Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lối mòn yêu thương

2016-11-03 01:17

Tác giả:


blogradio.vn - Tình yêu hóa ra là một vòng luẩn quẩn. Nó là một lối mòn, là một con đường không bao giờ có đích đến khiến ta cứ bất chấp mà bước tiếp.

***

Tôi từng nghe đâu đó về câu này. Sẽ đến một lúc nào đó, bạn nhận ra rằng, mọi nguyên tắc mà bạn đặt ra cũng là để bị phá vỡ vì một người nào đó. Không phải là nguyên tắc của bạn là sai lầm. Mà chỉ bởi, vượt lên trên tất cả mọi nguyên tắc, điều duy nhất bạn muốn, là giữ người ấy ở lại bên bạn ngay khoảnh khắc này.

Sau những ngày tháng rong chơi khắp đất trời phương Nam, bay nhảy quên ngày tháng, tôi nhận ra những yêu thương ngày qua chẳng thể níu giữ, tôi không thể buồn mãi được, đã đến lúc phải trở về với thực tại, với công việc, với những thứ trong cái thành phố chật chội đông đúc và với tương lai của chính tôi nữa. Tôi đã tự hứa với bản thân rằng chuyện tình cảm không phải là điều bận tâm hàng đầu của tôi bây giờ, có nhiều cái cần phải quan tâm hơn, chỉ sống cuộc sống đơn giản và toan tính một chút cho cái sự nghiệp của mình.

Trên khuôn mặt không còn nặng nề như trước, có thể tự tin khoác lên mình bộ đồng, bước tới nơi mà tháng năm qua mình đã cố gắng không mệt mỏi. Quan trọng hơn cả là tim tôi không còn nhói đau khi thấy người mình từng là tất cả của mình đang đi bên người khác nữa, có thể nở một nụ cười và nhe nhàng quay đi mỗi khi vô tình chạm mặt. Tôi biết nụ cười sẽ là câu trả lời thỏa đáng nhất cho những vụn vỡ ngày qua.

Tôi luôn có cảm giác thân thuộc, giống như những ngày cô ấy còn là của tôi vậy. Thế nhưng tiềm thức tôi đã không còn nhậy cảm với những hành động thân mật mà ngày xưa cô ấy thường đem lại cho tôi, giờ điều đó được dành cho một người khác. Thay vào đó là tìm kiếm một nụ cười rạng rỡ của em, cô gái đã đi cùng tôi trong những này phượt dài, đó là thứ bình yên mà tôi dối lòng mình nhớ tới để quên đi cô ấy.

Dần dần nụ cười của em trở thành một liều thuốc cho tâm hồn chắp vá của tôi. Em chính là người đã đưa tôi ra khỏi những tháng ngày u uất.

 Lối mòn yêu thương

Sài Gòn, mưa cũng đi theo như một thói quen vậy. Vừa bước chân ra khỏi nhà hàng thì một cơn mưa vô tình chút xuống, chạy vội ra nhà xe tôi thấy em đang loay hoay, khuôn mặt nhăn nhó một cái gì, tay em khé vỗ nhẹ vào đầu.

Tôi hỏi:

- Em làm sao vậy ?

Hà vừa gãi đầu vừa nói:

- Em để quên áo mưa ở nhà rồi, hôm qua khi đi về trời cũng mưa, về ướt em phơi nó lên thế sáng nay đi lại quên béng đi.

- Anh có áo mưa này, nếu em sợ trễ thì cầm lấy rồi về trước đi, anh sẽ đợi tạnh mưa rồi về sau.

- Không được, vậy anh lấy gì về. Nếu trời cứ mưa hoài thì sao anh tắm mưa đi về hả?

Tôi cười nhẹ một cái, một suy nghĩ thoáng qua trong đầu và cảm thấy mừng thầm trong bụng.

- Hay em gửi xe lại rồi anh chở em về, dù sao thì anh chạy xe ôm cũng không lấy giá cao đâu chỉ cần em mời anh tô hủ tiếu là được rồi.

Em liếc liếc mắt nhìn tôi có vẻ hoài nghi, lưỡng lự một hồi rồi cũng đồng ý.

Mưa Sài gòn nhiều lúc thật đáng ghét nhiều lúc cũng thật đáng yêu. Vừa chạy được chừng vài trăm mét thì mưa bắt đầu ngớt, và tới lúc hai chúng tôi đến quán hủ tiếu thì trời tạnh hẳn.

Hà chống cằm giả bộ lắc đầu ngao ngán:

- Tiếc quá à biết vậy chờ thêm xíu nữa là không mất oan tô hủ tiếu rồi.

Tôi phì cười một cách vô định, lòng cảm thấy có chút gì đó gọi là được sự ủng hộ từ thiên nhiên, cơn mưa hôm nay đáng yêu thật. Nếu không có cơn mưa lúc nãy thì làm gì tôi có cơ hội chở em về. Nụ cười em thật rạng rỡ và trong trẻo, em có hai má lún đồng tiền nhỏ, nếu muốn nhìn thấy thì phải pha trò cho em cười toe thì mới lộ ra được. Tiếng cưới của em làm rộn ràng cả quán hủ tíu khiến mấy cô mấy bác ngồi kế nhìn mà bật cười theo.

Mọi thứ trở nên ồn ào hơn khi trên đường trở em về, không còn tiếng mưa rả rích nữa. Len lỏi trong cái ồn ào của thành phố này tôi vẫn nghe thấy rất rõ những bản tình ca mà em ngân nga hát, chỉ có điều nó không có đầu đuôi một cách dõ dàng, đơn giản là em thuộc câu nào là hát câu đó.

Ngay đêm đó, sau khi về nhà tôi quyết định inbox cho em. Chúng tôi nói chuyện tới gần nửa đêm, hỏi mãi thì mới biết em học chuyên ngành quản trị nhà hàng khách sạn. Em đang trong quá trình vừa thực tập vừa làm và rất vất vả.

Lần đầu gặp, nhìn vào vẻ bề ngoài baby của em thì chẳng ai dám nghĩ em là sinh viên năm cuối cả, vì ngay cả mấy chú bảo vệ cũng lầm tưởng và hay chọc em:

- Này cón bé kia đây là công ty chứ không phải trường học, muốn đi học thì qua bên phía đối diện có cái trường tiểu học đó, qua bên đó mà học nha. Con nít con nôi lon ton vô đây làm gì.

Em có vẻ rất tự đắc về điều đó, nhưng ẩn chứa trong em lại hoàn toàn khác. Là một người luôn cầu toàn, luôn lo toan cho gia đình, phụ giúp ba mẹ nuôi em ăn học, nhìn tuổi của em rồi so sánh trong xã hội này hiếm có thể tìm thấy ai như em.

 Lối mòn yêu thương

Em rất thích viết truyện và ngành em đang học không phải là sở thích của em. Tôi cảm thấy trạnh lòng và một nỗi sợ mất đi một cái gì đó ngỡ là thân quen lại ùa về, những tổn thương trong lòng tôi đa phần là do em đã chữa trị. Nếu không có chuyến đi phượt với em vào tháng trước và cả nhưng lời khuyên của em thì có lẽ giờ tôi đã không thể đứng dậy để quay lại nơi này rồi. Trái tim tôi bắt đầu thổn thức và bắt đầu đập mạnh hơn sau những đau thương.

Men theo mùa lá rụng, thoạt đầu em đã gieo vào tôi cái suy nghĩ chúng tôi hay cứ bước cùng nhau như những người bạn dẫu dài hay ngắn cứ xem như đây là cuộc gặp gỡ của định mệnh, chúng ta ngang qua đời nhau rồi đến khi em kết thúc kì thực tập, tới đó thì đường ai người đó bước.

Và cứ thế, ngày dài của tôi hối hả hơn và ý nghĩa hơn.

Khi thì trong rạp chiếu phim em đã khóc, những giọt nước mặt đồng cảm với những nhân vật trong phim, đưa tay lau lấy nhưng giọt nước mắt trên má của em lại thấy khóe mắt lại bất chợt cay cay.

Khi thì trong không gian tĩnh lặng của quán café sách, vì chúng tôi đều rất thích đọc sách. Nhưng đó chỉ là cái cớ cho sự gian sảo của tôi mà thôi. Người ta im lặng đọc sách, còn hai đứa chúng tôi thì thầm to nhỏ nói chuyện. Cảm giác nói chuyện mà cứ sợ người lạ xung quanh để ý thất là thích thú. Tôi thường lợi dụng không gian đó để chọc giận em, khiến em nổi điên lên, em thì chẳng thể nào dám làm toáng lên để đánh tôi, còn tôi thì dùng một khuôn mặt cười sảng khoái khiến em bực thêm bực.

Lúc lại ở trong những nơi tôn nghiêm toàn, Nhà thờ Tân Định được tô điểm bằng một màu hồng, với hình dáng như một lâu đài thật nguy nga và tráng lệ. Trái với khùng cảnh ồn ào phiá bên ngoài sâu bên trong nó là một không gian tĩnh mịnh yên ắng. Em dắt tôi ra phía sau của nhà thờ chúng tôi ngôi trên hàng ghế đá trước mặt là bức tượng của Đấng tối cao.

Trở về sau những khoảnh khác đó tôi biết mình đã đi quá xa cho một tình bạn. Từ sâu thẳm trong trái tim tôi đã biết nó đã chấp nhận những hồi ức về em, tôi biết mình sẽ tuyệt vọng vào ngày em ra đi. Nhưng tôi vẫn có đẩy mình vào…

Dẫu biết rằng....

Việc một quản lí quan tâm tới một nhân viên khác giới một cách quá mức sẽ không tránh khỏi nhưng lời đàm tiếu nhưng tôi vẫn làm dù cho miệng lưỡi của những nhân viên luồn xì xào to nhỏ, dù có bị khiển trách từ cấp trên đôi lần.

Dẫu biết rằng...

Thời gian làm việc hai chúng tôi khác nhau nhưng tôi vẫn làm đủ mọi cách để có thê trở về cùng nhau.

Dẫu biết rằng...

Đoạn đường từ nơi làm việc đến nhà của em là không quá xa, nhưng tôi vẫn cố chạy xe theo em chỉ để nhìn thấy em về đến nhà một cách an toàn, để có thể thấy một nụ cười trong trẻo của em vào cuối ngày.

Và…

Dẫu biết rằng...

Em đã có người yêu, một mối tình hai năm tôi vẫn cố chấp đeo bám theo em,dù biết đó là điều không nên. Dù biết nếu như em yêu tôi thì đâu đó cũng có một kẻ đáng thương nào đấy sẽ điên cuồng như tôi. Tôi biết rõ cái cảm giác đó hơn bất kì ai nhưng sao tôi vẫn cố chỉ để mang những tổn thương trong lòng của tôi, gieo rắc ở một nơi nào đó.

 Lối mòn yêu thương

Có đôi lúc tôi tự oán trách mình. Tôi cũng đã từng oán trách người đã cướp đi mối tình đầu của tôi, cướp đi tình yêu của tôi. Nhưng giờ đây tôi cũng đang giống như thế khi muốn cướp em khỏi tay người em yêu.

Cuộc sống lại trở về với nhưng ngày tháng qua, với những toan tính về yêu thương. Chỉ có điều tôi đã chẳng còn là tôi, gìơ tôi lại vào vai kẻ mà tôi đã từng ghét. Tôi lại đi vào con đường mà trước đó hắn đi, một con đường mà tôi tự cho là yêu thương đã dẫn lối.

Chính sự thản nhiên của em, sau mỗi lần mà tôi mà tôi tuyệt vọng biết em có người yêu và muốn buông bỏ, em lại ở đó nở một nụ cười như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Sài Gòn mưa tầm tã những cơn mưa khiến phố phường ngập chìm trong biển nước. Sau những cuộc gọi khi đầu dây bên kia bốc máy không phải tiếng alo, mà là tiếng nấc của em. Tôi lại nhoài mình bên cái ban công lộng gió, nước mưa văng tung tóe, nghĩ suy về những thứ đã qua. Tôi chẳng thể đi tiếp, cũng chẳng thể dùng lại?

Tình yêu hóa ra là một vòng luẩn quẩn. Nó là một lối mòn, là một con đường không bao giờ có đích đến khiến ta cứ bất chấp mà bước tiếp.

Rồi thì sau cơn mưa trời lại cho ta những khoảng lặng bừng sáng.

- Anh này trước khi mình muốn kết thúc một điều gì đó hay nghĩ đến lý do tại sao mình lại bắt đầu?

Chỉ có chính em mới có thể là chia khóa để mở cánh cửa cuối con ngõ cụt, em và anh ta đã quyết định cho nhau một tháng để nghĩ suy về tình cảm của họ. Họ cần thời gian để cho nhau nghĩ lại về nhau.

Còn riêng tôi đã tự quyết định về những yêu thương. Tôi đã trao cho em chiếc áo khoác dầy, chất chứa nhiều kỉ niệm tháng năm của tôi. Đó là yêu thương, là kỷ niệm, là sự tin tưởng và em sẽ quyết định nhận lấy hay bỏ qua.

Cuối cùng thì sau những khoảng thời gian chờ đợi tôi cũng thấy được cảnh tượng này, sự đồng điệu lại quay trở về, chỉ là nó sẽ ở lại bên tôi hay trở về bên ai đó mà thôi

Trên hành trình tìm kiếm sự đồng điệu yêu thương của đời mình, ai cũng từng bé nhỏ giữa cuộc đời, nhưng nếu có đủ kiên tâm để chờ đợi và giữ nó bên cuộc đời hay không mà thôi.

© Mr Too – blogradio.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top