Lời hứa khi yêu thương chưa đủ
2017-05-29 01:00
Tác giả:
Du nhìn theo chiếc xe màu trắng được trang hoàng hoa cưới rực rỡ vừa chạy vụt qua khỏi mắt. Hôm nay xóm bên có đám cưới lớn lắm, nghe đâu cô dâu người Sài Gòn vừa xinh lại vừa giàu có. Cái Ngân nói với Du thế. Cô cười, mẹ cũng vừa nói với cô hôm qua thôi.
Chú rể là con trai của bạn thân nên mẹ rõ lắm. Thế nhưng có những chuyện mẹ không biết đôi khi lại đỡ đau lòng hơn. Ví như con trai của bạn mẹ và Du từng có một quãng thời gian hẹn hò yêu đương. Để đến giờ thi thoảng ai đó hỏi sao không chịu lấy chồng đi, lòng Du lại buốt nhói. Chỉ vì một câu hứa vu vơ mà đời mình lỡ cỡ. Sao không buồn?
Chẳng hiểu vì sao ngày đó Du lại bị cuốn hút bởi Vinh như vậy. Cô học đại học ở Sài Gòn suốt năm năm, lâu lắm mới về thăm quê một lần. Lần đầu tiên gặp gã cô mới hai mươi ba tuổi, vẫn rất nhí nhảnh và hồn nhiên như đứa bé con. Khi vô ý va phải Vinh ở quán cà phê, cô chỉ buột miệng:
- Chị xin lỗi nhé! – Du cười
- Giỡn mặt anh à? Nhiêu tuổi mà đòi xưng chị? Nhìn mặt non choẹt thế kia.
- Thế cậu nhiêu tuổi?
- Không cần biết, nhưng mà chắc chắn đằng này lớn hơn nhé!
Chỉ có vậy thôi, nhưng nếu không vô tình gặp lại nhau chắc bây giờ Du đã khác, biết đâu đã tìm được cho mình một chỗ dựa yên ấm. Bẵng đi ba năm nhưng mỗi khi có ai nhắc đến tên gã Du lại chạnh lòng.
Người ta vẫn bảo nếu không yêu thì đừng quan tâm hay làm cho người khác hiểu lầm rằng mình thích họ. Đó là cách làm tổn thương người kia một cách lặng lẽ nhưng dai dẳng nhất. Vinh chính là kiểu người ấy, gã chẳng yêu ai sâu sắc nhưng lại cứ thích gieo nhớ thương khắp nơi. Gã đẹp trai mà, lại cao ráo, nước da trắng cùng sống mũi thẳng tắp là điểm nổi bật giúp gã gây ấn tượng với nhiều cô gái, trong đó có Du. Sức hút của gã không dừng lại ở đó, bản tính ngông cuồng, lưu manh và hơi đểu cáng tạo cho gã cái thương hiệu “badboy” đích thực. Mà cứ hễ con gái càng hiền thục nhu mì bao nhiêu thì lại càng dễ rơi vào lưới tình của gã bấy nhiêu.

Ngay từ đầu Du đã biết gã chẳng tử tế. Nhưng mà trong tình yêu có ai không kỳ vọng người kia sẽ vì mình mà thay đổi? Gã nói chuyện ngọt ngào quá. Nhiều lúc rảnh rỗi Du cứ nhai đi nhai lại lời tình ý của gã trong đầu rồi một mực đinh ninh hẳn Vinh cũng yêu mình nên mới có thể nói như vậy. Đó là cô khi hai mươi ba tuổi và vẫn còn rất mơ mộng, non nớt. Bây giờ cô không thế nữa, thậm chí nhờ có Vinh mà cô chẳng còn chút mảy may xúc cảm nào trước lời yêu đương của những người con trai khác. Trái tim con người ta đau đớn một lần thì tự khắc sẽ biết cách bảo vệ mình ở những lần sau.
Sau lần thứ hai gặp nhau thì gã tiến lại phía Du và cúi thật sát mặt cô, chỉ điểm này thôi Du đã biết gã điêu luyện thế nào trong việc tán tỉnh:
- Nhớ cho kĩ mặt anh nhé, anh hai mươi mốt tuổi nhé cưng. – Gã cười và nháy mắt.
- Chị đây hai mươi ba nhé, lần sau phải lễ phép nhé. – Du bước ngang qua và cố tình huých gã một cái rõ đau.
Thế rồi Vinh tìm đủ mọi cách bắt chuyện và gặp gỡ cô. Dĩ nhên cô nhanh chóng sa vào cái lưới ngọt ngào chết người ấy. Không phải Du không biết loại đàn ông như gã trăng hoa bay bướm, đam mê cái mới và dễ dàng nhàm chán với điều đã cũ. Cô đủ tỉnh táo, thừa thông minh để nhận thấy Vinh thực sự không phải bến đỗ vững chắc của đời mình. Thế nhưng Vinh nhanh chóng xóa đi những hoài nghi và e dè trong Du chỉ bằng một câu nói:
- Đợi em ra trường rồi mình cưới nhé, anh yêu em quá rồi!
Du tin, tin bằng cả trái tim và sự dại khờ của một người con gái. Du là kiểu người trầm tính và khá lạnh lùng. Vậy nên dẫu hai mươi ba tuổi nhưng cô chỉ trải qua một mối tình học trò duy nhất. Khi chia tay và cho đến khi gặp gã, cõi lõng Du mới lần nữa xao động. Cô bối rối biết bao, ngỡ ngàng biết bao và hạnh phúc biết bao khi gã nhìn cô với ánh nhìn trìu mến. Và khi môi Vinh khẽ chạm vào môi mình, Du nghe trái tim run lên thổn thức. Du đã nghĩ chỉ cần một lời hứa đó thôi cũng đủ để chắc chắn tình cảm gã dành cho mình. Đôi lúc Du nghĩ lại, cũng chẳng còn trách gã nhẫn tâm hay giả dối. Chỉ đơn giản đó là bản năng chinh phục mà bất cứ người đàn ông nào cũng có. Du chỉ buồn vì mình quá ngây thơ nên đã đánh cược hết thảy với lời nói ấy, yêu và tin mà không giữ lại chút gì cho riêng mình.
Nhận bằng tốt nghiệp xong thì Du nhanh chóng về quê. Du nhớ gã đau đáu, nhớ đến quay quắt và mất ngủ. Gã đón cô ở sân bay, nụ cười bất cần quen thuộc làm cô như chết chìm trong đó. Tình yêu rất đơn giản. Giá như gã cũng đơn giản và chân thành như thế thì thật tốt.
- Em không thương anh sao? – Gương mặt đẹp đẽ của Vinh rất gần với Du, hơi thở cũng nóng bỏng và phảng phất ở vành tai làm cô run rẩy. Chẳng có ai đứng trước người mình yêu mà không chút mảy may xúc động, chỉ có tình cảm hay lý trí lớn hơn mà thôi. Du không đủ tỉnh táo để khước từ, vì lời gã nói: “Em về rồi, mình sắp cưới rồi sao còn từ chối anh nữa?”

Du ngước nhìn bầu trời trong xanh với những áng mây bồng bềnh lơ đãng. Hôm nay nắng đẹp, người cũng vui. Mẹ thay bộ váy đã chuẩn bị từ trước và dắt xe ra khỏi ngõ, không quên nhìn Du thở dài:
- Ai cũng cưới rồi, cô cũng lo đi là vừa, khổ thân tôi quá có mỗi mống con gái…
Du cười:
- Mẹ cứ làm như con mẹ ế lắm ấy!
Nụ cười tắt lịm trên môi khi tiếng xe của mẹ xa dần. Du sờ xuống vết sẹo trên bụng mình, thấy lòng mình trơ trọi, rỗng toác. Sợ nhất là cảm giác trước mặt người khác cười cười nói nói mà sau lưng thì đau đớn đến nghẹt thở. Cô khẽ đưa tay quẹt nhẹ giọt nước mắt đang lăn dần xuống má.
Tình cảm của Vinh đối với cô nhạt nhòa dần. Cô linh cảm rõ rệt điều đó khi những lần hẹn hò của cô và gã ngày một ít ỏi. Gã cũng không thường xuyên nhắn tin hay quan tâm xem cô đã ăn chưa, đang làm gì, muốn đi chơi ở đâu? Du giấu nhẹm chuyện yêu đương với gã vì sợ nếu hai đứa không thành lại làm cho mẹ và bạn thân khó xử.
Vinh mất hút suốt mấy tuần sau đó. Khi cô bắt gặp gã đưa một cô bé xinh xắn đi ăn ở quán quen của hai người, cô chợt nhận ra bản thân mình thật ngu ngốc. Ngày Du định nói với gã về đứa bé cũng là ngày Vinh nhắn cho cô cái tin ngắn ngủi, gọn gàng: “Mình chia tay đi, anh thấy hai đứa không hợp nhau. Xin lỗi em”.
Môi cô thoáng qua một nét cười cợt nhả. Chỉ là “không hợp nhau” – cái câu nói quen thuộc mà thằng đàn ông nào cũng viện ra khi muốn chấm dứt một mối quan hệ yêu đương. Họ đâu biết hay không cần biết, rằng ba cái từ lạnh lùng vô tri kia chẳng khác nào nhát dao đâm thẳng vào ngực người còn lại. Du không níu kéo, không van nài, không đòi hỏi lý do này nọ. Cô hiểu rõ con người Vinh, hiểu rõ đây là cái kết hết sức bình thường cho những đứa con gái ngờ nghệch và cả tin như cô. Nhiều đêm nước mắt Du rơi ướt đẫm cả gối, nỗi đau cứ nghẹn lại ở ngực mà không thể nấc lên thành tiếng, lại càng lúc càng nặng nề hơn. Cái Ngân mượn cớ rủ Du đi du lịch để giúp cô phá bỏ cái thai. Mọi chuyện diễn hết sức lặng lẽ. Hai mươi ba tuổi, mình ngu thì mình chịu. Sao dám để ba mẹ đau lòng hay hàng xóm dè bỉu mỉa mai? Cô tự nhủ với lòng như thế.
Chuyện trôi qua ba năm thì hôm nay Vinh cưới. Dường như người đó không hề mảy may quan tâm mình đã làm tan nát và dang dở bao nhiêu cuộc đời. Du tin không chỉ mình cô chìm đắm trong cái bẫy tình quyến rũ chết người ấy. Vậy nhưng đến đủ lý trí nhận ra thì tất cả chỉ là điều đã cũ.
Vết thương lòng vẫn còn đó, và Du vẫn chưa đủ can đảm đón nhận thêm tình cảm của bất cứ người đàn ông nào khác. Đôi lúc nghĩ lại, cô thấy mình thật mù quáng khi yêu. Nhưng đâu chỉ mình Du, hầu hết con gái khi đã yêu đều cố chấp và hết lòng hết dạ, dại khờ đến mức ngu ngốc. Giá như những người đàn ông đừng quá ích kỷ mà nghĩ cho người kia một chút. Nếu yêu thương chưa đủ nhiều thì hứa hẹn làm gì, lời ngon mật ngọt làm gì để người ta cả đời mang cay đắng?
Du nhìn con đường trước nhà, người ta vui vẻ cùng nhau đi dự đám cưới xóm bên. Gã bây giờ đã ấm êm viên mãn. Còn cô, tương lai ở đâu? Hạnh phúc ở đâu? Chỉ vì vin dựa một lời hứa mà lòng đau tim lạnh thế này? Có đáng hay không?
© Giao Yên – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








