đại học tài chính. Bà í chính thức bỏ nhà lên thành phố du ngoạn. Tôi nói vậy vì ai cũng bảo làm sinh viên thì tha hồ bay nhảy. Lúc cả nhà tiễn chị tôi lên xe, mẹ tôi cứ bịn rịn nước mắt dài nước mắt ngắn. Tôi cũng muôn phần ủ rủ. Nỗi lo của mẹ cũng chính là nỗi lo của tôi. Chị tôi mà bớt xinh đẹp đi một chút thì tôi sẽ an tâm hơn nhiều. Giống như đọc được suy nghĩ của tôi, chị hai quay lại lườm tôi một cái. Lúc này tôi mà nói khấy gì chắc bà í rượt tôi chạy lòng vòng khắp cả xóm. Bình thường, ngày nào tôi cũng ngồi ngắm chị gái xinh đẹp của mình rồi tự xây dựng nên một hình mẫu bạn gái lý tưởng. Nhưng bây giờ thì hết người để ghẹo và cũng không còn ai để hỏi bài. Bà í đi học một năm về có hai lần, khoảng cách địa lý lại xa lắc, xa lơ.

“Út ở nhà phải nghe lời mẹ nghe chưa. Thỉnh thoảng lên mạng chat với chị hai. Có bài vở gì không hiểu thì gửi mail cho chị, chị hai giải rồi trả lời cho.”

Bà chị tôi cũng không phải dạng vừa. Vừa nói vừa khóc tèm lem khắp khuôn mặt. Đứa con gái ngoan ngoãn như bà í lúc nào cũng chỉ biết có học hành và gia đình hẳn là cô đơn lắm ở mảnh đất lạ lẫm.

“Hai yên tâm đi. Em sẽ chăm sóc ba mẹ. Hai cứ yên tâm học hành nha. Nhớ tránh xa mấy thằng con trai ra đó. Bọn nó luôn luôn nguy hiểm.”

“Hai biết rồi. Mày cứ như ông cụ non.”

***

Tôi học hết 12, nhà có biến cố lớn. Ba tôi bị thôi việc do công ty phá sản. Cả nhà xưa nay chỉ sống nhờ đồng lương của ba. Mẹ tôi rầu rĩ, lo lắng cho các khoản tiền nong chi tiêu hàng ngày. Mẹ vốn không gọi báo cho chị hai biết chuyện. Nhưng chị được một đứa bạn trong xóm kể lại. Bà í bắt mẹ tôi tiết kiệm tiền cho tôi yên tâm học hành và thi đại học. Chị tôi dặn cả nhà không phải lo các khoản sinh hoạt phí của mình, bà í có thể xoay sở được mọi thứ.

Chị hai nói vừa mới xin vào làm việc ở một công ty nào đó, lương cũng khá, chỉ làm theo giờ nên không ảnh hưởng đến việc học. Chị nói vậy, ở nhà ba mẹ tôi cũng yên tâm hơn một chút. Nói về mức độ tin tưởng cả nhà giành cho chị luôn đạt level max. Chị nói một thì đó chắc chắn là một. Lúc này, tôi không có nhiều thời gian suy nghĩ mà phải tiến hành chạy nước rút cho kì thi đại học sắp tới. Tôi ngoan ngoãn, chịu khó vì mong muốn nhanh chóng lên thành phố học với chị. Có người ở gần chăm sóc, chị sẽ bớt tủi thân hơn nhiều.

Thời gian chạy nhanh như những con thoi không bao giờ trở lại, thấm thoát cũng trôi qua tháng 8, mọi nỗ lực của tôi đều được bù đắp bằng những con điểm thi cao chót vót trong giấy báo trúng tuyển trường đại học luật gửi về. Cả nhà mở tiệc lần nữa. Hàng xóm láng giềng khen lấy khen để chị em tôi trước mặt ba má. Nhìn thấy nụ cười hạnh phúc trên gương mặt già cỗi của đấng sinh thành, tôi vui mừng khôn siết. Có điều, niềm vui không trọn vẹn lắm khi tin mừng không có chị hai tôi cùng tham gia. Chị báo bận thi cuối kì nên không về được.

Những ngày lên thành phố học, mọi sự bỡ ngỡ đều được xóa tan bằng những quan tâm của chị. Cái gì Hai cũng chỉ dẫn tường tận, chẳng có gì Hai để cho tôi tự làm. Từ chuyện đi xe buýt cho tới việc tôi kết bạn với ai, đi họp nhóm mới ở quán nào, rồi cả chuyện tôi nghe điện thoại của ai vào buổi tối.

Từ ngày lên thành phố, hai chị em tôi cũng chẳng mấy khi ăn cơm cùng nhau. Một tuần 7 ngày thì mất 4 ngày khi chị hai đi làm về đến nhà tôi đã no căng bụng và ngồi vào bàn học được hơn 1 tiếng. Tôi có thắc mắc chị hai làm việc gì mà về nhà lúc nào cũng tóc tai phờ phạc. Hai gạt phăng chuyện đó, chỉ nhắn nhủ tôi yên tâm chăm chỉ học hành.

Có một hôm, là thứ 6, ngày ấy chị Hai tôi sẽ về sớm nấu cơm. Sau khi tan học ở trường, các bạn trong tổ tôi tổ chức gặp mặt tại một pub nhỏ ở khu sau trường. Tôi tò mò nghe mấy đứa bạn kể về những cái pub và quên béng trời đã sẩm tối và mình sẽ không ăn cơm ở nhà. Tôi quên cả gọi điện cho chị hai. Tôi cùng các bạn vui chơi trong một chốn náo nhiệt, tiếng hát hò với âm độ mạnh của âm nhạc làm át đi chế độ rung của chiếc điện thoại trong túi quần của tôi. Lần đầu tiên sống trong bầu không khí huyên náo và huyền ảo, tôi mở tròn mắt ngạc nhiên mà học hỏi. Tôi chẳng thèm để ý tới mười mấy cuộc gọi nhỡ của chị hai. Hơn 9 giờ tối, tan tiệc, tôi ra khỏi quán khi uống một chút rượu và vẫn còn khá tỉnh táo. Liếc nhìn giờ giấc trên điện thoại, tôi tá hỏa kịp bắt chuyến xe buýt cuối cùng về khu nhà trọ.

Về đến nhà, con hẻm nhỏ đã rời nhịp sống ồn ào của đêm Sài Gòn và chìm sâu trong khoảng lặng. Tôi chỉ thấy lờ mờ bóng chị gái đổ xuống thềm xi măng và tiếng sụt sùi. Tôi chạy đến gần chị hai, chị khóc to hơn, tôi ngó thấy những vết loang lỗ hiện trên mặt đất do nước mắt của chị tạo thành. Có chút hối hận và cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng. Chị dơ tay lên tát tôi một cái rồi bỏ vào nhà. Tôi chạy theo, nhưng chút men rượu làm người tôi nóng bừng lên. Tôi bắt đầu cảm giác gò bó và mệt mỏi và tôi đã nổi quạu.

“Hai không thấy là em lớn rồi sao? Em có thể tự mình đi chợ. Em cũng biết được người nào tốt và người nào xấu. Em có thể tự lo cho mình và không thể lúc nào đi đâu cũng cần xin phép hay gọi điện báo cáo với Hai. Mấy tuần qua em rất mệt, chị hai biết điều đó không? ”

***

blog radio, Lời xin lỗi tuổi thanh xuân ai cũng bỏ lỡ

Chị hai không nói bất cứ một lời nào. Hai không giải thích, không biện bạch. Hai chỉ khóc, những giọt nước mắt chảy dài kèm theo cơn nấc rung lên từ lồng ngực. Tấm lưng gầy mảnh mai cứ nhấp nhô từng hồi. Tim tôi đau nhói. Tôi bỏ ra ngoài, đi dạo.

Con hẻm nhỏ trước nhà hôm nay cho tôi một cảm giác vô cùng bí bách. Có một tảng đá nặng ghim bước chân tôi trên mặt đất. Lòng nặng trĩu. Tôi không bước ra ngoài đường lộ. Tôi ngồi bệt xuống chân tường nhà đối diện rồi hướng ánh mắt dò xét lên tầng hai dãy nhà trọ, nơi hai chị em tôi ngủ hàng ngày.

“Chẳng phải mình đã làm quá lên hay sao, mình không phải đi làm vất vả mỗi ngày. Chị hai vì quá thương yêu mình. Những điều chị muốn là mình có một cuộc sống thật tốt. Chỉ vậy mà thôi. Vậy mà mình đã làm gì với hai, mình đã quát lên với hai bằng giọng bực tức, bằng một thái độ hết sức trẻ con.” Tôi tự vấn bản thân và suy nghĩ về những lỗi lầm của mình. Mọi chuyện dường như đã sáng tỏ. Tất cả đều là lỗi của tôi.

Trước đây, tôi chưa bao giờ cư xử thiếu tôn trọng chị gái như vậy. Có lẽ tôi đang dần thay đổi mà bản thân không nhận ra. Tôi nhìn thấy các bạn cùng lớp ăn mặc rất sành điệu, tôi thấy cách mọi người nói chuyện và điệu bộ đùa giỡn đều rất phong cách. Những buổi họp nhóm để cùng làm quen với bạn mới thường diễn ra ở chốn đông người. Tôi thấy cách họ xài tiền. Không phải là có lẽ nữa, tôi chắc chắn bản thân đang bị những hào nhoáng ngoài đời dụ dỗ.

Tôi nhìn nhận lại khoảng thời gian mới hơn hai tuần vừa qua, tôi thấy mình đang lạc bước. Chị hai sống ở thành phố lớn đã được 4 năm, nhưng cái gì hai cũng không thay đổi, từ phong cách chỉn chu cho đến những tình thương và sự quan tâm dành cho gia đình. Chỉ duy nhất một điều mà hai đã khác, làn da của chị sạm hơn, vóc hình gầy guộc hơn và tính tình điềm đạm rất nhiều. Tại sao tôi không nhận ra những điều đó trước khi gây gỗ với chị gái? Tại sao tôi quên mất những quyết tâm hồi còn ở dưới quê? Những cảm xúc xưa cũ hiện về trong tâm trí của tôi. Tôi đã vì chị gái và cha mẹ mà ra sức học tập. Tôi đã từng thốt lên với lòng mình lới hứa chăm sóc chị hai cả đời. Tôi mường tượng một cách chân thật con người mình trước mắt. Vì vậy, tôi quyết định bỏ qua cái tôi yếu kém của mình và chạy ngay vào nhà xin lỗi chị hai.

“Em xin lỗi chị hai nhé. Chị hai ngồi xuống đây nói chuyện với em nha, em muốn tâm sự với chị hai rất nhiều điều như trước đây.”

“Hai cũng xin lỗi. Chị hai cũng không muốn chị em mình có hiểu lầm.”

Hai không còn khóc nữa, chị sụt sùi lau đi chút nước mũi còn vương lại trên mặt bằng những tờ khăn giấy bị nhàu nát do cố sức vo tròn lại trong lòng bàn tay. Chúng tôi cùng ngồi vào chiếc bàn nhỏ duy nhất trong phòng và nói chuyện.

“Hai không nhận ra sự quá lố của mình trong cách cư xử với Út. Có lẽ, hai quá lo sợ về những cái bẫy giăng đầy ngoài kia mà đánh mất niềm tin vào Út.”

“Hai đừng lo. Em không hiểu hết nỗi lòng của hai nên đã to tiếng với hai, là em đã sai trầm trọng. Em nên gọi điện cho hai biết khi không về ăn cơm. Em hứa từ nay sẽ nghe lời hai mà.”

“Ừ, hai biết rồi. Chúng ta cần có nhiều buổi trò chuyện thế này hơn để hiểu nhau hơn. Chị nên biết Út giờ đã lớn. Út có thể lo lắng cho cuộc sống của mình. Từ bé, Út luôn là một đứa trẻ ngoan. Hai tin chắc em trai của mình sẽ là một chàng trai vô cùng bản lĩnh”

“Đúng vậy đó chị hai, hãy để em làm chỗ dựa cho Hai nhé. Em sẽ cố gắng chị hai à."

Nói rồi hai chị em tôi cùng bật cười. Có lẽ, thời gian xa cách đã làm chị em tôi thôi hiểu về nhau và quên đi cách trò chuyện như ngày còn bé. Thế nhưng, thật may vì tình yêu thương đã giúp chúng tôi sớm nhận ra những điểm tối trong con người của mình và tìm cách giải thoát và đưa chúng ra ngoài ánh sáng. Thật may vì sau cùng, hai chị em tôi đã thấu hiểu và sẻ chia những khuyết điểm cho nhau và tạo ra cho đối phương một chỗ dựa kiên cố. Con người ai rồi cũng sẽ lớn lên bằng những sai lầm thơ dại. Con người rồi sẽ thành công hơn trên những thất bại đầu đời. Thế nhưng thà vấp ngã bằng đôi chân của mình chứ đừng để cạm bẫy ngoài kia làm u mê đầu óc. Dù là sống ở đâu, sống thế nào, chúng ta cũng cần phải sống trọn vẹn là chính mình, một con người bản lĩnh với xã hội.

Ngày hôm sau, tôi xin phép chị hai đi làm một chân lao công trong công ty của chị hai. Tôi làm ca chiều tối, công việc dọn dẹp cần chút sức lực nhưng giúp tôi duy trì sức khỏe, mỗi khi tan làm tôi còn hộ tống chị hai về nhà an toàn. Thỉnh thoảng, chúng tôi tạt vào một quán ăn đêm trên đường về nhà, húp vội bát hủ tiếu nóng hổi rồi cùng động viên nhau cố gắng trên đường đời.

Thanh xuân của tôi may mắn hơn chị hai, bởi tôi luôn được chị yêu thương bao bọc. Còn thanh xuân của chị, vẫn luôn luôn là một cuộc chạy đua đầy ngoạn mục với thời gian, kinh tế, học vấn và tất thảy. Tôi, nợ thanh xuân của người chị gái mình luôn yêu quý một lời xin lỗi, chân thành!

© Trí Hạ - blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tử vi tháng 8/2020 của 12 con giáp: Thìn khởi sắc, Ngọ gặp trắc trở

Tử vi tháng 8/2020 của 12 con giáp: Thìn khởi sắc, Ngọ gặp trắc trở

Cùng xem tháng 8 này điều gì đang chờ đợi 12 con giáp nhé!

Hãy để tuổi 23 đẹp như cơn mưa tháng 8

Hãy để tuổi 23 đẹp như cơn mưa tháng 8

Dù sao đi nữa, bạn chỉ mới 23 thôi mà và cuộc đời luôn có muôn ngàn lí do cố gắng. Hãy để tuổi 23 đẹp như cơn mưa tháng 8 tưới mát những mầm cây và chờ nắng lên để bước chân mình thêm đẹp hơn bằng cố gắng.

Những nốt ruồi đại phú đại quý cả đời tuyệt đối không được tẩy

Những nốt ruồi đại phú đại quý cả đời tuyệt đối không được tẩy

Theo nhân tướng học, nốt ruồi trên cơ thể liên quan rất nhiều tới vận mệnh và tính cách của người đó trong cuộc sống. Bài viết dưới đây chia sẻ về những vị trí nốt ruồi mà chủ sở hữu sẽ có vận mệnh đại phú đại quí, mời bạn đọc tham khảo.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Em cứ thế bước đi, em đã không rơi một giọt nước mắt nào cả. Không khóc, không yếu đuối. Cuối cùng em hiểu có những tình yêu có thương mấy cũng chỉ đi một đoạn đường. Vậy thì những yêu thương em cũng nên đem cất lại và sống tốt cho mình. Đoạn đường sau em mong anh bình an và chúng ta rồi sẽ hạnh phúc, chỉ là hạnh phúc đó không có nhau.

Chuyến xe cuộc đời vẫn chạy, nhưng ở bến cuối ta chẳng gặp nhau nữa rồi

Chuyến xe cuộc đời vẫn chạy, nhưng ở bến cuối ta chẳng gặp nhau nữa rồi

Em cứ nghĩ thanh xuân bên anh sẽ là mãi mãi, đến khi em biết tình đầu dù cho đẹp đến mấy cũng không bao giờ trọn vẹn, hai chữ “trọn vẹn” nghe mà xót xa, vì khi còn vương vấn quá khứ, sự tan vỡ ấy sẽ còn khiến em nặng lòng thêm. Ngoảnh đi ngoảnh lại, chuyến xe cuộc đời vẫn cứ chạy, nhưng ở bến cuối ta chẳng gặp nhau nữa.

12 dấu hiệu của người sống chân thật, không sống đạo đức giả

12 dấu hiệu của người sống chân thật, không sống đạo đức giả

Nhiều nghiên cứu cho rằng sự thành thật của lãnh đạo mang lại hiệu quả công việc cao hơn rất nhiều trong việc thúc đẩy tinh thần nhân viên. Tính trung thực cũng đóng vai trò vô cùng quan trọng để đánh giá EQ của một người.

Lời từ biệt bên giàn thiên lý

Lời từ biệt bên giàn thiên lý

Nàng thơ của anh giờ thuộc về những đứa trẻ không phải của anh. Thôi thì ảnh hình của năm hai mươi đó, anh cứ tuỳ nhiên cất giữ.

Em ổn mà kể cả ngày chia tay sẽ đến

Em ổn mà kể cả ngày chia tay sẽ đến

“Anh bây giờ đã hết thương em” Em sẽ ổn thôi mà kể cả ngày đó đến.

Lục bát quê

Lục bát quê

Chiều tà bóng ngả đường đê Theo câu lục bát con về quê hương

8 giấc mơ dự báo tài lộc thăng hoa

8 giấc mơ dự báo tài lộc thăng hoa

Các nhà chiêm tinh học và tâm lý học cho rằng giấc mơ là biểu hiện của những hi vọng, khát khao, lo lắng và thất vọng của con người. Dưới đây là giải mã giấc mơ dự báo về tiền tài, danh vọng trong cuộc sống của con người, mời bạn đọc tham khảo.

back to top