Phát thanh xúc cảm của bạn !

Là con gái, hãy luôn phải yêu thương bản thân mình trước nhé

2019-05-15 08:25

Tác giả: ThuyTinh CoBe


blogradio.vn - Tôi chợt nghĩ: “Cái đẹp luôn hiện hữu trong cuộc sống nếu như chúng ta biết quý trọng bản thân mình”. Một con đường nhộn nhịp chở đầy những số phận khác nhau. Nhưng để làm nên cái đẹp cho cuộc sống thì trước tiên cần phải biết yêu quý chính bản thân mình. Từ đó, mới tạo thành cái nôi để cuộc sống ấm áp hơn, rạng rỡ tươi đẹp hơn và xa hơn nữa là xã hội ngày càng đẹp hơn.

***

Buổi sáng trên thành phố Hồ Chí Minh diễn ra một cách rất vội vã đối với tôi. Tất bật với bữa sáng cho cả nhà, chuẩn bị cơm cho mình vào buổi trưa, vệ sinh cá nhân cho con cái trước khi đưa con tới trường rồi lại đến cơ quan là một chuỗi các công việc thường ngày mà tôi cần thực hiện từ khi mặt trời mới ló rạng. Công việc cứ lặp đi lặp lại và dường như sáng nào tôi cũng bận rộn như thế, tôi không còn thời gian để chăm chút bản thân thật kỹ càng như trước đây.

Thời gian cứ vậy lặng lẽ trôi đi và một ngày nọ, nhìn qua gương tôi nhận ra phong cách thời trang của mình đã khác xa nhiều so với trước kia quá. Da mặt cũng xạm đi, quầng thâm dưới mắt càng ngày càng đậm hơn, thân hình tôi đã trở nên béo ú từ bao giờ. Tôi bỗng giật mình khi mình chỉ vừa ba mươi.

Tôi tự an ủi bản thân chắc tại mình quá bận rộn, chắc tại mình chưa đủ điều kiện kinh tế, chắc tại mình còn nhiều âu lo cho cuộc sống và nhiều cái tại vì khác nữa nên nhìn mình mới lớn hơn trước tuổi như thế này. Ngày qua ngày tôi tự an ủi bản thân, nhưng những an ủi ấy không thể mãi che lấp khi tôi nhìn những bạn bè đồng trang lứa vẫn xinh tươi như gái mười tám trong khi họ cũng bận rộn với công việc với cuộc sống không kém gì tôi cả.

Đó là lúc, tôi nhận ra mình cần phải thay đổi. Tôi cố gắng luyện tập thể thao mỗi ngày nhưng vẫn thất bại. Thân hình tôi vẫn béo ú như thường. Tôi dần trở nên tự ti nhiều hơn. Tôi chỉ dám khoác lên mình những chiếc áo phông rộng rãi. Và tôi nhìn vào gương vẫn không khá lên là bao. Tôi bắt đầu chấp nhận với hiện tại và bỏ mặc chính bản thân mình.

Tôi dần lầm lũi hơn khi tới công ty vì tự ti với đồng nghiệp, tôi dần không lên Facebook hay Zalo vì tự ti với bạn bè. Nhưng cũng vào một buổi sáng bận rộn như bao ngày khác, giữa lòng đường tấp nập xe cộ. Tôi bỗng chợt thấy một cô gái còn béo ú hơn cả tôi. Nhìn thân hình tôi đoán cô ấy phải hơn tôi cả chục kg. Và nhìn qua nét mặt tôi cũng nghĩ là cô ấy tuổi tác có thể lớn hơn tôi vài tuổi. Nhưng điều kỳ lạ là cô gái ấy trông vẫn rất gọn gàng và xinh xắn với bộ cánh của mình. Cô ấy mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc đen trắng với chiếc váy đen bó sát người. Với một đôi giày đen cao gót óng ánh, thêm một chiết túi da bò xinh xắn và một mái tóc dài thẳng tắp. Đoàn xe chạy ngược xuôi trên đường vẫn tiếp tục di chuyển. Ánh mắt tôi rời xa dần cô gái ấy. Tôi có chút luyến tiếc, bởi tôi muốn nhìn thực tế, học hỏi thực tế thêm về gu thời trang của những cô nàng có thân hình mũm mĩm như tôi.

Tiếng còi xe inh ỏi lại tiếp tục vang lên bên tai, không khí nghẹt thở với đầy khói bụi Sài thành, xe tôi vẫn tiếp tục lăn bánh trên những con đường nội thành tấp nập.Hết đèn vàng, đèn đỏ rồi lại đèn xanh, cứ như thế xe tôi lại tiếp tục chạy trên những ngã ba, ngã tư giao lộ. A! Ngã tư Phú Nhuận đây rồi, đèn giao thông lại bật tín hiệu đèn đỏ, đứng giữa một trời xe chờ đợi, tôi bỗng chợt thấy một cô bé khá dễ thương.

Dáng cô bé nhỏ nhắn xinh xắn, làn da trắng hồng, khuôn mặt thoang thoảng đặc biệt là đôi môi hồng đào thật dễ thương làm sao. Đôi mắt tôi cứ mãi ngắm nhìn cô bé không rời. Với bộ váy chấm bi đỏ trắng, tôi cảm tưởng cô bé giống như Alice từ trong truyện bước ra đời thực vậy. Đôi mắt của tôi vẫn tiếp tục dõi theo cô bé mà quên mất chiếc đèn giao thông đã bật lên màu xanh tự bao giờ.

Xe tôi đã đi qua ngã tư từ lúc nào rồi, dáng cô bé cũng đã khuất lại phía sau lưng nhưng hình ảnh ấy vẫn in đậm sâu trong lòng tôi. Một cô bé dễ thương và hồn nhiên biết nhường nào.

blog radio, Là con gái, hãy luôn phải yêu thương bản thân mình trước nhé

Và điều đặc biệt không phải chỉ vẻ bề ngoài của cô bé xinh tươi mà điều quan trọng hơn hết là ý chí và nghị lực của cô bé thật tuyệt vời. Mỗi bước đi của cô bé ấy không bình thường như những người khác. Đôi chân của cô đã bị liệt một bên. Bước chân đi tập tễnh nhưng nụ cười luôn nở trên môi. Cô bé hồn nhiên, đầy lạc quan khi diện bộ váy xinh với chiếc túi sách nhỏ đến trường. Mặc dù thoáng qua trên con phố nhưng tôi đoán cô bé còn là sinh viên.

Tôi chợt nghĩ: “Cái đẹp luôn hiện hữu trong cuộc sống nếu như chúng ta biết quý trọng bản thân mình”. Một con đường nhộn nhịp chở đầy những số phận khác nhau. Nhưng để làm nên cái đẹp cho cuộc sống thì trước tiên cần phải biết yêu quý chính bản thân mình. Từ đó, mới tạo thành cái nôi để cuộc sống ấm áp hơn, rạng rỡ tươi đẹp hơn và xa hơn nữa là xã hội ngày càng đẹp hơn.

Cái đẹp mà tôi đang nhắc tới ở đây không chỉ là vẻ bề ngoài, mà cái đẹp cả tâm hồn, ý chí, nghị lực của bản thân mỗi chúng ta.

Và còn ngần ngại gì nữa, tôi một con người may mắn được sinh ra với hình hài nguyên vẹn cũng tự hứa với lòng mình phải nổ lực hơn, yêu quý bản thân nhiều hơn để một này nào đó nhìn vào gương tôi cũng nhận ra mình cũng rực rỡ như ai.

Tôi đã quyết tâm vậy còn bạn thì sao? Bạn cũng thế nhé!

© ThuyTinh CoBe – blogradio.vn

Mời bạn xem thêm chương trình:

25 tuổi rồi, cũng đủ lớn để biết những điều này rồi chăng?

ThuyTinh CoBe

Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền, đào núi và lấp biển, quyết chí ắc làm nên

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top