Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lạch tạch súng tàu chuối

2023-07-21 05:25

Tác giả:


blogradio.vn - Chỉ với vũ khí làm bằng tàu lá chuối sẵn có vậy mà ta và lũ bạn được thoải mái vui đùa, đuổi nhau đánh trận giả suốt cả một thời tuổi thơ mình.

***

Tuổi thơ giăng mắc tim ta nhiều cảm xúc dạt dào khó tả. Nhớ sao những trưa hè trốn ba mẹ rủ rỉ tắm sông, bụng đánh nước no tròn mà miệng vẫn cười nghiêng ngả. Nhớ sao bên gốc đa làng, ta cùng lũ bạn tụm năm, tụm bảy chơi đánh chuyền, trốn tìm, búp hoa, bắn bi,... đến quên cả về nhà để rồi sau đó phải lĩnh nhận đòn roi. Nhớ sao những chiều trên đồng làng, rả rích bên cánh diều no gió, trao gửi giấc mơ bay lơ lửng ngang trời. Và nhớ nhất là những lần cùng bạn lùng sục khắp vườn chuối sau nhà, làm ra cây súng tàu chuối lạch tạch, rồi chia nhau chơi trò đánh trận giả, nắc nẻ khóc, cười suốt tuổi thơ trôi...

Hè về là khoảng thời gian lý tưởng để những đứa trẻ đồng quê, chân đất đầu trần, mặt mũi lem luốc, nước da đen nhẻm như ta ngày ấy được thỏa thuê ngụp lặn trong tuổi thơ ăm ắp những trò chơi lí thú. Có lẽ vì thế mà ta thường mong những tiếng ve gọi về thật sớm, bởi ve ve ve thì hè sẽ về, mà hè về thì vui vui vui biết mấy.

Ngày ấy, trong làng ta, hầu như nhà nào cũng có một vườn chuối. Và nhắc đến cây chuối thì hỡi ôi kể làm sao hết những lợi ích mà nó đem lại cho người dân quê. Này là quả chuối chín đem bao dinh dưỡng ngọt lành. Này là thân chuối xắt lát mỏng trộn với cám để làm thực phẩm nuôi heo, nuôi bò. Này là ruột chuối non có thể dùng để trộn gỏi, làm rau sống. Này là lá chuối có thể dùng để gói bánh chưng, bánh tét, bánh gai, bánh ít, nem chả... Rồi bắp chuối dùng để nấu canh chua, hoặc trộn rau ghém ăn với bún nước lèo nấu bằng mắm...

Với tuổi thơ ta, thân chuối còn được dùng làm phao mỗi khi tập bơi dưới kênh mương hay dưới ao, những lát chuối trắng nõn nà được ta xếp chơi đồ hàng hay lấy ra những khoanh tròn làm thành kính đeo mắt thú vị. Tàu chuối được ta thay mũ nón che đầu khi gặp nắng hè chói chang hay những cơn mưa bất chợt. Một miếng lá chuối nhỏ thôi cuốn lại cũng đủ thành cái kèn te - te để ta dỗ em khi ba mẹ vắng nhà. Rồi ta còn biết kết nên những chiếc đồng hồ lá chuối xanh mướt mát đeo tay xinh xắn trong điệu cười khanh khách của lũ bạn, và nhiệt tình, hào hứng nhất là làm súng tàu chuối.

Gì chứ súng tàu chuối thì dễ làm lắm. Sau khi đã chọn cho mình một tàu chuối ưng ý, ta tuốt hết lá, giữ lại một đoạn sống lá đẹp nhất. Ta cẩn thận dùng dao cắt lát các miếng cách nhau khoảng từ 7cm – 8cm trên sống thân tàu chuối theo chiều ngược lại. Khi chơi thì kéo các miếng đã cắt còn dính với tàu chuối rời lên và cứ thế dùng tay phải vuốt mạnh. Âm thanh lạch tạch, lốp đốp từng miếng tàu chuối va vào các nhát cắt nửa rời nghe thật đã thích. Và rồi trước khi vào “trận chiến”, ta phải tỉ mỉ kiểm tra lại “vũ khí” lợi hại của mình. Một điều đặc biệt là, thân tàu chuối càng to thì súng nổ càng kêu. Có lẽ vì thế mà mỗi lần chơi trò đánh trận giả là y như vườn chuối sau nhà kiểu gì cũng bị “tàn sát” một cách dã man. Ta cũng chẳng thể đếm nổi số lần bị đòn roi của mẹ, những lời hứa rồi lại thất hứa cứ dằng dai.

Ta vẫn thường hay gọi súng tàu chuối với cái tên thật kêu: “súng liên thanh”. Cứ mỗi lần vung tay một cái, tiếng kêu giòn giã liên tiếp thật đều vang lên là một “tên địch” bên kia chiến tuyến sẽ bị hạ gục. Mà quân địch thì chẳng ai xa lạ, chính là lũ bạn cùng xóm, cùng trường, cùng lớp, cùng chăn trâu cắt cỏ mỗi chiều đang lấp ló nấp sau đống rơm rạ sau nhà. Chỉ với vũ khí làm bằng tàu lá chuối sẵn có vậy mà ta và lũ bạn được thoải mái vui đùa, đuổi nhau đánh trận giả suốt cả một thời tuổi thơ mình.

Lần về tuổi thơ, hình ảnh tàu lá chuối ngày xưa còn như vang mãi âm thanh lạch tạch ấy. Bước chân khựng lại, ta chợt nở nụ cười hạnh phúc khi nhìn thấy những đứa trẻ quần đùi áo cộc, hí hửng cười, xúm xít bên nhau bày trò làm súng giả bằng tàu chuối đánh trận.

© Xanh Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Anh Tin Tình Yêu Sẽ Dẫn Lối | Replay Blog Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top